mình."
Phương Thê rất muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không hỏi gì.
Bởi vì trước kia đã sớm hỏi qua, hỏi nữa cũng không có ý nghĩa gì.
Cô cũng chỉ có thể nói như thế, đây là lựa chọn của mẹ cô, cho dù là cô cũng không cách nào trông coi, thậm chí không cách
nào tham gia.
"Ừ.
Mẹ Phương lần nữa nhìn cô một cái, sau đó vội vã rời đi.
Phương Thê nhìn bóng lưng của bà, có chút giật mình.
Rốt cuộc là lúc nào, khoảng cách giữa cô và cha mẹ
cô đã xa như vậy rồi, hình như, cho dù cô cố gắng cỡ nào, đều không thể
gần hơn.
Vì vậy dần dần hình thành thói quen.
Có cảm giác tịch mịch quấn quanh.
Có đôi khi, cô cảm thấy bản thân mình là một người cô độc, ngay cả một người có thể dựa cũng không có.
Mệt chết đi.
Thật sự mệt chết rồi.
Hai ngày tiếp theo, cô cũng không muốn trở về, chỉ muốn tìm một chỗ ở lại một chút.
Đi trên đường không mục đích, nơi cô ra đời này, bây giờ đã có chút xa lạ.
Sáu năm, thật sự thay đổi rất nhiều.
Bên cạnh không ngừng có người đi ngang qua, nhưng không có một gương mặt quen thuộc.
"Tránh ra , tránh ra ——"
Một giọng nói cắt đứt suy nghĩ của cô.
Cô phục hồi tinh thần lại, lúc muốn nhìn đến nơi truyền đến tiếng vừa rồi, người cũng đã bị đẩy ngã xuống đất.
"Lỗ tai cô bị điếc hả."
Phương Thê còn chưa nói gì, thì người trên người cô đã mở miệng trước.
Tuy rằng hồn vía cô bay đi mất, nhưng nói thế nào thì người đụng vào cô cũng là anh.
Người này thật là quái lạ.
"Lỗ tai tôi bị điếc, vậy mắt anh có phải bị mù không? Nhìn thấy có người còn đụng vào?"
Tâm tình Phương Thê vốn không tốt, bị anh nói như thế, cơn tức cũng bốc lên.
Vào lúc này người nọ đã đứng lên, lại giữ tay cô, lôi cô chạy về phía trước, vẫn kêu như cũ : "Tránh ra, tránh ra ——"
Phương Thê quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện ra có một đám người đuổi theo anh ta.
"Anh buông tay tôi ra."
Bọn họ đuổi theo anh ta, liên quan gì tới cô chứ?
Người này kỳ lạ thật.
"Không buông."
Người phía trước quay đầu về phía cô nhếch miệng cười, người này thật sự muốn ăn đòn rồi.
Cái nhìn này, Phương Thê mới nhìn rõ người kia.
Một bộ quần áo màu đen, tóc dài, đeo một hàng bông tai trên lỗ tai.
Bởi vì còn đeo một cặp kính, nên không nhìn rõ khuôn mặt.
Phương Thê cũng không tính nói thêm nữa, đưa một tay khác ra liền đặt lên tay của người kia, sau đó dùng lực.
Bốn năm đại học, dù gì cũng đã học qua Taekwondo, mặc dù không thể gọi là mạnh, nhưng cô cũng không phải là cô gái yếu đuối.
Bây giờ cô không có tâm trạng chơi đùa cùng anh ta.
"Không đau."
Người phía trước vừa quay đầu lại cười với vẻ đáng ăn đòn.
Cô đã ra hết sức lực, thế nhưng vô dụng?
"Anh mau buông tay."
Phương Thê cũng cùng anh ta dây dưa rồi, vừa giãy giụa, vừa dùng sức nhéo tay anh.
Nhưng hoàn toàn vô dụng.
Chạy tới một lối rẽ, anh ta ngay lập tức lôi kéo cô quẹo vào, quẹo trái quẹo phải, đem những người kia bỏ rơi, anh ta mới
ngừng lại.
"Người phụ nữ này, cô quá hung ác rồi."
Anh buông cô ra, kéo ống tay áo lên, xem xét chỗ bị Phương Thê dùng sức nhéo , rõ ràng có dấu vết lờ mờ xanh tím.
"Tôi khiến anh buông tay ."
Phương Thê nói xong, xoay người rời đi.
Người quái lạ này tốt nhất ít chọc một chút, lúc này không đi thì đợi đến khi nào.
"Ai kêu cô mắng tôi, cho nên không buông tay, nhưng cô cũng khá đó, mang giày cao gót chạy bộ cũng có thể đuổi theo tôi."
Anh tới gần, cười hì hì nói.
Chưa có người phụ nữ nào dám mắng anh, cho nên anh cố ý không buông tay lôi kéo cô chạy .
Chẳng qua là nhìn không ra, người phụ nữ này, mấy lần khiến cho anh thấy hứng thú, vậy thì càng không thể thả rồi.
Anh nói chưa dứt lời, đã làm cho sự tức giận của Phương Thê đều bạo phát.
Bây giờ chân của cô rất đau, đoán chừng nhất định đã trầy da rồi.
Cô vốn không thích mang giày cao gót, chẳng qua là hôm nay không khéo vừa lúc mang, còn gặp được chuyện kỳ lạ như vậy.
"Xin gọi điện thoại số 114 bệnh viện kiểm tra bệnh thần kinh, sau đó nói cho bọn họ biết địa chỉ nơi anh ở."
Có đôi khi, chẳng qua có một số chuyện cô xem như chưa từng xảy ra, cũng không phải nói tính tình cô tốt.
Thật ra thì tính tình cô rất xấu, chỉ là những năm gần đây, chính mình thu liễm không ít.
"Này này, người phụ nữ này, không được đi như vậy,
không phải mắng cô một câu, lôi kéo cô chạy một đoạn đường thôi sao? Cô
không cảm thấy chạy trốn rất vui sao?"
Người phụ nữ này thật là thú vị, anh đúng là chưa từng gặp qua người như vậy.
"Nhàm chán."
Phương Thê một cước đá vào đầu gối anh, sau đó quay người bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng bỏ chạy của cô, Tư Mị không khỏi khẽ nguyền rủa một tiếng.
Người phụ nữ này ——
Đau quá.
Lần sau gặp cô lần nữa, nhất định làm cho cô mất mặt.
Tư Mị khập khiễng, chân thấp chân cao đi về phía trước. Khi Phương Thê quay về công ty với bộ quần áo
bảo thủ, những người trong công ty khi nhìn thấy cô thì xúm lại chỉ trỏ, không biết bàn về vấn đề gì.
Thật ra Phương Thê xem như sốngthanh thản, không bởi vì người khác nói gì mà thay đổi bản thân.
Cho nên cô cũng không để ý đến.
Họ muốn nói, cứ để họ nói thôi.
Đến chỗ ngồi của mình, buông túi xuống, bắt đầu công v
