Snack's 1967
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321751

Bình chọn: 7.5.00/10/175 lượt.

xoẹt" vang lên, mọi người bên ngoài thất

kinh, tiếng xé vải ghê rợn thế nào. Chắc chắn vì không cưỡng được hồi hộp mà cô

đã xé toạc chiếc váy trắng đắt tiền vừa rồi. Hắn nhà thiết kế mà biết thành quả

của mình bị như thế này chắc phát điên mất thôi.

Một lúc sau, cô gái bước

ra, cả căn phòng tràn ngập trong ánh sáng chói lòa, người con gái nọ rất đẹp,

vẻ đẹp không thể trong sáng hơn. Chiếc váy cưới ngắn màu xanh tuyệt đẹp, từ

ngực trở xuống đính hạt trân châu sáng rực rỡ, làm nổi bật làn da trắng ngần

mềm mịn. Phía trên vai đính một chiếc lông vũ màu xanh lớn, làm bờ vai cô gái

trở nên dịu dàng hơn, đuôi váy tua rua phía sau giống như một dài lụa đẹp thướt

tha. Cô gái lúc này khác hoàn toàn với lúc nãy, trông thật giống một thiên thần

hạ thế.

- Sao? Đẹp không?- Cô gái khẽ hỏi.

- Đẹp...đẹp quá...- Chàng trai không thốt nên lời...

Mọi nhân viên trong phòng

biết ý đi ra ngoài. Cô gái khẽ đi đến bên chàng trai, tựa vào ngực chàng trai,

còn cậu thì vòng tay ôm lấy bờ vai cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ như kẹo bạc hà

từ người cô.

" Người phụ nữ trong

ngày cưới là lúc họ đẹp và tỏa sáng nhất!"

Cậu vuốt ve mái tóc dài

màu nâu của cô, thì thầm:

- Để anh làm tóc cho em nhé!

Cô gái nũng nịu gật đầu,

ngồi xuống ghế, buông thả mái tóc, từng sợi tóc mượt tràn trong từng kẽ tay

chàng trai. Cậu thơm nhẹ lên chúng, ngay đến tóc cô cũng mang mùi hương bạc hà

mát mẻ. Cậu dịu dàng chải, thoăn thoắt tạo kiểu tóc cho cô, sau hơn mười phút,

từng giây trôi qua như nhuốm màu lãng mạn. Bước cuối cùng, cậu cài chiếc vương

miện nhỏ lên, dài khăn màu xanh buông tự do sau gáy, nàng đẹp hệt như một nàng

công chúa trong thế giới truyện cổ tích.

- Hai vợ chồng nhà này quấn quýt quá nhỉ?

Một giọng nói vang lên

phá vỡ không khí lãng mạn, một người đàn ông bước vào, hai tay xỏ túi quần,

dáng vẻ lãng tử cuốn hút trong bộ comple đen, mái tóc màu hạt dẻ ngạo nghễ để

bất cần. Khỏi cần nói cũng biết người này là Hoàng Hiểu Vương- Phó chủ tịch Tập

Đoàn Hoàng Thị nổi tiếng.

Chàng trai nọ cũng không

vừa, nhếch mép cười:

- Không dám, sao có thể sánh với " cặp đôi hoàn

hảo" của anh được.

Hoàng Hiểu Vương cười

lớn, chạy đến ghì vai chàng trai kia xuống:

- Thằng nhóc này, không thay đổi chút nào hết.

- Chú Dĩnh...- Bé Thiên Kim chạy vụt vào ôm lấy chân

chàng trai.

Chàng trai bế cô bé lên,

hôn vào hai má con bé rồi cười:

- Hôm nay Thiên Kim cũng đến dự lễ cưới của chú cơ à?

