nói ngoài vấn đề công việc rồi đó.
- Bây giờ thì cô chưa hiểu tôi nói gì. Nhưng đến lúc hiểu ra... tôi rất thích
cảm giác cô quằn quại trong đau khổ. Giống tôi lúc trước.
- Tôi không để cô đụng tới con trai tôi đâu.
- À... Ra vậy. Dĩ nhiên thằng nhóc Thái Quang Hy là tất cả với cô rồi. Ai cũng
nghĩ nó là một kết quả hạnh phúc giữa cô và gã playboy số 1 tòa soạn này. Nhưng
tôi thì không nghĩ thế...
Phương Dung bỏ đi. Trước giờ những lời nói lấp lửng của Phương Dung
không làm Minh Thư bận tâm, nhưng tại sao cô cứ cố trở thành một nỗi sợ hãi đe
dọa Minh Thư như thế này. Thư vừa về đến nhà, dì Tư hiểu ý nên bồng Kimi xuống
ngay. Ôm cậu con trai vào lòng:
- Nhớ con quá!
- Con dùng bữa ngay chứ?
- Để con tắm cho Kimi. Nó vừa ăn xong hả dì?
- Ừ. Vừa ăn xong.
Đã lâu rồi Thư lại không có dịp nâng niu cậu con trai nhỏ, cậu
bé xa mẹ cả ngày nên vừa trông thấy Thư thì lại vui vẻ hẳn. Cô nhìn cậu con
trai, đang suy nghĩ xa xăm gì đó, chuông điện thoại reo làm cả Thư và con trai
giật mình. Cậu bé thì tỏ vẻ thích thú với tiếng chuông, còn Thư thì vội nghe
máy:
- Anh đó à?
- Giọng em mệt mỏi vậy?
- Hôm nay anh đi với Đàm Phúc. Ăn tối một mình nha cưng!
- Cũng được.
- Con đâu ?
- Đang nghe chúng ta nói chuyện nè.
- Hôn con thay anh.
- Kimi biết anh thương nó nhất trên đời mà.
- Không. Chỉ số 2 thôi.
- Định trắng đêm với Đàm Phúc nên mới dùng những lời này hả?
- Em luôn quan trọng nhất. Luôn luôn như thế mà.
Thư không nói gì nữa, nhưng trước khi cúp máy, Tuấn nghe một âm
thanh giống như là một nụ hôn qua điện thoại. Anh chỉ mỉm cười cảm nhận nụ hôn
hạnh phúc ấy. Ôm ấp cậu con trai nhỏ, Thư bồng con trai xuống phòng khách. Dì
Tư hỏi:
- Con có việc ra ngoài hả?
- Dạ, dì khỏi nấu nướng gì nhé. Anh Tuấn cũng đi cả tối thôi.
- Có cần dì pha sữa đem theo cho Kimi không?
- Dạ con pha sẵn rồi. Thôi, con đi nha dì.
Minh Thư vừa ra khỏi nhà là cô bấm điện thoại và gọi cho hai
người bạn thân nhất, Ánh Tuyết và Nhã Trúc. Cả ba hẹn nhau đi ăn uống, Ánh
Tuyết và Nhã Trúc nhìn Minh Thư với ánh mắt tròn xoe khi cô mang theo cậu nhóc
Kimi. Lúc cả ba cùng ăn thì Kimi lại ngoan ngoãn với bình sữa và nằm yên trong
lòng mẹ. Nhã Trúc tặc lưỡi:
- Sao vậy chị? Trông trẻ đâu mà chị phải mang theo thế?
- Chị đâu còn độc thân nữa đâu em.
- Sẽ gọn gàng hơn nếu có một chiếc xe đẩy.
- Cậu cũng không nghĩ cho tớ sao. Xa thằng bé cả ngày rồi, bây giờ cứ đi đâu
lại đặt nó xuống xe đẩy thế thì mai mốt nó chẳng còn muốn lại gần tớ đâu.
