suy nghĩ một chút rồi lại đáp:
- Thì tôi vẫn sẽ làm việc ấy.
- Tại sao?
- Vì làm thế cơ hội tôi được bên cạnh em nhiều hơn.
Ánh Tuyết ngạc nhiên nhìn Đàm Phúc, anh không nói gì, chỉ lẳng
lặng kéo tay Ánh Tuyết từ túi áo khoác ra và nắm khá chặt rồi bước tiếp.
Kỳ Tuấn đến tòa soạn làm việc, chưa bao giờ anh mệt mỏi như lúc
này. Mặt thì đỏ bừng, mắt đờ đẫn và rệu rạo đúng một khái niệm “mồ côi” vợ.
Tuấn trông thật đáng thương, ít nói, ít cười. Nhưng anh không có nhiều sự an
ủi, một mặt, dường như không còn ai trong tòa soạn không biết chuyện nhưng họ
hiểu, nhắc đến chuyện đó chỉ làm Tuấn thêm đau buồn, mặt khác, mọi người không
muốn làm anh nổi giận và khuyên can là một điều trở nên dư thừa với Tuấn.
Họ nghĩ vậy, và Tuấn lại rơi vào trạng thái cô đơn. Thật là khó
chịu!
Anh nhận được một tin nhắn, và những chuyện vặt vãnh như đi chọn
một bộ Tuxedo vừa ý cùng Vương Khang khi chàng vừa vượt qua ngưỡng cửa phụ
huynh nhà nàng thành công và háo hức tìm đến những studio để xúng xính chọn đồ
cưới thật chẳng đáng để Tuấn quan tâm. Nhưng có vẻ từ khi Thư ra đi, Tuấn trở
nên quý trọng cuộc sống này hơn. Và những điều như thế mà anh không tham gia
thì có lẽ cuộc sống sẽ nhạt nhẽo như nước lọc vậy.
- Lâu rồi mới ướm mấy bộ Tuxedo kiểu này.
- Lần cuối cùng cậu mặc là khi nào?
- Trong đám cưới của anh.
- Sao tôi không nhớ nhỉ?
- Làm sao mà anh nhớ khi lúc đó anh đã đắm đuối bên cô dâu xinh đẹp.
Tuẩn chỉ im lặng, Khang biết mình đã nói lỡ lời nên cũng cho
qua. Kỳ Tuấn bình thản:
- Không sao. Né tránh sự thật không phải là phong cách của tôi.
- Anh nói chứ anh đâu có làm được.
- Chứ cậu muốn tôi phải làm sao? Ra ngoài ấy và chứng kiến người ta tái ngộ
tình cũ hả?
- Trên pháp lí, hai người vẫn là vợ chồng.
- Thì sao nào? Đã không như thế quá lâu rồi.
- Sao anh lại dễ dàng chấp nhận thua cuộc như thế? Cố nhớ ra một thứ gì đó để
có thể đi tìm chị Minh Thư quang minh chính đại. Thái Quang Hy chẳng hạn...
- Thăm con à?
- Vương Khang nói không sai đâu.
Rồi Trình Can đi vào với phong thái ung dung, nhìn Kỳ Tuấn với
đôi mắt khá tự tin rồi bảo:
- Chúng ta vốn không thân thiện cho mấy vì một người phụ nữ, tại sao bây giờ
khi cậu đã nắm chiến thắng hoàn toàn thì cậu lại có ý buông xuôi?
- Tôi thắng ư? Anh xem đi, tôi có khác một con bạc vừa đi biên giới về với túi
tiền trống rỗng hay không?
- Không quan trọng. Vương Khang nói đúng, cậu vẫn còn một lá bùa hộ mệnh. Một
lí do mà không bao giờ Minh Thư có thể từ chối khi cậu muốn tìm.
- Thằng bé không thể bị lợi dụng nữa. Nó đã bị lợi dụng quá nhiều.
Trình Can thở dài, anh đứng dậy và quăng vào người Kỳ Tuấn một
vé máy bay rồi nói:
- Tôi có chuyến công tác đi Hà Nội sáng ngày mai, cậu còn đêm nay để suy nghĩ.
Nếu cậu cũng cho rằng Quang Hy là thứ để cậu lợi dụng tình cảm của Minh Thư thì
ngày mai cứ tiếp tục ở nhà. Còn nếu không thì hãy mau mà thu xếp công việc rồi
đi cùng tôi.
Kỳ Tuấn nghĩ ngợi một lúc, anh chàng đợi Trình Can đi hẳn rồi
quay lại nhìn Vương Khang:
- Chuyện thử Tuxedo chỉ là cái cớ thôi phải không? Kéo tôi đến đây nghe hắn dạy
đời à?
- Nhưng Trình Can đúng. Phải không?
- Thế mà tôi cứ tưởng cậu rủ tôi đi thử đồ cưới thật chứ.
- Sao anh lại không nghĩ một người như vợ chưa cưới của tôi mà có thể để việc
này cho một mình tôi lo liệu. Phải năn nỉ mãi cô ấy mới không chịu kéo tôi qua
Hong Kong chụp hình cưới.
- Lạ thật, xem ra, trước đám cưới cô ấy chẳng có tình cảm với tôi. Khó khăn lắm
mới có được một chút. Giờ thì có lẽ lại không còn gì.
- Anh cứ bi oan như vậy thì chờ ngày mà Minh Thư đi theo người khác đi.
Kỳ Tuấn đứng dậy, mặc áo khoác rồi bỏ về. Trên đường đi, Tuấn
mảy may suy nghĩ về nhiều thứ. Anh tình cờ lái xe ngang nơi mà Thư và Tuấn từng
cùng nhau giả làm một cặp đôi hạnh phúc đi học cách chăm sóc trẻ sơ sinh. Tuấn
dừng xe lại và nhìn xa xăm, anh nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út lặng lẽ trút
hơi thở muộn phiền. Kỳ Tuấn lái xe về nhà, hôm nay anh không uống rượu, nhưng
những bước đi loạng choạng kia là hệ quả của việc thiếu ngủ, làm việc quá sức.
Tuấn luôn trong trạng thái mệt mỏi, anh cảm thấy rất chóng mặt. Dì Tư đỡ Kỳ
Tuấn:
- Con làm sao thế?
- Không sao đâu.
- Con có muốn ăn gì không?
- Gì cũng được.
- Con nghỉ ngơi đi. Dì thấy con chẳng quan tâm đến sức khỏe gì cả. Ở ngoài về
thì lại nhốt mình vào phòng làm việc tới khuya.
- Được rồi, con biết sức khỏe của con mà dì.
Kỳ Tuấn mở tủ ra và tìm cái balô đựng vài vật dụng cần thiết để
đi. Tình cờ lúc kéo cái balô không cẩn thận, Tuấn làm rơi cái vali xuống sàn,
anh cúi xuống nhặt lên và vô tình thấy cái đĩa rơi dưới sàn. Kỳ Tuấn nhặt lên,
đó chính là cái đĩa anh làm cho Minh Thư kia mà. Tuấn đã cố ý đặt nó cạnh những
cái vali, khi Thư kéo xuống sẽ thấy cái đĩa. Và anh hy vọng cô sẽ mở ra xem
trước khi chuẩn bị mọi thứ và ra đi. Nhưng Thư đã giận dữ đến nỗi không còn
quan tâm đến bất cứ thứ gì ngoài chuyện tránh xa anh càng nhanh càng tốt. Tuấn
bật cười. Anh mở máy quay phim và tiếp tục cho thêm mộ
