Duck hunt
Kế Hoạch Làm Bố

Kế Hoạch Làm Bố

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326463

Bình chọn: 9.5.00/10/646 lượt.

ật đầu. Cô nói:

- Thôi, chào chú, chào ông về con nhé. Ba đợi chúng ta ở nhà đấy. Chắc con cũng

nhớ ba lắm rồi phải không? Mẹ con chúng ta về thôi.

Minh Thư cẩn thận đội mũ và đắp chăn cho ấm, cậu bé vẫn nằm

ngoan ngoãn trong ghế nằm, mắt mở to thỉnh thoảng lại nở nụ cười. Minh Thư nói:

- Tôi không phải ích kỷ, nhưng tôi cần sự minh bạch và rõ ràng. Tôi hoàn toàn

có thể vui vẻ trao lại vị trí của tôi nếu Phương Dung xứng đáng. Thế nhé ông Minh!

Chào ông.

- Chào.

- Chào anh Can!

Minh Thư và cậu con trai rời khỏi quán, giờ này đón Taxi thật

khó khăn, quán café này lại nằm ngay lề nghịch. Trình Can lái xe ra, anh đỗ xe

trước mặt mẹ con Minh Thư và bóp còi. Anh xuống xe và nói:

- Xe của anh còn chỗ. Giờ này khó đón xe lắm.

- Em biết. Nhưng anh không đi đón Phương Dung sao?

- Tới nhà em trước mà.

- Thôi, em không phiền, em đón Taxi được.

- Con trai của em muốn lên xe lắm đấy. Cậu nhóc có vẻ không ưa nắng nóng.

- Em...

- Hay là em sợ chồng em ghen.

- Dĩ nhiên là không.

- Vậy thì còn chờ gì nữa. Chỉ là quá giang thôi mà.

Đúng lúc trông thấy cô vợ đón xe, Kỳ Tuấn biết có một chỗ bán

rượu vang rất ngon, anh định làm một bữa tối thật thịnh soạn sẵn hâm nóng tình

cảm hai vợ chồng, có thêm rượu vang dĩ nhiên là quá tuyệt. Anh hồ hởi lái xe

vòng lại, ai ngờ lúc vừa tới thì cũng là lúc Minh Thư bước lên xe. Không cần

nhận ra người lái xe là ai, Kỳ Tuấn biết rõ qua bảng số xe. Tự nhiên anh lại

muốn bỏ hết mọi thứ trong xe. Sao Minh Thư cứ phải thân mật với người mà anh

không hề ưa như thế. Trình Can lái xe đưa Minh Thư về đến nhà, cô xuống xe và

nói:

- Cảm ơn anh..

- Ừ.

- Thôi em vào nhé.

- Có thật Kỳ Tuấn sẽ không ghen?

- Không đâu. Anh ấy không phải người như vậy.

Rồi Minh Thư bỏ vào trong. Trình Can cũng lái xe đi mà không

nghĩ gì. Minh Thư mở cửa vào nhà, cô mỉm cười khi đi ngang qua bãi cỏ sau vườn

với bàn tiệc đã được trang trí sẵn. Minh Thư ẵm bé Kimi vào nhà rồi cho cậu bé

vào giường. Cô vừa xuống bàn ngồi chờ thì Kỳ Tuấn về đến. Anh xách chai rượu

vào:

- Về rồi đấy à?

- Anh đi đâu thế? Em chờ anh mãi.

- Đi mua chút rượu thôi. Anh rót nhé!

- Cũng được.

Rồi Kỳ Tuấn bước sang và rót cho Minh Thư, cô hỏi:

- Sao anh ăn mặc lôi thôi thế?

- Trông anh không được bảnh bao hả? Thế nên không thích đi chung với anh phải

không?

- Anh nói gì lạ thế? Sao em lại không thích đi chung với anh?

- Bỏ đi. Anh nói nhảm đó mà. Vào tiệc đi em.

Rồi Kỳ Tuấn cũng ngồi phía đối diện với Minh Thư, cô thưởng thức

và nói:

- Em nghĩ chúng ta nên thuê một người giữ trẻ.

- Em chán việc chăm sóc con rồi sao?

- Không. Dù sao em cũng đi làm trở lại. Con cũng đã 3 tháng, em sẽ tập cho con

quen với người trông trẻ, chứ mai mốt nếu có đi làm, đột ngột rời xa con em

cũng không nỡ mà thằng bé thì cũng tội nghiệp. Anh thấy thế nào?

- Em định bao giờ đi làm trở lại?

- Khoảng 2 đến 3 tháng nữa.

- Quyết định luôn rồi à?

- Anh muốn em trông con đến khi con thôi nôi luôn chắc.

- Đó là quyết định của em. Anh tôn trọng quyết định của em.

- Hôm nay anh làm sao vậy? Trông anh hơi căng thẳng.

- Không có gì đâu. Anh hơi mệt.

.

Rồi Minh Thư muốn pha trò một chút, cô nói đùa:

- Thịt bò anh làm dai quá, trông chả hấp dẫn tí nào.

Nhưng bất ngờ, Kỳ Tuấn đập bàn:

- Ừ. Cái gì anh cũng tệ, chẳng cái gì anh có thể làm em hài lòng được có đúng

không? Đến nỗi đi chung với anh em cũng không muốn.

- Sao anh lại cáu với em?

- Câu này em hỏi lại em đi. Sao anh lại cáu với em? Em thừa biết anh không có

ưa Âu Trình Can. Anh là chồng em, anh nói anh không ngại đường sá sẵn sàng đến

đón mà sao em cứ quá giang hắn mãi thế hả? Em muốn trêu ngươi anh hay là đang

giúp hắn chọc tức anh đây?

- Em và anh Can chỉ là bạn. Sao anh nổi ghen vô cớ thế hả? Anh ấy chỉ có ý tốt

không muốn con trai anh đứng dưới trời nắng nóng thôi. Như thế là sai sao? Em

là vợ anh, chỉ có khi anh không tin em thì anh mới nghĩ lệch lạc như vậy thôi.

Chuyện tình cảm trước kia thì em không nói, nhưng em đã có gia đình, em tôn

trọng hôn nhân, sao anh có thể nghĩ em tệ hại đến như vậy?

- Em thoáng cỡ nào cũng được. Em học trường Tây, em sống bên Tây bao nhiêu năm

thì anh không cần biết nhưng anh không thích vợ anh thoáng theo kiểu này. Anh

cũng là đàn ông và anh hiểu rõ từ cử chỉ đến ánh mắt hắn dành cho em, nếu hắn

chỉ có hành động và suy nghĩ của một người bạn thì anh đã không nổi cáu như

vậy.

- Không có ánh mắt cử chỉ nào cả. Chỉ đơn giản là anh quá coi thường em.Anh

không hề tin em dù em là vợ của anh. Thái Kỳ Tuấn, một lần nữa em nói với anh,

em không có gì với anh Can hết. Thật ra hôm nay thức ăn rất ngon, em chỉ muốn

pha trò chỉ làm anh vui, nếu anh không thích từ nay em sẽ không quá giang bất

cứ ai cũng không bao giờ nói đùa với anh nữa.

- Được thôi, nếu đó là điều em muốn.

- Đó không phải điều em muốn mà chính là điều anh muốn.

Bữa tiệc bị bỏ lỡ, Minh Thư bỏ vào nhà, Kỳ Tuấn ngồi đó một lúc

rất lâu. Trời đã tối mịt, anh lặng lẽ một mình dọn dẹp, xong xuôi, Kỳ Tuấn gọi

điện t