- Suy nghĩ của cậu ấu trĩ quá.
- Nhưng thằng bé rất ngoan mà. Đâu ảnh hưởng gì cuộc vui chơi của chúng ta.
Phải không con trai?
.
Càng lớn cậu bé càng đáng yêu, dù không được mập mạp và bụ bẫm
nhưng cái miệng xinh đẹp lúc nào cũng nở nụ cười là điều đáng yêu nhất. Nhã
Trúc than thở:
- Có việc làm bận rộn thiệt. Chẳng đi đâu được.
- Giờ em đang đi chơi đó thôi.
- Khác nhiều chứ chị dâu hụt của em.
Cả ba ngừng mỉm cười ngay khi Nhã Trúc thình lình nhắc tới
chuyện này. Minh Thư sửa giọng nghiêm chỉnh:
- Dạo này chị ít gặp Trình Can. Trông anh ấy và Phương Dung có vẻ ngột ngạt.
- Không bình thường chút nào đâu.
- Vì chuyện hôm trước sao?
- Không. Từ trước đó, em nghĩ giữa họ đã có vấn đề xảy ra. Mà nguyên nhân có
thể là...
- Tức là sao? Em có bao giờ nói chuyện ấp úng đâu.
- Em cũng không biết.... Anh Khang gọi cho em. Để em trả lời cái đã.
Nhã Trúc bối rối bỏ đi. Minh Thư nhíu mày nhìn theo, cô quay
sang Ánh Tuyết:
- Sao nói ít vậy?
- Nghe cậu nói thích hơn.
- Cuộc sống mới có thoải mái hơn không?
- Tất nhiên là thoải mái hơn nhiều. Không ngột ngạt và bó buộc như trước.
- Vậy là vui rồi há...
- Sang đây với mẹ nuôi nào, cục cưng!
Ánh Tuyết thôi cười nữa, cu cậu Kimi khẽ mở mắt nhìn Ánh Tuyết rồi lại lim dim
giấc ngủ. Cô cúi xuống hôn lên má Kimi, Ánh Tuyết nói:
- Gã luật sư tự phụ kia mời tớ đi San Francisco.
- Anh Phúc hả?
- Còn ai vào đây nữa.
- Thế thì còn gì bằng.
- Tại sao anh ta lại mời tớ? Lại còn lo trọn gói nữa.
- Không vì sao hết. Có lẽ là một sự cảm kích.
- Tớ có nên đi hay không?
- Cậu muốn từ chối thành ý của một người sao?
Cô bạn của Minh Thư đăm chiêu nhìn ra ngoài đường rồi buông
tiếng thở dài:
- Chỉ mới trải qua tí chuyện, mà tớ đã không muốn dính tới đàn ông nữa. Ước gì
tớ có một đứa con như cậu.
- Dù cậu không may mắn trong lựa chọn đầu tiên. Nhưng đâu phải vì vậy mà cậu
muốn dừng hẳn không chọn lựa gì cho tình yêu nữa phải không?
- Đúng là cái gì thì cũng phải thử. Nhưng...
- Nghe lời tớ đi. Nhé! Đi chơi một chuyến cho khuây khỏa. Cậu vẫn chưa hết hẳn
nỗi niềm đâu.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc thì cùng nhau đến quán bar, sau khi nghe ý
kiến của Đàm Phúc, Kỳ Tuấn gật đầu:
- Trông chờ vào cậu thôi!
- Tớ mong sẽ tìm được chút gì từ chuyến đi này.
- Nhưng cậu rủ theo Ánh Tuyết. Chắc gì cô nàng không nói với vợ tớ?
- Chỉ là ngẫu nhiên cho một chuyến du lịch thôi mà.
- Cậu biết không?
- Chuyện gì?
- Tớ thầm cảm nhận chuyện ấy ngày một đến gần.
- Cậu uống nhiều