Snack's 1967
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324245

Bình chọn: 8.5.00/10/424 lượt.

ặt đau đớn, nước mắt cũng đã nhạt nhòa.

Thấy

vậy, con cáo họ Hạ có chút hoang mang. Mấy năm nay, Quả Quả đã trưởng

thành lên nhiều, không còn là cô gái tùy hứng làm bậy năm đó. Thế nên từ lúc anh kết hôn tới nay, Quả Quả chưa hề cố tình gây chuyện, nhưng bây

giờ…

Hạ Hà Tịch đang định mở miệng hỏi ở thành phố A đã xảy ra

chuyện gì rồi phải không, thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng cười ha

ha. Anh bèn quay đầu lại, rồi cứng đờ ngay tại chỗ. Bà mối đang đứng sau lưng hai người, một tay xách túi đồ, một tay cầm chiếc túi da mới mua,

lắc đầu nhìn con cáo họ Hạ, nói: “Không giới thiệu với em một chút à?”

Nghe thấy thế thì dù Mục Quả có ngốc mấy đi chăng nữa cũng biết người tới là ai, bầu không khí bỗng thoáng chút ngượng ngập. Nhưng bà mối đã thoải

mái đặt chiếc túi da xuống, giơ tay về phía Mục Quả: “Chào cô, cô Mục,

tôi là vợ của Hạ Hà Tịch, Tô Tiểu Mộc.”

Hạ Hà Tịch: “…”

Cuối cùng con cáo họ Hạ cũng hiểu tại sao trước đây bà mối lại khuyên anh đi gặp Mục Quả. Hóa ra… cô đã tính toán cả rồi.

———————————- Tôi là đường phân cách chán nản———————————

Sau khi bà mối ngồi xuống, bầu không khí trầm đi không có gì là bất ngờ.

Tô Tiểu Mộc bắt chéo chân, thản nhiên nhìn sắc mặt khó coi của Mục Quả,

trông cô có vẻ rất thích thú. Thực ra, cô không cố ý khiêu khích Mục

Quả, càng không cố ý can thiệp vào cuộc sống riêng tư của chồng mình, dù trước đây nghĩ rằng Hạ Hà Tịch một mình đi gặp cô ta, bà mối cũng không nói nửa câu. Chuyện khiến cô phiền não thực sự là hành động của Mục

Quả…

Cô ta điều tra mình, thậm chí đột ngột gọi điện thoại cho

mình, nhưng thật sự, nếu Mục Quả có thể điều tra được số di động của

mình, tin rằng việc điều tra ra hành tung của Hạ Hà Tịch cũng không có

gì khó khăn. Nếu Mục Quả thực sự có ý muốn gặp mặt Hạ Hà Tịch, cô ta

hoàn toàn có thể chặn anh ấy trên đường. Nhưng tới nước này, Mục Quả vẫn chọn cách gọi điện cho cô.

Bà mối thừa nhận, cô có chút nhỏ

nhen. Nhưng sau khi nhận cú điện thoại ấy, bà mối càng nghĩ càng thấy

Mục Quả cố ý chia rẽ quan hệ của cô và con cáo họ Hạ kia. Khuyên anh đi

gặp cô ta, mình đúng là ngốc nghếch. Không khuyên anh đi gặp cô ta, thậm chí không nói chuyện ấy cho Hạ Hà Tịch biết, mình đúng là nhỏ nhen. Ngu ngốc hơn, nếu mình là một cái “bình giấm”, rất có khả năng sẽ cãi nhau

với Hạ Hà Tịch vì cuộc điện thoại kia… Thế nên, nghĩ đi nghĩ lại, bà mối vẫn cảm thấy Boss lớn này không thể khinh thường. Rồi nghĩ cách một mũi tên bắn trúng hai đích: phá vỡ tình thế.