Theo sau là Lục Trúc đi

vào, hôm nay cô mặc một bộ váy màu vàng nhạt giản dị, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp

thiếu nữ hoàn hảo. Mặc dù đã 25 tuổi nhưng trông cô vẫn như gái 17 vậy. Cô nhẹ

gật đầu chào rồi đưa ra một hộp quà hình chữ nhật dẹp, nói:

- Dĩnh, hôm nay anh chị đến chúc phúc cho hai em. Đây

là quà của anh chị.

Nam Dĩnh vội xua tay nói:

- Không cần đâu chị, anh chị đến là em vui rồi?

Nhưng cô cứ kiên quyết dí

chiếc hộp vào tay cậu, bắt cậu phải nhận mới thôi. Hoàng Hiểu Vương huých tay

cậu:

- Mở luôn ra đi.

Nam Dĩnh đành gượng gạo

mở hộp quà, bên trong là một chuỗi vòng cô có mặt là một hạt Sapphire rất đẹp,

màu xanh dương ánh lên những tia sáng đẹp nhất. Cậu ngạc nhiên nhìn hai người.

- Hãy đeo vào cổ vợ cậu đi nào.- Hai người cùng giục.

Nam Dĩnh nhìn về phía cô

gái, cô đang mỉm cười dịu dàng nhìn cậu, cậu lại gần, vòng tay đeo cho cô. Bỗng

một cảm giác điện giật ở đầu ngón tay,...năm năm trước, cậu đã từng đeo dây

chuyền lên cổ một cô gái...cô gái ấy...

Chiếc vòng được đeo xong,

tỏa ánh hào quang trên cổ cô gái nọ. Mọi người vỗ tay tán thưởng. Nam Dĩnh say

đắm nhìn cô gái mà lòng dấy lên cảm xúc khó tả, người con gái trước mắt cậu đây

đâu khác gì Dương Lạp chứ? Mà là cô ấy mới đúng.

Cô gái ấy, cậu gặp trên

đất nước Mỹ xinh đẹp, mang dung nhan giống hệt Dương Lạp. Cậu đã yêu, yêu lại

nàng như thế, tưởng như ông trời đã ban phước cho cậu vậy. Nhưng tính cách nàng

lại khác xa Dương Lạp của cậu. Mặc dù thế, cậu vẫn sẽ và mãi yêu cô gái này.

Tình yêu bất diệt.

- Cô Diệp Tinh xinh đẹp quá đi, con cũng muốn được

xinh đẹp như cô.- Thiên Kim say sưa nhìn mà khuôn mặt đỏ bừng lên.

Diệp Tinh nhìn đứa bé,

mỉm cười bế nó lên, thơm vào bên má, để lại một dấu son đỏ chói, cô cười:

- Thiên Kim vốn đã rất xinh đẹp rồi mà.

- Thôi nào, không đừng quấy cô chú nữa.- Lục Trúc lên

tiếng rồi bế lấy Thiên Kim, mỉm cười gật đầu với cô.

Phải nói ngày đầu cô gặp

Diệp Tinh, cô ngỡ như Dương Lạp đã trở về vậy, cô rất sốc, nhưng đến khi biết

là hai người hoàn toàn khác nhau, cô mới ngỡ ngàng bao nhiêu. Nhưng cả hai đều

khiến cô yêu mến.

Diệp Tinh kém Nam Dĩnh

một tuổi, là du sinh viên du học Mỹ, tính tình cởi mở, có chút ngang bướng và

quậy phá, luôn khiến người bên cạnh phải vui theo cô nàng. Lần đầu gặp chàng

trai ở ghế đá công viên Mỹ đó, cô đã bị cuốn hút ngay bởi ánh mắt tràn ngập yêu

thương, nhung nhớ của cậu. Và họ đến với nhau, đơn giản mà nhẹ nhàng. Cứ thế

câu chuyện tình yêu được viết lên hết trang này đến trang khác, không bao giờ

kết thúc.

Khi mọi người đang rất vui

vẻ thì chợt cửa phòng bị đẩy mạnh, một c