không sai, mọi người ồ lên một cách tiếc nuối khi cậu nhóc
Quang Hy nhảy phịch xuống và còn nắm tay mẹ dắt đi. Cậu bé khá mủm mỉm, chải
tóc dựng đứng và dáng đi cực giống Kỳ Tuấn. Trông cứ như bản sao thu nhỏ của
anh vậy. Minh Thư cúi xuống sửa lại cái nơ bị lệch trên cổ áo của con và nói:
- Hôm nay không được quậy, phải luôn ở cạnh mẹ con nhé.
- Vâng.
Trình Can ra đón Minh Thư và tỏ ra khá bất ngờ với sự xuất hiện
của Quang Hy. Anh nói:
- Hôm nay em dắt theo chú nhóc này nữa à?
- Chú không muốn con tới đây hả?
- Dĩ nhiên là không phải vậy. Chú chỉ bất ngờ thôi.
- Tiệc bắt đầu chưa vậy anh?
- Cũng sắp rồi. Chờ bài phát biểu của em đấy.
- Vậy mình vào thôi.
- Ừ !
Trình Can định khoác tay Minh Thư nhưng cậu nhóc Quang Hy không
có vẻ gì là muốn rời tay mẹ. Cả hai nhìn nhau, Quang Hy lém lỉnh đưa lấy bàn
tay nhỏ xíu của mình:
- Con nắm lấy tay mẹ, còn chú thì nắm tay con. Con sẽ đi ở giữa.
- Ơ... cái thằng nhóc này...
- Kệ nó đi anh, trẻ con mà.
- Y chang thằng cha của nó, lúc nào cũng bám ríu lấy em không cho ai đụng vào.
Minh Thư bật cười với câu nói cáu kỉnh của Trình Can. Cả ba bước
vào, Minh Thư bắt tay ông Minh và mời ông một ly champaige:
- Ông vẫn là một chủ tịch phong độ.
- Hôm nay trông cô rất đẹp.
- Cảm ơn. Quang Hy, chào ông đi con.
- Thưa ông.
- Tiểu Kỳ Tuấn đây à? Xinh trai giống mẹ này.
Ông Minh bế Quang Hy lên và hôn cậu bé, Trình Can nói:
- Lát nữa anh mời em một bản nhạc nhé.
- Cũng được.
Minh Thư dắt Quang Hy lại ngồi cạnh Đàm Phúc và Ánh Tuyết, cô
nói:
- Con ngồi đây với ba mẹ nuôi, lát nữa mẹ phải lên trên đó phát biểu.
Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, Vương Khang liền hỏi:
- Này Kimi, tại sao hôm nay mẹ dắt con theo? Con đòi theo phải không?
- Mẹ chuẩn bị quần áo đẹp và nói Kimi hôm nay phải theo sát mẹ, đúng giờ phải
nằng nặc đòi về.
- Hả? Có chuyện này nữa hả?
Cả bốn người ngạc nhiên nhìn nhau, Đàm Phúc lắc đầu nhìn Minh
Thư một cách thán phục:
- Dùng cả trẻ con làm quân cờ chuồn, đúng là cô nàng lắm chiêu.
- Anh phải thông cảm chứ. Thư không muốn bắt đầu mối quan hệ mới mà.
- Nhưng em không cho rằng chờ đợi anh Tuấn là một ý kiến hay, đã 5 năm trôi qua
rồi, tuổi xuân của chị ấy thì cứ trôi đi mãi, nếu cứ ôm con chờ anh ấy thì...
Suy cho cùng, trước khi tai nạn xảy ra, họ cũng chỉ còn vài trăm mét nữa đến
tòa án còn gì?
- Em nói như vậy có nghĩa là khi anh rời xa em bẵn một thời gian thì em sẽ bắt
đầu mối quan hệ mới à?
Vương Khang bĩu môi, Nhã Trúc véo mũi anh và mắng yêu:
- Sao nói gỡ thế? Mà nếu có thật vậy thì anh phải biết thương yêu, chiều chuộng
em nhiều, nhiều hơn nữa.
- Anh đã làm như thế từ khi ta cưới nhau mà.
- Vì thế nên em vẫn bên cạnh anh và yêu anh đó thôi.
- Bớt mùi mẫn dùm đi các bạn, có trẻ con ở đây mà.
Đàm Phúc nhắc khéo, Ánh Tuyết chỉ Quang Hy:
- Kìa, mẹ con lên bục rồi kìa, vẫy tay chào mẹ đi.
Ánh đèn chiếu về phía cô, Minh Thư trông như một minh tinh rực
rỡ dưới ánh sáng, đã bước sang tuổi 30 nhưng trông cô có vẻ không hề nhạt phai
nhan sắc. Thư vẫn có nụ cười làm tê mình bất cứ ai và là niềm mơ ước của bất kỳ
chàng trai độc thân nào. Tuy nhiên, chỉ một người đã từng thắng cuộc và đến bây
giờ vẫn chưa ai thay thế được anh. Thư dõng dạc:
- Hôm nay là kỷ niệm 20 thành lập tờ tạp chí “người thời thượng” - ý tưởng được
hình thành từ chủ tịch Âu Văn Minh, lấy cảm hứng từ cuộc sống, phong thái và
suy nghĩ của lớp trẻ thế kỷ 21. Thời gian đầu là một bước ngoặt đầy khó khăn
với ý tưởng mới nhưng chưa được số đông ủng hộ. Tuy nhiên, dưới sự lèo lái của
ông Minh, tờ tạp chí vẫn êm đềm tồn tại. Bản thân tôi cũng đã và đang nắm giữ
vị trí cao nhất điều hành tòa soạn này, tôi hiểu và đã được cảm nhận những khó
khăn, thành quả đắng cay ngọt bùi cùng toàn thể các nhân viên lớn nhỏ của tòa
soạn. Thay mặt người thành lập, tôi xin cảm ơn các bạn, chúng ta đã và hãy vì
một “người thời thượng” luôn có mặt ở mọi lúc mọi nơi vào mỗi sáng chủ nhật thứ
2 và thứ 4 của tháng. Xin cảm ơn!
Ông Minh cũng cầm lấy micro và nói:
- Tôi đã làm việc từ lúc còn trẻ cho đến lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, tôi nhận ra
tôi đã già, nhưng người thay thế tôi ở cái nơi mà tâm huyết cả đời tôi đổ dồn
vào đây thì không dễ mà lựa chọn. Minh Thư, sau bao nhiêu năm, tôi vẫn cảm thấy
lựa chọn cô là một quyết định mạo hiểm nhưng lại là sự thành công lớn của tôi.
Tôi đã có quyết định đúng đắn, tin vào nhiệt huyết tuổi trẻ đôi khi có một chút
co thắt tim và tính may rủi cao nhưng thành quả mang lại thì có lẽ đối với tôi
nó quá tuyệt vời. Cảm ơn cô. Chúng ta sẽ tiếp tục hợp tác tốt. Tôi rất hài lòng
sự lãnh đạo của cô!. Cảm ơn cô!
Tiếng vỗ tay rền vang, sau đó là băng rôn kỷ niệm thành lập được
trải xuống từ trên cao. Hoa giấy được rãi từ trên xuống trông rất đẹp. Minh Thư
hào hứng cùng ông Minh khui champainge và nói:
- Tôi xin tuyên bố, buổi tiệc khiêu vũ được bắt đầu.
Như lời hứa, Minh Thư vừa bước xuống và Trình Can đón lấy cô. Cả
hai đang chuẩn bị nắm tay nhau và nền nhạc bài Carless Whisper bắt đầu