ê
mùa, dáng dấp khó coi, là một cô gái già còn trinh không ai muốn, nói
đúng đơn giản là cô không thú vị, không dễ ở chung.
Những thứ này cô đều biết, cô chỉ mặc kệ mà thôi.
Nếu như muốn nói, cô mới hai mươi lăm tuổi, tuổi
thật mới hai mươi ba, coi như không hơn gái già còn trinh, hơn nữa cô ta chẳng qua là nhỏ hơn cô mấy tháng.
Một người không thú vị, chẳng qua là không muốn cùng nhiều người giao thiệp mà thôi.
"Bạn trai chị Phương rất có tiền rồi, bộ quần áo
này rất mắc . Không biết người đó như thế nào, nhưng đáng tiếc a, bây
giờ người có tiền không phải ông lão cũng là loại người xấu xí, giống
tổng giám đốc như vậy thì không có nhiều người lắm."
Lý Nguyệt điển hình thuộc dạng không ăn được quả
nho thì nói quả nho còn xanh, nhìn quần áo của Phương Thê, cô đỏ cả
mắtnghe nói là bạn trai cô mua, cô càng đỏ mắt hơn, cho nên cô ta tuyệt
đối không cho người bạn trai có tiền này còn có thể là một người đẹp
trai.
Cô tự nhận trẻ tuổi xinh đẹp hơn Phương Thê, cho
nên tuyệt đúng không tin tưởng người trẻ tuổi đẹp trai có tiền coi trọng phương thê.
Phương Thê mặc kệ cô, vì vậy tự cho rằng cô ấy chấp nhận câu nói của cô.
Nhìn phương thê không nói lời nào, cô mím mím môi, khinh thường nghĩ, cũng chỉ là gã đàn ông già, có cái gì hay để vênh mặt.
Đợi lát nữa cô cùng người khác nói, xem người ta nói thế nào.
Tất nhiên Phương Thê sẽ không biết chuyện này, nàng nghiêm túc nhìn bảng báo cáo.
Muốn xin phép nghỉ, vậy phần việc trước đó phải làm xong hết đã. Lúc Phương Thê trở lại ngôi nhà xa cách đã lâu,
cửa nhà mở rộng, bên trong truyền đến tiếng đồ vật bị ném, còn kèm theo
tiếng mắng chửi.
Khi cô đi vào, vừa vặn một cái nồi bị quăng đúng vào chân cô.
Cổ áo cha Phương bị một người túm lên, người nọ
đang muốn xuống tay, mà mẹ Phương thì dùng sức lôi kéo người kia, cầu
xin tha thứ.
Bởi vì cô xông vào, tầm mắt của mọi người đều tụ lại trên người cô.
"Thê Thê đã trở về, con gái của ta trở về rồi."
Mẹ Phương như thấy được cứu tinh, lẩm bẩm
Những người đó nghe vậy, buông mẹ Phương ra, đi về phía cô.
"Cô là con gái của ông ta? Cha cô thiếu bọn tao một trăm vạn, biết không?"
Người cầm đầu kia với vẻ mặt dữ tợn, hung ác nói.
Thấy mấy người này, Phương Thê cũng đã hiểu đôi
chút, cha Phương thiếu nợ tuyệt đối không tới một trăm vạn, chỉ là lãi
nặng nên giờ đã lên tới một trăm vạn.
"Tôi sẽ trả tiền cho mấy ông, nhưng về sau không
được cho ông ấy vay tiền, cũng không được để cho ông ấy vào sòng bạc của các ông."
Đối với thủ đoạn kiếm tiền của những người đó, cô có chút hiểu rõ.
Gạt người vào sòng bạc bọn họ, chờ mấy người đó thua, lại lấy tiền cho bọn họ mượn bằng cách vay nặng lãi.
"Bọn đàn bà thối này, trả tiền thì cứ trả, còn nói nhảm làm gì."
Người nọ nói với cô với vẻ khó chịu.
Phương Thê cũng không sợ, có một số việc trải qua nhiều lắm, thì quên mất cái gì gọi là sợ.
Cô lại quay về phía ba mình, "Đây là một lần cuối
cùng, nếu như có lần nữa, coi như ba bị người khác đánh chết, con cũng
không xen vào nữa."
"Thê Thê, cha con đã biết, con mau trả hết nợ đi."
Mẹ Phương có chút run run nhìn những người đó liếc mắt một cái, vội vàng nhỏ giọng nói.
"Mẹ"
Cô nhìn mẹ cô một cái, rồi mới lấy tờ chi phiếu từ trong túi ra.
Người nọ nhìn thấy chi phiếu, liền muốn đưa tay
giựt lấy, Phương Thê lại nhanh hơn thu tay về, "Lời nói vừa rồi của tôi, có đáp ứng không?"
"Được rồi, đã biết, người đàn bà này có phiền hay không."
Người nọ buồn bực đáp một tiếng, lấy tờ chi phiếu từ trongg tay Phương Thê, hùng hùng hổ hổ đi khỏi.
Chờ sau khi bọn đó đi khỏi, mẹ Phương mới đứng lên từ trên đất.
"Thê Thê, may mắn con đã về."
Bà bắt đầu vừa thu dọn đồ đạc, vừa gạt nước mắt nói.
Cha Phương thì không nói gì, vẫn như cũ đứng ở nơi đó, Phương Thê cảm thấy dường như ông so với lần trước đã già đi không ít.
"Cha, cha cũng nên nếm qua mùi đau khổ, về sau không nên đánh bạc nữa."
Cô mang hộp thuốc tới, đứng ở bên cạnh cha Phương, vừa đưa tay giúp ông bôi thuốc, vừa khuyên nhủ.
Nhưng mà cha Phương lại gạt tay cô ra, lẩm bẩm: "Để cha yên lặng một chút."
"Thê Thê, cha con hiểu rồi, chỉ là mặt mũi (sỉ
diện) có chút không bỏ xuống được, con xem trong nhà hỗn loạn như vậy,
cũng không còn chỗ ở, con có nên đi khách sạn ở không."
Mẹ Phương vội vàng nghênh đón nói.
"Mẹ ——
Cô thật không hiểu, vì sao mẹ của cô có thể chịu đựng được đến như vậy.
"Thê Thê, con đi đi."
Đáy mắt mẹ Phương lại có mấy phần cầu khẩn.
Đối mặt ánh mắt như thế, có mấy lời cuối cùng không cách nào nói ra khỏi miệng, Phương Thê gật đầu một cái, xoay người rời đi.
Xin ba ngày nghỉ, cô thật muốn nói rõ ràng với bọn họ.
Nhưng lại không nghĩ rằng ngay cả nán lại ở nơi này nhiều một chút cũng là một loại sai.
Có lúc, cô cảm thấy mẹ cô có phải cất dấu cái gì không, nhưng có lúc lại cảm thấy không giống.
"Thê Thê."
Mẹ Phương đuổi theo, đem một bọc đồ nhét vào tay cô.
"Thê Thê, tự chăm sóc tốt bản thân, là —— haizz( tiếng than thở) ——"
Mẹ Phương muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, xoay người đi rồi.
"Mẹ, cũng chăm sóc tốt bản thân
