XtGem Forum catalog
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321764

Bình chọn: 8.5.00/10/176 lượt.

ên trong lịch sử con gái cầu hôn con trai. Và Hoàng Hiểu Vương đương

nhiên không thể ngạc nhiên hơn, anh bật cười rồi ôm cô vào lòng. Và câu chuyện

tình yêu của họ...còn kéo dài đến bây giờ và cả tương lai sau này nữa.

Lục Trúc nhìn hai bố con,

mỉm cười:

- Còn không mau đi thôi.

Mộ Dương Lạp nằm ngay

cạnh bên mộ mẹ trên cánh đồng hoa oải hương, sau năm năm trời, cỏ đã mọc xanh

rì. Trên tấm bia nhỏ có hình một cô gái với nụ cười tươi rực rỡ như ánh ban

mai. Người đó chính là Dương Lạp Lạp. Nhưng đã có một người đứng trước mộ dường

như đã lâu. Hoàng Hiểu Vương thấp thoáng thấy người này quen quen. Cậu không

thể ngạc nhiên hơn mà hỏi:

- Có phải là Hoàn Hoàn đó không?

Cậu bé có khuôn mặt bầu

bĩnh, dáng người cao ráo, tầm 14, 15 tuổi, mái tóc màu đen tuyền. Cậu quay ra

nhìn Hoàng Hiểu Vương, đôi mắt hơi đỏ, chắc do khóc...

- Vâng, anh là anh Phong?

- Đúng...sao em lại?- Cậu càng kinh ngạc hơn.

- Em đến đây để tạ ơn chị Lạp...- Cậu nói bằng giọng

yếu ớt.

- Tại sao?- Lúc Trúc thay lời Hoàng Hiểu Vương mà nói

luôn.

Hoàn Hoàn đưa tay lên

ngực trái, mắt đã long lanh:

- Vì đây, trái tim đang nằm trong lồng ngực này của em

chính là của chị ấy, nó đang ngày đêm đập là của chị ấy.

Hoàng Hiểu Vương sửng

sốt, bí mật này...là như thế nào?

- Tám năm về trước, trước khi mất, chị ấy đã kí tên

hiến tim cho em, mà em...thì bị bệnh tim...vì em mà chị ấy chấp nhận từ chối

phẫu thuật và giờ nằm dưới bia mộ kia mà ngực lạnh vì không có trái tim.

Nhận thấy Hoàn Hoàn có vẻ

kích động, Hoàng Hiểu Vương vội vỗ vai cậu, cười chua xót:

- Thôi nào, em đừng như vậy...Tiểu Lạp đã từ chối rồi,

con bé đã mất rồi, việc nó tặng lại tim cho em, chẳng phải là nó tin tưởng rằng

em sẽ sống một cuộc đời khác hay sao, vì vậy anh mong em...phải sống thật

tốt...

Chính cậu cũng thấy quặn

thắt con tim, bây giờ trái tim của em đang đập trong lồng ngực một người khác,

chẳng phải nó vẫn sống đấy sao? Trái tim vẫn luôn ở bên bọn cậu hay sao...Cậu

bất giác ngước mặt lên nhìn trời xanh, đám mây trắng tinh như kem bông vẫn trôi

lững lờ..." Em hi sinh mình để dành sinh mạng cho người khác sao?"

Hoàng Hiểu Vương nở một nụ cười rồi bảo:

- Chị Lạp đã cho em trái tim, vì vậy em phải sống thật

tốt và mạnh mẽ lên cho anh.

Hoàn Hoàn lau nước mắt,

ngộ ra những điều cậu vừa nói mà nắm chặt bàn tay, quyết tâm:

- Vâng, em nhất định sẽ làm được.

Xong, cậu nhìn lại bia mộ

của Dương Lạp một lần nữa, cúi đầu kính cẩn rồi bước vội ra khỏi cánh đồng.

Phía xa xa, thấp thoáng bóng một cô gái đang vẫy tay với cậu...Điều này, chắc

phải đang là khởi đầu cho một câu chuyện đẹp hay sao?

Lục Trúc và Hoàng Hiểu

Vương lắc đầu cười nhìn theo, còn riêng cô bé Dương Thiên Kim thì lại ngây mắt

không hiểu gì...

Ba người quỳ xuống bên

mộ, tay chắp thành khẩn, nhắm hờ mắt. Mùi hương thơm bay lan tỏa trong không

gian. Tiếng khấn của cô bé Dương Thiên Kim nghe rõ mồn một:

- Cô ơi...cô có khỏe không? Con là Thiên Kim nè, con

nhớ cô lắm, sao con không thấy cô về chơi với con? Bố hay bắt nạt con lắm cô

à...Cô ơi...cô biết không? Con thấy ba và mẹ con rất hay hôn...

Lời khấn ngây thơ chưa

dứt thì chợt cái miệng bé nhỏ của cô đã bị bịt bởi bàn tay to lớn của Hoàng

Hiểu Vương. Cậu nghiến răng:

- Đồ ngốc...con đang nói cái gì thế hả?

- Ưm...ưm...ô ấy ông? ố ất ay ắt ạt on...( Cô thấy

không? Bố rất hay bắt nạt con.) - Mặc dù bị bịt miệng nhưng cô bé vẫn cố nói

hết câu.

Và vang lên tiếng cười

sảng khoái lên cả cánh đồng. Dương Thiên Kim là cô nhóc bốn tuổi rưỡi, ra đời

là kết tinh tình yêu của Hoàng Hiểu Vương và Lục Trúc. Cô nhóc rất nghịch ngợm,

rất lém lỉnh và vô cùng đáng yêu. Cả hai người đều rất yêu cô bé.

Mặt trời đã lên thiên

đỉnh, tỏa bóng nắng dịu dàng xuống nhân gian, lên một gia đình hạnh phúc bên

nấm mồ.

Ba người nắm tay nhau, đi

ra khỏi cánh đồng tràn ngập sắc tím. Tâm trạng ai cũng rất vui vẻ.

" Họ đã vượt qua sóng gió, đã đến với nhau bằng

sự mách bảo của trái tim, nguyện sống bên nhau trọn đời, dù có chết thì cũng

nguyện chết cùng giờ, cùng ngày, cùng tháng, cùng năm...Nhưng dù có đi đến đâu

đi chăng nữa thì tình yêu của họ vẫn tồn tại vĩnh viễn, không bao giờ bị phá

bỏ."

Câu chuyện tình yêu của

hai người sẽ chính là một cuốn tiểu thuyết đẹp nhất trần gian này.

.................

10 giờ 30 phút tại khách

sạn N.W

- Á...tôi không chịu...

Tiếng một cô gái cáu gắt

đang đứng trước gương, ngúng nguẩy với chiếc váy cưới cồng kềnh. Một nhân viên

lễ phép:

- Cô chủ à...vì sự cố nên chúng tôi không thể lấy được

chiếc váy đó.

Cô gái cau có ngồi phịch

xuống ghế sofa trong phòng chờ. Mái tóc rối tinh mù, khuôn mặt đỏ lựng vì tức

giận.

" Cạch", bên

ngoài, một chàng trai chạy vào, thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại, mái tóc đen

cũng bị dính vào mặt, trông thảm hại hết sức:

- Vợ yêu ơi...hàng về rồi đây.

Nói rồi chàng trai ném

chiếc váy màu xanh dương về phía cô gái nọ, cô gái vui sướng ôm chầm lấy chiếc

váy, rít lên:

- Thấy chưa? Nhất định phải là nó mà.

Nói xong, cô chạy tót vào

phòng thay đồ, một tiếng "