Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321880

Bình chọn: 9.00/10/188 lượt.

>" Dịch:

Trong ánh mắt anh, tình yêu lấp lánh

Anh vẫn lặng lẽ ngồi sát cạnh bên em

Để rồi tay trong tay, thật êm đềm

Cùng chung bước xuyên màn đêm tĩnh lặng

Ôm em nhé anh, hãy nhấc bổng em lên

Để em với tới được bầu trời cao thẳm

Để em biết được tình yêu say đắm

Để tâm hồn em rộng mở với đời

Tin em đi, em có thể bay

Tự hào sao, em thực có thể bay

Để cống hiến những gì đẹp nhất

Để về với chốn thiên đường đã mất

Và những vì sao toả sáng nhường kia

Hãy cho em ước 1 điều nho nhỏ

Rằng nụ cười mãi trên môi em đó

Rằng suốt cuộc đời này em mãi có tình yêu

Anh có tin ko, rằng đó chính là anh

Soi sáng cho em trên mỗi bước đường đời

Anh có biết ko, rằng khi có anh rồi

Niềm tin trong em sẽ chẳng khi nào mất

Xem em bay nhé anh

Tự hào sao em bay lượn thật cao

Để anh thấy được những gì trong em đẹp

nhất


Và có gì ngăn cản được em nào

Dang rộng đôi cánh bay…cao mãi."

Âm điệu tiếng Anh phát

rất chuẩn, giọng hát lại du dương có hồn. Cả mọi người bên dưới đều bị cuốn hút

bởi những phím đàn và giọng ca thiên thần kia.

Nam Dĩnh ngây người nhìn

cô đang hát trên khán đài, chắc không phải hoa mắt nhưng cậu nhìn thấy sau lưng

cô có một đôi cánh màu trắng, đôi cánh của thiên sứ. Thật đẹp, thật kì diệu làm

sao. Tim cậu bồi hồi xuyến xao.

Cô hát lại một lần

nữa...chưa bao giờ ai nghe một bài hát hay đến như vậy...giọng hát ấy trong

trẻo giống hệt Fiona vậy.

Máu trong người Dương Lạp

đang cuộn lên, cô đã chuẩn bị bài hát này từ rất lâu rồi, rất lâu. Là để dành

tặng cho Nam Dĩnh. Sẽ có một thiên thần đến bên cậu thay cho cô. Không chịu

được nữa rồi, mặt cô bắt đầu trắng bệch, nóng ran, giọng cô yếu dần nhưng vẫn

cố hát.

" Phụt!"

Máu phụt ra từ mũi cô,

ướt đẫm phím đàn trắng, mọi người ngạc nhiên nhìn. Sắp xong rồi, sắp hoàn thành

bài hát này rồi. Nhưng...nhưng...cô đang mất dần ý thức...mọi thứ trở nên mờ nhạt,

sắp biến mất khỏi tầm mắt cô.

" Show you the

best of mine.....


Till the end of the time

....Believe

me I can fly


I'm singing in the sky...

Show you the best of mine...

The heaven in the sky...

....Nothing

can stop me


Spread my wings.....so wide."

Dương Lạp ngã gục xuống

phím đàn, Nam Dĩnh hốt hoảng chạy lên đỡ lấy cô. Cô thở dốc nhìn cậu nhạt nhòa

trước mắt, máu lem luốc ra khuôn mặt cô, cô mỉm cười, nụ cười rất hạnh phúc,

giơ tay ôm má cậu khiến nó dây cả ra mặt cậu nữa, giọng cô yếu ớt:

" Em...

Nam Dĩnh ứa nước mắt nhìn

cô, đôi mắt giờ đã phủ một lớp mây màu xám u lạnh.

Yêu...

Cậu nâng đầu cô lên, cố

mọi sức lắng nghe.

Anh..."

Rồi cô lại nở một nụ cười

nữa...Rồi mắt nhằm dần...tay buông thõng...

" Không, không, tôi chưa muốn đi, tôi chưa muốn

mà, Dĩnh, giờ đây chị không thể chạm vào em được nữa rồi...Mong em sẽ sống thật

tốt, sống thay cho cả chị nữa, chị yêu em..."

Ngày hôm đó. 6 giờ 25

phút chiều, Thượng Đế đã bắt một thiên thần lên trời. Ngài đã đem Dương Lạp ra

khỏi trần thế, vĩnh viễn ở lại với trời xanh.

Nam Dĩnh khóc lớn, cậu

đau đớn ôm chặt lấy Dương Lạp, ôm thật chặt cô gái đã ngất lịm từ bao giờ,

không ngừng hét lên:

- Anh...cũng yêu em, anh yêu em...

Cậu ôm chặt lấy cô trong

vòng tay mình, chặt hết sức có thể, cậu hét lên đau đớn:

- Em đừng ngủ nữa, dậy đi nào, em không được ngủ...

Cậu hoảng hốt, muốn giữ

em lại thật chặt trong tay, nhưng cô ấy đã đi rồi, linh hồn trong sáng nhất thế

gian đó đã bay lên rồi. Cậu tìm em trong hoảng loạn, cậu thực sự muốn chết,

trái tim này muốn chết, muốn đi tìm em mãi...

Mọi người chua xót

nhìn...ai cũng không khỏi đau lòng trước cảnh tượng đó.

Phím đàn lạnh băng, cõi

lòng ai đó cũng lạnh băng...

..........

Lễ tang của Dương Lạp diễn ra thật giản dị theo mong

ước của cô, mọi người đều có mặt để tượng niệm cô gái này.

Mưa rơi lất phất, mưa

phùn lạnh giá.

Cô đã vĩnh viễn nằm dưới

đất lạnh, về với trời xanh rồi.

Hoàng Hiểu Vương nắm chặt

lá thư, quỳ trước bia mộ em, khóc cay đắng, thật đau đớn, không có gì có thể

cay đắng hơn điều này.

Trân Trân ngất lịm trong

vòng tay Chu Thiên. Cô đã vĩnh viễn mất đi một người bạn tốt.

Mẹ cô cũng không giữ nổi

bình tĩnh, khóc lên đau đớn. Bà đã hối hận rất nhiều khi bỏ rơi cô...và giờ đây

thì không có lấy một cơ hội được chăm sóc đứa con gái của mình.

Mọi người đều như mất đi

một phần cuộc sống trong ngày đó.

Có duy nhất một người

không đến dự lễ tang của Dương Lạp, đó là Nam Dĩnh.

Lúc này, cậu đi đến những

nơi hai người đã từng đến. Hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp đẽ đó, và mong tìm

lại chút gì đó...hơi ấm của người con gái ấy.

Ngày đó...ngày cả thế

giới như ngừng quay, ngày một


The Soda Pop