Hiện tại, bà mối vững

vàng ngồi ở đây, lấy hành động thực tế để nói cho Mục Quả biết, ai mới

là vai nữ chính, ai là vai nữ phụ, sau này chỗ nào có con cáo họ Hạ thì

chỗ đó có cô! Và cô cũng không sợ Mục Quả sẽ giở trò.

Đương nhiên, lúc này, cô không thể để tâm chồng mình ôn chuyện cũ với “em gái” ngay trước mặt cô.

Nhưng tình hình lúc này, bà mối đoán, hai người bọn họ đều chẳng còn tâm

trạng mà tiếp tục tâm sự nữa. Từ lúc Tô Tiểu Mộc gọi trà, bao quanh ba

người là sự trầm lặng khác thường. Mục Quả cúi đầu khuấy cà phê, Hạ Hà

Tịch thì khoanh tay trước ngực, mặt mày bí hiểm nhìn bà mối uống trà.

Tới khi hết cốc trà, cuối cùng con cáo họ Hạ cũng mở miệng phá vỡ sự im lặng: “Uống xong chưa?”

Bà mối chột dạ, gật đầu. Giọng con cáo kia lạnh lùng như thế… cô có dự cảm không hay.

“Không cần uống thêm cốc nữa hả?”

Bà mối lại ngoan ngoãn gật đầu.

Giơ tay lên nhìn đồng hồ, Hạ Hà Tịch hạ câu chốt: “Thế chúng ta đi.” Nói

xong, hai cô gái đều khẽ giật mình. Mục Quả đang ngơ ngẩn cũng lẩm bẩm

lên tiếng: “Anh Hạ…”

Hạ Hà Tịch không để cô nói hết đã ngắt lời: “Bọn anh đi trước.” Nói xong, bèn kéo bà mối dậy đi thật, Mục Quả thấy

vậy vội vàng nói: “Chuyện quay về thành phố A lúc nãy, em…”

Nghe tới đây, Hạ Hà Tịch đang rảo bước bèn dừng lại, quay người, nhíu mày đáp: “Quả Quả, anh cho rằng mình đã nói rõ ràng rồi.”

Đôi môi Mục Quả run lên: “Là ý gì?”

“Anh sẽ không quay về thành phố A, càng không thể tiếp tục ở lại tập đoàn

Chính Uy. Giờ anh có cuộc sống của riêng mình, công việc của riêng

mình.”

Nghe đến đây, nước mắt Mục Quả không kìm nén được nữa mà

rơi xuống: “Anh tuyệt tình như thế thật sao? Em không muốn anh bán mạng

cả đời này cho Chính Uy, chỉ là muốn khoảng thời gian này anh…”

“Quả Quả!” Hạ Hà Tịch ngắt lời cô, khẽ siết chặt bàn tay đang nắm tay bà

mối: “Đừng để anh hối hận vì hôm nay tới gặp em. Anh đã quyết định thì

sẽ không thay đổi. Nhóc, đi thôi.”

Nhìn theo bóng Hạ Hà Tịch cầm tay cô gái kia càng lúc càng xa, Mục Quả đột nhiên thấy rất buồn cười.

Cô từ bỏ tất cả lòng tự trọng, tất cả thể diện để từ ngàn dặm xa xôi

chạy tới thành phố C cầu xin Hạ Hà Tịch, hóa ra chỉ là để thấy màn kịch

ân ái của anh và cô vợ mới cưới sao?

Nghĩ đến đây, Mục Quả cười

lớn, bất chấp mọi thứ đuổi theo Hạ Hà Tịch, tát Hạ Hà Tịch một cái mà

không để hai vợ chồng nhà kia kịp phản ứng. Tô Tiểu Mộc kêu lên kinh

ngạc, Mục Quả giận dữ hét lên: “Hạ Hà Tịch, đồ không có lương tâm! Dù em có ngàn vạn lần sai, nhưng bao nhiêu năm nay bố em đối đãi anh như con

ruột, anh cho rằng anh ở ngoài mở