nếu như có lần sau,
tôi sẽ trực tiếp nói với Tần tổng. Nhưng những lời cô đã nói ra, thì
chính mình đi giải thích rõ đi."
Cô không phải là người mặc cho người khác khi dễ, lúc nào nên tiến, khi nào nên lui, cô điều hiểu rõ.
"Biết rồi."
Lý Nguyệt đáp một tiếng nhưng trong lòng thì không nghĩ vậy.
Không phải là bạn học với Tần tổng thôi sao, làm gì phải kiêu căng dữ vậy, Tần tổng còn nhìn cô ta chướng mắt nữa huống chi là mình.
Nhưng cô cũng không dám không nghe lời, mấy ngày nay, bị mắng quá nhiều rồi.
Nếu bị chửi lần nữa, thì ngay cả chức vị này cũng giữ không được rồi. Cô đã cố gắng rất nhiều mới có thể ngồi vào vị trí này.
Phương Thê cho rằng chuyện này sẽ kết thúc như vậy.
Nhưng đến ngày thứ hai, khi thấy Lý Nguyệt khóc chạy ra khỏi phòng Tần tổng, cô cảm thấy thật kỳ quái.
Xảy ra chuyện gLý Nguyệt khóc nhìn chằm chằm cô,
"Thư ký Phương, chị đã nói sẽ không cho Tần tổng biết? Tôi đã giải thích hết rồi, chị còn muốn gì đây?"
Tần Tiêu Nhiên đã biết?
Anh ấy làm sao biết?
Tất nhiên là Phương Thê chưa nói, nhưng lúc này dù cô nói gì, thì Lý Nguyệt đều không tin.
Cô đứng dậy đi đến trước cửa phòng Tần tổng, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Vào đi." Trong cửa truyền đến tiếng của Tần Tiêu Nhiên.
Cô đẩy cửa vào, lại không biết ánh mắt oán hận của Lý Nguyệt nhìn sau lưng cô.
"Tần tổng, ban nãy ——"
Cô không biết hỏi thế nào.
Tần Tiêu Nhiên nói cùng với nụ cười dịu dàng: "Phương Thê, tại sao bị oan ức lại không nói? Dù sao chúng ta cũng là bạn học."
Trong thời gian làm việc Tần Tiêu Nhiên rất ít nhắc đến quan hệ bạn học với cô.
"Làm sao anh biết?"
"Chuyện như vậy, điều tra sẽ biết."
Trải qua mấy ngày nay, Tần Tiêu Nhiên mới biết, không có Phương Thê, đối với anh mà nói là một tổn thất.
Nghĩ đến ba ngày trước, thái độ của mình đối với cô ấy quá tệ đi.
Anh không phải không tin cách làm người của cô, nhưng ngày đó lại bu nói ra những lời như thế.
"Cám ơn."
Phương Thê có chút vui vẻ, không nghĩ tới Tần Tiêu Nhiên có thể làm chuyện như vậy.
"Chuyện này thì có gì đâu , về sau nếu có việc gì nên trực tiếp nói với tôi, biết không?"
Mặc dù cô không phải dạng anh thích, thế nhưng vài
năm cô thật sự không có quấn hắn, hiểu được tiến lùi, cũng vì anh đã làm rất nhiều.
Có đôi khi cảm thấy có chút không bỏ được.
So với người ngoài, tất nhiên cô quan trọng hơn.
"Đã biết."
Phương Thê cúi đầu, nhưng khóe miệng lại không nhịn được nhếch lên.
Bỗng nhiên phát hiện, chính mình cũng thật dễ dàng đã thỏa mãn.
"Vậy thì ra ngoài tiếp tục làm việc đi."
"Vâng."
Lúc Phương Thê trở lại chỗ ngồi, Lý Nguyệt đã ngừng khóc, tiến lại gần cô, thấp giọng nói: "Chị Phương, chuyện lần này do
em không tốt."
"Không sao, tốt nhất cô làm việc tiếp đi."
Phương Thê vốn không có ý định cho Tần Tiêu Nhiên biết, cũng không so đo nhiều với Lý Nguyệt.
"Cám ơn chị Phương."
Lý Nguyệt trở về chỗ ngồi
Phương Thê không ngờ tới Lý Nguyệt sẽ phản ứng như vậy, có lẽ bởi vì Tần Tiêu Nhiên thôi.
Không biết anh ấy nói với cô ta những gì.
Mà qua mấy ngày sau, thái độ của Lý Nguyệt đối với
Phương Thê đã thay đổi rất nhiều, đối với cô có thể nói là không thể nào tốt hơn nữa.
Phương Thê không quen với thái độ quá nhiệt tình của cô ta, nhưng không cự tuyệt, đối xử vẫn như thường ngày.
Cô nghĩ, đây cũng là Tần Tiêu Nhiên vì cô làm, nếu không Lý Nguyệt sẽ không như vậy.
"Lý Nguyệt, bây giờ tôi phải cùng Tần tổng đi ra ngoài, cô hãy tổng kết số liệu trong quý này đi."
Phương Thê dặn dò một phen, liền cùng Tần Tiêu Nhiên rời đi.
Đợi đến sau khi tầng này chỉ còn lại một người là Lý Nguyệt, cô mới ngồi trước máy tính của Phương Thê.
Mở máy ra, sau đó gõ một đoạn mật mã.
Tốn rất nhiều ngày, cô mới biết được đoạn mật mã này.
Trong mắt Lý Nguyệt tràn đầy oán hận, động tác trên tay không ngừng di chuyển, đem một phần văn kiện chép vào USB của mình, sau đó tắt máy.
"Đây là tài liệu mà ông muốn, nhưng mà tôi còn một yêu cầu."
Sau khi tan sở, Lý Nguyệt lén lút đến chỗ hẹn, ngồi đối diện một người đàn ông.
"Yêu cầu
Người nọ mở miệng hỏi.
"Chờ sau khi chuyện bại lộ ra, ông một mực chắc chắn với Tần Tiêu Nhiên là thư ký Phương Thê đem tài liệu này bán cho ông."
Lúc người này tới gặp cô, cô còn chưa quyết định.
Dù sao cô không muốn phản bội Tần thị, hơn nữa một khi chuyện này tra ra, sẽ phải ngồi tù .
Nhưng do bọn họ ép cô.
Ở thời đại học, cô là thiên chi kiêu nữ, nhưng lại luôn luôn bị Thương Thê chèn ép.
Tần Tiêu Nhiên không chỉ nhìn không thấy sự xinh đẹp của cô, lại còn vì Phương Thê người đàn bà kia đối xử với cô như vậy.
Cô nuốt không trôi cục tức này.
"Đây là chi phiếu."
Người nọ đem chi phiếu để trước mặt Lý Nguyệt, Lý Nguyệt cũng đem USB đưa trước mặt người đàn ông kia.
Hai người lấy được vật mình muốn, nhìn nhau cười một tiếng, sau đó rời đi.
===========
"Tần tổng, chúng ta hiện đang đi đâu?"
Phương Thê ngồi bên cạnh Tần Tiêu Nhiên hỏi.
Lịch trình của anh là do cô sắp xếp, tiếp theo sẽ không có việc gì, trừ buổi tối phải tham gia một bữa tiệc.
Hơn nữa cô đã giúp anh gọi điện thoại
Lần này bạn khiêu vũ là tiểu thư Ada, bạn