ơng Lạp quay sang đánh
mạnh vào lưng cậu một cái:
- Thằng nhóc này, làm gì mà lắp bắp dữ vậy?
Bỗng một cơn gió thoảng
qua, họ im lặng trong giây lát.
Nam Dĩnh nhìn thẳng vào
mắt cô, cái nhìn thật chân thật.
Cậu tiến mặt lại gần cô
hơn...và cậu hôn hôn lên môi cô. Cái hôn thật ngọt ngào, họ như hòa vào làm một
trong nụ hôn đó. Nụ hôn thứ hai trong ngày hôm nay.
Nam Dĩnh nắm vào hai bả
vai cô:
- Chị...em...
Dương Lạp vẫn ngây thơ
nhìn.
- Em...rất yêu...chị!
Dương Lạp nghe tim mình
đập thật mạnh. Cậu ấy đã nói ra rồi...
Hai người cùng đỏ mặt,
cùng im lặng...và cùng xao xuyến.
Nam Dĩnh bỗng bế bổng cô
lên, hét lớn:
- Từ giờ...chị là của em đấy nhé....
Tiếng nói cậu vang vọng
cả cánh đồng, chưa lúc nào cô thấy hạnh phúc như bây giờ.
Trông họ thật giống một
cặp đôi trẻ con.
Cô tựa vào vai cậu:
- Chị muốn đi công viên giải trí.
Nam Dĩnh gật đầu:
- Vậy hãy coi hôm nay như ngày sinh nhật chị đi nhé.
Họ lại tung tăng trên
chiếc mô tô. Ngày hôm nay mong là trôi qua thật chậm, thật chậm thôi.
.......
Hoàng Hiểu Vương ngồi
trong phòng bệnh của Dương Lạp, lấy vài chiếc gối đệm thành hình người rồi trùm
chăn lên giả làm cô. Cậu nhìn lên mặt bàn bên cạnh.
Một bức thư nhỏ nhỏ kẹp
trong chiếc phong bì màu hồng.
Cậu với tay cầm lên, một
dòng chữ viết bằng mực đen rất nắn nót: “ Gửi anh!”
Cậu cầm hai tay lên xem,
lá thư run run. Thực sự cậu sợ hãi khi đọc nó.
“ Gửi anh trai yêu quý!
Chắc rằng khi anh đọc lá thư
này, em sẽ không bao giờ xuất hiện trước anh nữa rồi. Cho em gửi lời xin lỗi
lẫn cảm ơn tới anh. Cảm ơn anh đã chăm sóc em trong thời gian qua, em là một
đứa trẻ bướng bỉnh và hay giận dỗi nữa, em xin lỗi vì đã làm phiền anh. Em biết
anh đã rất khổ sở để nuôi một con bé như anh. Nhưng anh à, em cảm ơn vì tất cả,
vì ông trời đã ban cho em một người anh như anh, anh luôn làm
em cảm thấy vui vẻ khi ở bên.
Em cũng xin lỗi vì đã chót yêu
anh, cũng tại vì em quá ngu ngơ, không hiểu gì, khiến anh phải khổ sở rất
nhiều. Em biết là em sai nhiều lắm, em đã không hiểu biết còn khiến anh phải
đau khổ theo. Em chỉ mong anh sẽ hạnh phúc bên Lục Trúc, hãy chăm sóc cô ấy như
đã từng chăm sóc cho em. Em đi rồi, anh sẽ đỡ một gánh nặng, không ai có thể
khiến anh khổ tâm vì em nữa.
Anh à! Hãy luôn là chính anh
nhé, đừng gò bó thêm nữa, em nhìn anh như vậy em cũng đau lòng lắm. Mà sẵn
tiện, em cũng dặn anh luôn đây, nhớ là ít uống đồ có chất kích thích thôi, phải
giữ gìn sức khỏe để còn bảo vệ được Tiểu Lục nữa. Và anh cũng hãy tha thứ cho mẹ
nhé, mẹ cũng đã rất khổ sở anh à, tuy mẹ chưa từng sống với chúng ta một ngày
nào nhưng mẹ rất thương chúng ta, vì vậy...anh cũng phải quan tâm đến mẹ nhiều
đấy, thay cho phần của em nữa.
Anh Phong...tự nhiên em không
viết được gì nữa này...tồi quá. Thôi chắc em không thể viết gì thêm đâu. Chỉ
mong là anh sẽ không bao giờ quên cô em gái này nhé...Hãy tự chăm sóc
mình...anh trai.
Kí
tên:
Em
gái của anh.
Dương
Lạp Lạp.”
Mắt cậu nhòe đi, từng
giọt rơi xuống phong bì thư...
Cay quá...khóe mắt cay
quá...Cậu biết một ngày con bé sẽ bỏ đi mà...sẽ bỏ cậu mà...Nhưng mà chỉ xin em
đừng nói những lời như vậy, cậu đau lòng lắm...
Tiếng “ cạch” cửa, Tiểu
Lục bước vào, cậu lau vội nước mắt. Lục Trúc trìu mến nhìn cậu, cô ôm lấy cậu
vào lòng:
- Vương à...cô ấy đã đi rồi.
Cậu khóc trong lòng cô,
nỗi đau chua xót chưa từng thấy. Bên ngoài cửa phòng bệnh, Trân Trân cũng đang
thổn thức khóc, cô cũng đã nhận được lời nhắn chúc sống tốt của Dương Lạp, cô
ấy thật là ngốc nghếch quá...
............
Khu giải trí đông nghịt
người, họ gửi xe và lấy vé vào. Nhìn thấy mọi thứ màu sắc sặc sỡ cùng tiếng
cười nói huyên náo của mọi người, lòng Dương Lạp cũng náo nức hẳn lên, cô chỉ
về phía chiếc tàu lượn bên kia:
- Dĩnh...mình đi cái kia đi.
Nam Dĩnh nhìn về hướng
tay chỉ của Dương Lạp thì tái mét mặt, cậu vốn sợ độ cao. Nhưng thấy vẻ thích
thú của Dương Lạp, cậu đành đồng ý.
- Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Tiếng hét thất thanh của
Dĩnh khiến Dương Lạp phải bật cười, cậu nhóc có vẻ rất sợ hãi. Đến lúc xuống
khỏi tàu lượn, Nam Dĩnh vẫn còn choáng váng.
Dương Lạp không nhịn được
cười nữa, cô cứ nhìn cái mặt méo xệch đi vì sợ của Nam Dĩnh thì lại không nhịn
nổi, đường đường là đại ca của một trường cấp hai danh tiếng mà giờ lại yếu như
sên, quả là mất hình tượng.
Cậu cau có nhìn cô:
- Chị mà còn cười nữa thì em về đây.
Cô vội xua tay:
- Thôi, chị xin lỗi. Mình đi tiếp cái vòng quay khổng
lồ kia đi.
Ở trên cao, những chiếc lồng nhỏ đang quay
tròn quanh trục. Dương Lạp và Nam Dĩnh đang ngồi trên một cái lồng màu đỏ. Nhìn
mọi thứ nhỏ dần sau mỗi một nấc, cô cười thích thú. Trông cảnh vật bên dưới nhỏ
như con kiến, lại như gần chạm được tới bầu trời thì quả là thú vị. Dương Lạp
thấy lòng nhẹ nhõm, biết đâu mình sắp được tới thiên đường, trên bầu trời kia.
Thấy vẻ trầm ngâm của
chị, Dĩnh chỉ mỉm cười, cậu chống tay xuống, quan sát từng cử chỉ của cô.