pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321785

Bình chọn: 7.00/10/178 lượt.

thiên thần ra đi khỏi cõi đời...để lại nỗi đau

chua xót cho những người ở lại...nhưng chắc rằng sẽ không ai quên khuôn mặt

tươi cười đó...

Bầu trời vẫn xanh ngắt,

màu xanh ấy giống như màu mắt của Dương Lạp khi còn sống, màu xanh đem lại cho

ta cảm giác rất dễ chịu...giống như kẹo bạc hà vậy!

..........

Ba năm sau.

Nam Dĩnh ngồi im trên

băng ghế trong một công viên của nước Mỹ. Cậu đã sang đây du học từ hai năm

trước...tóc cũng nhuộm lại thành màu đen. Cậu đã chín chắn hơn nhiều. Bạn bè

vẫn thường hỏi sao cậu lại đeo một chiếc vòng nhìn như con gái như vậy...thì

cậu chỉ cười bảo..." Đó là tình yêu của tớ!"

Cầm trên tay tấm thiệp

cưới của Hoàng Hiểu Vương, rồi cả của Trân Trân cậu cười: " Cuối cùng thì

anh Vương và chị Lục đã lấy nhau rồi, Chu Thiên cũng đến với Trân Trân, không

biết mình có về nước được không đây?"

Cậu nghĩ về tất cả mọi

người ở Nhị Hà, không biết giờ đã ra sao rồi? Cái nơi đã gắn bó bao lâu với

cậu, ôm ấp bao kỉ niệm cùng người con gái trong sáng hơn cả thiên thần. Cậu

ngước lên nhìn bầu trời xanh thẳm, mỉm cười: " Chị sống trên đó thế nào

rồi?"

Bỗng có tiếng nhạc làm

cậu giật mình: " Pround of you". Cậu nhìn về phía cất ra tiếng nhạc.

Một cô gái có mái tóc

dài, rất xinh xắn, đang đứng trên đường, nghe bài hát đó.

Điều kì lạ là...cô gái ấy

giống hệt.....Dương Lạp.

Nam Dĩnh đứng đó, dưới

cái nắng nhè nhẹ của nước Mỹ, cậu mỉm cười tươi rói nhìn cô ấy, còn cô thì ngây

mắt nhìn...

Một cầu vồng sáng rực rỡ

sau lưng hai người...

Số phận luôn đưa những

con người yêu thương nhau trên trái đất này gặp lại nhau, phải không nhỉ?

♥Ngoại truyện: Đám cưới trên thiên

đường.

5 năm sau:

- Đứng lại, con nhóc kia!

Tiếng một người đàn ông

hét lớn, trên cánh đồng hoa oải hương và dưới bầu trời xanh ngắt không một đám

mây. Tiếng bước chân hòa lẫn vào trong những cơn gió nhè nhẹ thổi.

Trong không gian rộng lớn

bao la, một người đàn ông có mái tóc màu hạt dẻ đang ra sức đuổi theo một bé

gái tóc bím hai bên, chiếc váy màu hồng phấn lẩn lút trong rặng hoa tím ngắt

đem theo mùi hương thoang thoảng.

- Đứng lại ngay, Dương Thiên Kim...

Cô bé ấy...đứng lại, quay

người nhìn, đôi mắt to tròn trong suốt như pha lê cong cong lên, khóe miệng nhỏ

xinh như cánh đào mềm mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười:

- Bố già, con đã bảo mà, phải gọi con là Dương Thiên

Kim chứ không phải Hoàng Thiên Kim.

Và đúng lúc đó, người đàn

ông nọ bất ngờ ôm chầm lấy cô bé, nhấc bổng lên, cốc đầu một tiếng "

cốp" rõ to.

- Đồ ngốc này, bố đã bảo là không được chạy nhảy linh

tinh mà, con nhìn xem? Váy lem bẩn hết rồi, chốc làm sao đi dự tiệc đây?

Cô bé bắt đầu rơm rớm

nước mắt vì cái đánh đau vừa rồi, trông rất đáng yêu:

- Tại bố cứ gọi con thế, con không thích, con muốn

cùng họ với cô cơ.

Người đàn ông khẽ nhíu

mày, nhưng môi lại cười tươi:

- Nhưng bố họ Hoàng mà, sao lại thế chứ?

- Nhưng cô Lạp họ Dương mà.

Bỗng một cơn gió thổi vụt

qua, nghe như có tiếng cười khúc khích trong đó, cơn gió ấy dường như đi xuống

từ thiên đường. Bỗng một tiếng hét to làm chấn động không gian:

- Hoàng Hiểu Vương!

Hai bố con quay vụt lại,

chỉ thấy một cô gái đang đứng chống hông trên đỉnh ngọn đồi, mặt đỏ phừng phừng

vì tức giận. Nói rồi, cô chạy vụt xuống, khi gần đến chỗ hai người, không biết

vì sao mà vấp phải hòn đá, chới với ngã về phía trước.

" Phịch"

Cô gái ngã vào lòng chàng

trai.

Im lặng.

" Bốp bốp"-

Tiếng vỗ tay vang lên từ phía cô bé nhỏ.- Bố mẹ trông giống Romeo và Juliet quá

đi.

Cô gái nép trong ngực

chàng trai, mặt đã sớm đỏ như trái bồ quân chín mọng, mắt hấp háy đánh vào ngực

chàng trai:

- Vương, cho em xuống...Anh khiến con hiểu lầm rồi...

Cô chưa kịp dứt câu thì

đã bị " khóa" bằng một nụ hôn nồng nàn...

Cô bé giương to mắt nhìn,

đôi mắt trong trẻo tưởng như thấy chuyện gì lạ lắm.

Và cứ thế, tiếng vi vút

của gió trời như đang bủa vây lấy hai con người, những cánh hoa oải hương tím

cũng điểm sắc cho khung cảnh lãng mạn này.

Cậu búng nhẹ vào mũi cô

một cái:

- Anh không thể không hôn em được Tiểu Lục à?

Cô gái nhanh chóng đứng

thẳng dậy, chỉnh lại chiếc váy, nhăn mặt:

- Anh chỉ giỏi nói những lời đường mật thôi hả? Sao

lại đưa con đến đây chứ?

Hoàng Hiểu vương khẽ

cười, gãi gãi mái tóc rối, chiếc khuyên bên tai phát tia sáng long lanh...như

ánh mặt trời.

- Anh muốn đưa con đến viếng mộ Tiểu Lạp và mẹ.

Lục Trúc không nói gì,

mái tóc ngắn bay bay. Đôi mắt mang vẻ gì đó thoáng buồn, kí ức năm năm về

trước, dường như vẫn không hề phai nhòa.

Năm năm trước, ngày Dương

Lạp rời bỏ cõi đời, mọi thứ dường như đã sụp đổ, tất cả chìm trong không khí

tang thương chết lòng. Màu trắng phủ vây lấy tất cả. Người đàn ông cô yêu, Hàng

Hiểu Vương không còn là anh nữa, cả ngày ngập trong rượu bia. Người sống mà ngỡ

đã chết rồi. Và rồi kí ức đau đớn cũng mau chóng được xoa dịu vào ngày hôm ấy,

ngày cô đưa ra một chiếc hộp nhỏ xinh bọc vải nhung đỏ, bên trong là một chiếc

nhẫn bằng cỏ dại và nói:

" Cậu có đồng ý lấy tôi không?"

Quả nhiên, đây có lẽ là

lần đầu ti