qua loa vì đã khá buồn ngủ khi nhìn toàn chữ là chữ. Cậu con trai
thì vẫn mở mắt, Thư đành cố đọc:
- “...Và cô ấy đi vào tim tôi, với đôi mắt sâu thoáng lạnh lùng nhưng rất lôi
cuốn, dáng đi như một người mẫu và đặc biệt là cách nói chuyện mà trước đây
chưa bao giờ cô gái nào nói với tôi như thế. Có lẽ tôi đã yêu cô ấy ngay từ cái
nhìn đầu tiên...”
- Mẹ đọc đoạn này chán quá, lật giữa cuốn sách đi.
- Cái gì? Tại sao lại là giữa?
- Đoạn giữa thì mới bắt đầu hay. Phim hoạt hình cũng thế mà.
- Được rồi...
- “...Tôi không hiểu được cô ấy nghĩ gì? Tôi luôn yêu cô ấy bằng một tình yêu
chân thành nhưng không thể thoát khỏi nỗi hoang mang mà tôi cần thiết có. Có ai
lại cảm thấy thoải mái khi sống với yêu thương mà lại có được từ một sự dối
trá. Tôi luôn nhìn cô ấy, cố để cô ấy phát hiện và suy nghĩ tôi có điều muốn nói.
Nhưng, làm sao mà cô ấy hiểu được. Trong mắt cô ấy, tôi chẳng là gì cả. Mà nếu
tôi có là gì, thì chắc có lẽ đó cũng chỉ vì tôi là cha của đứa con trong bụng
cô ấy mà thôi...”
...
- “... Cuộc đời này cho tôi nhiều thứ mà có khi thứ đó là cả một đời người ta
đi tìm. Nhưng cũng không cho tôi thứ mà thôi thèm khát nhất. Tình yêu. Tình
thương. Gia đình. Người ta nói tôi đã thay đổi. Tôi nhận ra tôi thay đổi. Và
tôi nhận ra em cũng thay đổi. Vì tôi. Vì gia đình của chúng tôi...”
...
- “ Tôi đã khóc khi tôi trông thấy thằng bé. Nếu có thể thì anh vẫn muốn nói
với em rằng, không có trò chơi nào làm nước mắt anh rơi nhiều như thế đâu. Nếu
anh có thể chạy nhanh hơn thời gian, anh mong rằng anh sẽ không bao giờ kéo em
vào trò chơi này. Anh sẽ yêu em một cách sáng suốt hơn dù có lẽ với cái tính
cách của anh thì em sẽ chẳng bao giờ gắn bó cuộc đời mình với một kẻ như
anh...Nhưng bây giờ anh không muốn nghĩ gì hết. Trước mặt anh là một thằng nhóc
trắng trẻo, khỏe mạnh nằm bên cạnh em. Dù em đang rất ghét anh, em đang ghét
hay em luôn luôn ghét nhỉ? Em biết không? Khi đó, anh tự hứa với lòng, đây là
gia đình nhỏ của anh. Chỉ của anh thôi. Anh sẽ bảo vệ điều đẹp đẽ này bằng tất
cả những gì có thể...”
Cô vẫn tiếp tục đọc, cậu con trai Kimi đã ngủ từ lúc nào, Thư đã
quên và không nhớ rằng bên cạnh cô còn có cậu con trai. Quyển tiểu thuyết đã
cuốn sâu cô vào câu chuyện đến hàng giờ. Thư cảm thấy có gì đó không bình
thường, bởi vì xuyên suốt quyển tiểu thuyết dường như diễn đạt chính cuộc sống
hôn nhân của cô và Kỳ Tuấn. Thư không thể xem đó là trùng hợp được nữa, cô vẫn
tiếp tục đọc và đọc:
- “... Mất em anh đau anh biết anh hiểu tất cả không thuộc về ký ức ngày xưa
khi ta bên nhau thì chỉ có chăng là hạnh phúc ảo. Anh không biết mình phải sống
như thế nào? Có gan làm thì có gan chịu. Nhưng anh không sao có thể chấp nhận
sự thật này. Nhưng anh cũng không ngốc nghếch để biết em sẽ không bao giờ tha
thứ cho anh đâu...”
...
- “... Anh sắp gấp lại cuốn nhật ký này. Viết lên những điều này, có những lúc
anh cười nhưng cũng có đôi lúc anh rơi nước mắt. Em không bao giờ thấy anh viết
thì tại sao anh lại có thể có một cuốn dày thế này đúng không? Anh đã viết từ
lúc em bắt đầu rời bỏ anh. Anh không hề oán trách em nửa lời. Bởi vì nếu có thể
chọn lại, anh vẫn chọn em làm vợ của anh. Người con gái anh yêu thương nhất.
Những ngày tháng sống bên em là những ngày tháng nếu mất đi anh sẽ chẳng bao
giờ tìm lại được. Những ký ức anh sẽ không bao giờ quên. Đáng để anh hoài niệm
lại mỗi khi nhớ về em. Cảm giác đó... khó chịu nhưng cũng dễ chịu vô cùng. Biết
sao được, tình cảm và lòng tin dành cho đối phương đã thay đổi thì có cố níu
kéo cũng chẳng đem lại được gì...”
...
- “...Anh sẽ để trống toàn bộ các trang còn lại, bởi vì anh mong
rằng chuyện của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Anh dừng lại bằng niềm tin, bằng hy
vọng dù rất nhỏ...”
Và ở trang bìa sau là hình ảnh một chàng trai đứng quay lưng ở
một ban công đứng nhìn cảnh trời mây màu hồng. Có lẽ là trời về chiều, cạnh một
ban công và nhìn máy bay. Ở bên dưới là dòng chữ “Waiting for you”. Không còn
nghi ngờ gì nữa, câu chuyện không sai một ly về cuộc đời của cô và Kỳ Tuấn.
Cuốn tiểu thuyết không có đoạn kết bởi chuyện giữa Thư và Tuấn vẫn chưa kết
thúc. Thư ngồi bật dậy, cậu con trai đang nằm trên tay cũng bị bật ra, Thư vội
nằm xuống dỗ con cho cậu bé tiếp tục ngon giấc. Cả đêm đó, cô nằm suy nghĩ rất
nhiều. Cô muốn đi tìm Kỳ Tuấn ngay nhưng giờ thì biết tìm anh ở đâu?
Sáng thứ hai, Thư lại đến tòa soạn. Như thường lệ, vẫn là bó hoa
hồng đỏ thắm dành tặng cô từ ông bảo vệ. Nhưng lần này Minh Thư đã đuổi theo
nhân viên giao hoa. Tuy nhiên mức độ bảo mật đã được thỏa thuận, và Thư không
thể tìm được ai là chủ nhân của những đóa hoa. Thư đành trở về.
Nhưng cô vừa bước ra thì lại phát hiện, chỗ này rất gần với công
ty thời trang mà Âu Trình Can điều hành. Cô vội suy nghĩ một điều gì đó rồi tức
tốc chạy đến chỗ Trình Can...
- Ơ... chào em!
- Anh ấy đang ở đâu?
- Ai?
- Đừng giả vờ nữa. Em biết anh và anh ấy đang giởn trò. Anh ấy đang ở đâu?
- Em đang nói gì vậy?
- Có phải người tặng hoa cho em