ốn quen thuộc
trước đây hoặc đi thăm những người hàng xóm cũ. Những người bạn thuở ấu thơ.
Nhưng giờ đây Thư khác xa họ, cô mang một cơn gió hiện đại thoảng qua ngôi làng
vẫn còn khá cổ kính và hoang sơ này. Từ dáng người đến cử chỉ. Và, ở nơi này,
chỉ có duy nhất một người có cùng phong cách hiện đại và trở nên là một điểm lạ
lẫm, khiến mẹ con Minh Thư không quá lạc lõng...
- Chào em!
- Sao lúc nào trông em cũng không mấy thoải mái vậy?
- Đâu có gì. Em lúc nào cũng thế mà. Thế trông sắc mặt em tệ lắm ư?
- Chỉ là không tươi cho lắm.
- Em già rồi. Tươi gì nữa hả anh?
- Em lúc nào cũng đẹp.
Thư không nói gì, cô quay sang chỗ khác và trông thấy Quang Hy
đang thích thú với những đứa trẻ cùng làng đang chơi đùa cùng cậu. Cô vẫy tay
chào cậu bé, cậu bé cười tươi đáp lại. Bà Trầm vừa đi chợ về, trông thấy Minh
Thư đang có tâm trạng khá tốt khi nói chuyện với Hữu Vinh. Bà nói:
- Thư, mẹ dắt Quang Hy về nhà nhé!
- Mẹ cho nó uống sữa hộ con.
- Cũng được.
Sau hai giờ bay, cộng thêm ngồi xe về Đường Lâm. Trình Can khá
mệt mỏi còn Kỳ Tuấn thì cứ nôn nóng sốt ruột, cả hai đứng trước làng cổ Đường
Lâm. Trình Can nhăn mặt:
- Tại sao ở một làng quê cổ kính thế này lại sở hữu một cô nàng kiều diễm như
thế nhỉ?
- Nói gì thế? Mau giúp tôi tìm nhà cô ấy đi.
- Anh chưa tới đây bao giờ à?
- Ừ.
- Thế lần trước làm sao bà cụ vào Nam được?
- Là người của mẹ tôi đi đón mà.
- Thế sao không hỏi ai đi đón chỉ đường cho mình.
- Anh nghĩ tôi còn thời gian nghĩ đến việc này hả?
- Cậu thật là... sao đến bây giờ vẫn không thay đổi? Cứ nghe đến Minh Thư là
không còn nhớ nhung gì cả.
- Ngày trước anh cũng thế mà?
- Nếu tôi mà chỉ nghe tới Minh Thư thôi thì bây giờ cậu không có cửa xen vào
đâu.
- Hey... là tôi quen Minh Thư trước.
- Nhưng Minh Thư thích tôi trước.
Lúc cả hai đang tranh luận thì trông thấy ai giống bà Trầm đang
ngồi trước nhà, rồi cả hai dừng lại. Kỳ Tuấn gọi lớn:
- Mẹ.
Bà Trầm nhìn cho kỹ hơn, rồi bà lại bước ra và nói:
- Con rể đấy à?
- Dạ. Con là Kỳ Tuấn đây.
- Còn đây là?
- Con là Trình Can. Con từng chở bác đi siêu thị.
- À, nhớ rồi. Hai đứa vào nhà đi.
Cả hai bước theo bà Trầm, rồi Kỳ Tuấn nhìn xung quanh một cách
hiếu kỳ. Bà Trầm rót trà mời cả hai:
- Hai anh ra Bắc có chuyện gì à?
- Con đi công tác.
Trình Can nhanh nhảu, còn Kỳ Tuấn thì ấp úng:
- Dạ... Thư đâu rồi mẹ?
- Anh còn đến đây tìm nó làm gì? Nó chưa đủ khổ vì anh sao?
- Con biết con đã gây ra đau khổ cho cô ấy. Nhưng con thực sự nhớ con trai của
con. Con chỉ muốn đến thăm thằng bé thôi ạ.
- Anh cũng biết nhớ nhung người khác ư?
- Kỳ Tuấn có lòng đến đây là thật mà bác. Xin bác đừng nặng lời thế!
Ông bố dượng của Minh Thư từ đằng sau dắt Quang Hy vào, Kỳ Tuấn
như phát khóc khi thấy cậu con trai. Anh chạy đến và ôm chặt cậu bé vào lòng...
- Kimi, Kimi ngoan của ba. Ba nhớ con nhiều lắm con biết không?
- Ba ơi, xe lửa... xe lửa chạy...
- Ừ! Ba biết con sẽ nhớ món đồ chơi này mà. Ngồi xuống đây, ba cho xe lửa chạy
để Kimi xem nhé.
- Xe lửa. Xe lửa.
Đúng là cha con, họ ngồi chơi với nhau khá lâu. Kỳ Tuấn rất vui
khi gặp lại cậu con trai nhưng anh vẫn luôn mong ngóng ra ngoài cửa. Vì vẫn
chưa thấy Minh Thư về. Bà Trầm không muốn lớn chuyện nên đã không nói Minh Thư
đang đi bên cạnh Hữu Vinh. Thấy Kỳ Tuấn bồn chồn đứng dậy, Trình Can hỏi:
- Cậu đi đâu vậy?
- Tôi đi tìm cô ấy.
Nhưng Kỳ Tuấn vừa đứng dậy thì cậu con trai đã bám chặt chân
anh...
- Ba... ba...
- Trông thằng bé hộ tôi đi. Tôi cần nói chuyện với cô ấy.
- Thằng bé không phải con trai tôi.
Biết sao được, Kỳ Tuấn đành ẵm theo cậu con trai và đi quanh
làng tìm Minh Thư. Trình Can thì đi tò tò theo sau, Kỳ Tuấn loay hoay tìm.
Trình Can nói:
- Cái làng này nhìn nhỏ mà khó tìm ghê nhỉ?
Trong lúc đó, tại bờ hồ thơ mộng, mùa đông se lạnh và có chút
nắng ấm. Sau bao nhiêu phút trò chuyện tâm sự, cuối cùng Hữu Vinh cũng đã đi
được đến điều anh muốn nói:
- Thật ra, vì trước kia anh còn quá nhỏ, anh không thể đấu tranh để giành trái
tim mình về nơi mình muốn. Nhưng anh không hề nản lòng và anh nghĩ rằng em vẫn
còn đợi anh.
- Tiếc là sự thật đã khác...
- Nhưng anh vẫn yêu em bằng trái tim đầy nhiệt huyết như ngày ấy. Thậm chí có
phần sâu nặng hơn, vì anh biết bao năm qua thứ tình yêu ấy chỉ có tăng lên chứ
không hề giảm đi. Lần quay về này, chính là để tìm em. Và xem như Thượng Đế đã
bù đắp cho anh. Anh được gặp em rồi.
- Giờ em đã có con.
- Kết quả không mấy dễ chấp nhận nhưng em yên tâm. Anh yêu em được thì anh cũng
sẽ thương con em được.
- Anh đi hơi xa rồi đấy.
Hữu Vinh kéo Minh Thư lại và xoay vai cô vào đối diện với anh.
Nhìn vẻ mặt Hữu Vinh rất nghiêm túc, Minh Thư thấy tim mình đập hơi nhanh. Hữu
Vinh nói:
- Anh không hề đi xa. Đó là giới hạn của anh. Cả hai chúng ta gặp lại nhau lần
này dù đã không còn trẻ, không còn những hứa hẹn ngày trước nhưng anh biết
rằng, đây chính là cơ hội để anh có em. Cho anh cơ hội được bù đắp tình yêu
gián đoạn của chúng ta trước kia