iệc.
Lý Nguyệt còn chưa đến, hình như Tần Tiêu Nhiên cũng như vậy.
Mới vừa nghĩ vậy, vài bóng dáng quen thuộc từ thang máy bước ra, đi về phía cô.
"Thư ký Phương, theo tôi vào đây." Tần Tiêu Nhiên đi tới gần nơi cô ném ra một câu.
Phương Thê nhanh chóng đứng lên, đi theoTần Tiêu Nhiên dựa vào ghế, nhìn người phía trước : "Chuyện giải quyết tốt chứ?"
Mấy ngày, không có cô, mới biết rằng cô quan trọng bao nhiêu.
Chỉ có cô là người hiểu anh nhất, biết lúc nào anh muốn gì, sắp xếp lịch trình thì ổn thỏa hợp lý.
Hôm nay thấy cô trở lại như mọi khi, tim anh dường như cũng bình tĩnh hơn.
"Vâng, giải quyết tốt ạ."
Phương Thê cúi đầu đáp một tiếng.
Tần Tiêu Nhiên mở miệng muốn hỏi về những tin đồn kia, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi tới.
Chỉ nói một tiếng, "Vậy thì ra ngoài đi, sắp xếp lại lịch công tác của tôi cho hợp lý."
"Đã hiểu thưa Tần tổng."
Phương Thê trả lời một tiếng, sau đó xoay người rời đi.
Về tới chỗ ngồi của mình, lập tức bắt đầu chỉnh sửa những công việc còn sót lại của những ngày cô không đi làm.
Không biết Lý Nguyệt sắp xếp lịch công tác ra làm
sao, không chỉ lộn xộn, mà còn không phù hợp với thời gian làm việc và
nghỉ ngơi của Tần Tiêu Nhiên.
Cô chỉ biết thở dài rồi cố gắng sắp xếp lại cho hợp lý.
Trong lúc đó, Lý Nguyệt cũng tới, chẳng qua không để ý đến cô nữa.
Phương Thê rất vội, cũng không để ý tới cô ta, hai người ngó lơ nhau cũng rất nhiều lần
Bây giờ cô chỉ muốn xem hết những công việc cần làm.
Hai ngày trước đi một chuyến tới nơi bí mật của thời niên thiếu, sau đó liền trở về thành phố H, tiếp đó ở nhà ngủ cả một ngày .
Chẳng qua cuộc sống vẫn phải tiếp tục, sau khi trở về, cô vẫn trở lại là Phương Thê ngày thường.
Thời gian trôi qua rất nhanh, lúc này đã đến giờ cơm trưa.
Tần Tiêu Nhiên đã sớm rời đi, chắc là hẹn với cô bạn gái nào đó.
Cô sắp xếp lại bàn làm việc, rồi đi tới căntin dành cho nhân viên.
Lúc ăn cơm, giống như buổi sáng, những người đó nhìn thấy cô cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, còn mang theo vài phần khinh miệt.
Sau khi dùng cơm xong, cô đi vào phòng WC.
Mặc dù không để ý, nhưng bị những người chỉ tới chỉ lui, cô cũng không thoải mái.
Mà WC, chính là nơi mà phụ nữ tám chuyện.
Rất nhanh sau đó, có một đám người đi vào, tiếng nói chuyện cũng theo đó truyền đến.
"Bà thấy cái thư ký Phương đó chưa? Hôm nay làm sao lại không mặc đồ hiệu nữa, chẳng lẽ là bị người ta đá rồi?"
"Chắc ông già kia cảm thấy cô ta không còn thú vị, nên không nuôi cô ta nữa."
"Đúng vậy, cũng không xem dáng người mình thế nào, luôn là một bộ vênh váo hống hách."
"Hình như cô ta theo đuổi là Tần tổng, chẳng qua
Tần tổng không xem trọng cô ta, cho nên chỉ có thể tìm những ông già có
tiền kia."
"Đúng vậy, thật là đê tiện, vì tiền mà có thể làm người tình của các ông già đó."
Nói đến mức này, Phương Thê cũng nghe rõ và hiểu một tý.
Chẳng qua các ông già có tiền là sao? Người tình, bao nuôi lại là cái gì?
Họ làm sao có thể truyền ra loại tin đồn buồn cười đến vậy?
Không phải ngày đó cô chỉ mặc một bộ quần áo thôi sao?
Cũng không phải cô không muốn trò chuyện với người
khác, lúc đầu đã từng nói chuyện với những đồng nghiệp nữ, chẳng qua
những người đó luôn nhờ cô thăm dò về chuyện của Tần Tiêu Nhiên, còn có
chuyện riêng tư của người đó nữa.
Qua vài lần, bị Tần Tiêu Nhiên biết, cô bị mắng một trận.
Sau này, cũng là ở WC, nghe được những thứ người ngoài mặt thì tốt với cô sau lưng lại nói xấu cô.
Vì thế cô hiểu ra, nên không muốn làm bạn với người nào nữa.
Một người thì một người, cũng đã thành thói quen.
Hơn nữa cô cũng không muốn làm sao để từ chối họ, đây cũng là một vấn đề khó khăn.
Thế là ngày thứ hai tới, lúc họ tới chỗ cô nghe ngóng, cô đã thẳng thắn từ chối.
Rất nhanh, liền truyền ra lời đồn cô kiêu ngạo, bảo thủ, rất khó chung sống.
Chẳng qua, cô lại.
Hai năm, vẫn cứ như vậy.
Thật ra thì một mình cũng không phải không tốt.
Nhưng mà có một số việc cô không thèm để ý, cũng không có nghĩa cô là người dễ bị khi dễ .
Mở cửa ra, cô đi ra ngoài, mấy cô đang buôn chuyện đó nhanh chóng ngậm miệng lại.
"Những lời này của các cô có chứng cứ không? Tôi có thể kiện các cô bêu xấu người khác ."
"Người của công ty đều biết hết, không phải chính bản thân cô đã thừa nhận sao?"
Có một người không phục mà nói.
"Tôi tự thừa nhận, tôi thừa nhận với người nào?"
Phương Thê cảm thấy thật buồn cười.
"Lý Nguyệt, cô không phải cùng cô ta một chỗ sao, cô ta nói rằng bản thân cô đã thừa nhận."
Người nọ nói một cách đúng lý hợp tình.
Phương Thê ngẫm lại cuộc nói chuyện với Lý Nguyệt, cảm thấy Lý Nguyệt này thật là quái lạ.
Lại tùy tiện truyền lời đồn bừa bãi như vậy.
Biết đáp án của mình, cô xoay người rời đi.
Trở về vị trí của mình, Lý Nguyệt đã ngồi ở chỗ đó rồi.
"Lý Nguyệt, tin kia là do cô đồn ra phải không?"
Có chút lời đồn đãi nàng không quan tâm, nhưng có chút nàng quan tâm.
"Ngày hôm đó, không phải Chị Phương đã thừa nhận sao?"
Lý Nguyệt nói với vẻ khinh thường.
"Tôi thừa nhận? Tôi nói khi nào? Lý Nguyệt, có mấy
lời không nên nói lung tung, lần này, coi như xong,