Disneyland 1972 Love the old s
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325504

Bình chọn: 8.5.00/10/550 lượt.

giữa bọn họ quá xa xôi.

Lúc ban đầu làm sao thích anh, hình như cô đã quên mất.

Chỉ có điều mấy năm nay, dường như thích anh đã trở thành thói quen.

Cũng không nhớ mình đã cố gắng thực hiện những gì, chẳng qua muốn ở bên cạnh anh, lặng lẽ thích mà thôi.

"Tổng giám đốc, em còn có một chuyện."

Cô vừa nói xong, Tần Tiêu Nhiên liền ngẩng đầu nhìn cô, nhíu đầu chân mày lại.

"Chuyện gì? Nói hết một lần đi."

"Em muốn xin nghỉ ba ngày, có chút chuyện trong nhà."

Dường như lúc này anh không vui lắm, cô biết đây không phải là thời cơ tốt, nhưng lần này cô phải về nhà một lần.

Cũng không biết là người nào chọc anh.

Ngày hôm qua gọi điện thoại cho anh, rõ ràng vẫn còn rất vui vẻ, lẽ nào cùng bạn gái cãi nhau.

Phương Thê lại không có nghĩ tới, anh bởi vì cô mà tức giận.

"Không phải đi hẹn hò với bạn trai sao?"

Bản thân Tần Tiêu Nhiên còn chưa ý thức được, đã

buộc miệng nói ra. có chút tức giận, cô trong mắt anh là người không có

trách nhiệm sao?

Hai năm qua, cô coi công việc là trên hết, ngay cả ngã bệnh cũng chưa từng xin nghỉ, thế nhưng anh có ý gì?

Còn có ở đâu ra bạn trai của cô?

"Tổng giám đốc, thứ nhất, em chưa có bạn trai. Thứ

hai, em thật sự có chuyện. Thứ ba, hai năm qua, ngày nghỉ của em gom lại cũng được nửa tháng đi."

Phương Thê trả lời từng câu từng chữ.

Cô đúng là thích anh, nhưng cũng không đại biểu anh có thể nói xấu cô.

Có lẽ là bởi vì anh, cô mới có thể tức giận hơn.

Cô không muốn cùng anh dính đến bất kỳ quan hệ nào

liên quan đến tiền bạc, chẳng những cô không chịu nổi, chỉ sợ người khác còn nói những câu không dễ nghe.

"Chưa có bạn trai?"

Tần Tiêu Nhiên từ trên ghế đứng lên, đi tới trước

người Phương Thê, đưa tay đẩy tóc của cô ra, "Vậy đây là cái gì? Hay là

nói em có thể tùy tiện lên giường cùng đàn ông?"

Anh cũng không biết tại sao, chính là cảm thấy rất tức giận.

Cô không những tới trễ, ngay cả gan cũng lớn hơn.

Chưa bao giờ cô lại như vậy, có phải có đàn ông khác rồi, sẽ không muốn tốt với anh nữa ?

Đàn bà, có đôi rất thực tế.

"Tổng giám đốc, đây là chuyện riêng của em, không liên quan gì tới anh. Em chỉ tới đây để xin nghỉ phép mà thôi."

Phương Thê không phản bác, bởi vì cô thật sự lên

giường cùng người đàn ông không phải là bạn trai cô, cho nên chỉ có thể

cúi đầu thấp xuống, thản nhiên nói.

Lần đầu tiên anh tới gần cô như vậy, thậm chí cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp kia.

Nhưng tâm lại có nhiều phần lãnh hơn.

Thì ra là từ đầu đến cuối, cô trong lòng anh là một người như vậy.

"Chuyện riêng của em ảnh hưởng đến việc công, tất nhiên có liên quan tới anh."

Tần Tiêu Nhiên đưa tay nâng cằm cô lên, lạnh lùng nói.

Phương Thê lại như cũ rủ lông mi, nói từng câu từng chữ: "Em tới trễ là lỗi của em, tổng giám đốc có thể tính em nghỉ việc

không xin phép, còn chuyện khác thì không nên hỏi tới?"

Trong lòng cô vốn khó chịu, lại bị anh nói như vậy thì càng khó chịu hơn.

Cô nói không thèm để ý, thật ra thì làm sao không để ý.

Phía dưới còn mơ hồ đau, không lúc nào nhắc nhở chuyện xảy ra đêm qua.

Mà những lời anh nói, làm trong lòng cô càng thêm đau.

Nước mắt cũng nhanh chảy ra, nhưng bị cô kiềm lại.

Cô không muốn rơi nước mắt trước mặt anh.

Mà ở giờ phút này, Tần Tiêu Nhiên cũng bình tĩnh lại, anh buông Phương Thê ra, nói: "Anh hiểu rồi, em đi đi."

"Tần Tổng, ngày mai, ngày mốt, và ngày kia, em xin nghỉ, không còn chuyện gì nữa, em đi ra đây

Sau khi Phương Thê nói xong, cúi đầu đi ra.

Giây phút xoay người, khóe mắt có giọt lệ rơi xuống, lập tức cô đưa tay lau đi.

Lúc này mới rời đi phòng làm việc của anh.

Cô không thể khóc, cũng không thể bị những người ngoài kia nhìn ra cô không bình thường.

Nhìn cô rời đi, Tần Tiêu Nhiên ngồi lại vị trí của mình.

Mới vừa rồi anh làm sao?

Nói rất nhiều câu tổn thương người khác, còn xử sự không chút nào giống mình.

Hai năm qua, thật ra thì anh biết cô là người thế nào.

Chỉ là những lời vừa rồi, chính là tự nhiên bật thốt ra.

Cũng không có ai giống cô chăm chỉ làm việc đến vậy, hơn nữa cô còn cứu anh một mạng.

Mình tại sao lại nói nhiều lời nói như vậy.

Chuyện riêng của cô quả thực cùng anh không hề có liên quan.

Không nghĩ ra, cho nên anh tự nói với mình, bởi vì là bạn học, nên mới quan tâm, sợ cô bị đàn ông lừa gạt thôi.

Rất nhanh, anh không còn rối loạn nữa, cũng đem chuyện này bỏ sau đầu, cúi đầu tiếp tục làm việc.

"Chị Phương, bộ quần áo của chị thật không tệ, có phải bạn trai tặng không?"

Lúc Phương Thê trở lại vị trí, trợ lý Lý Nguyệt tới gần c

Lý Nguyệt nhỏ hơn một tuổi so với Phương Thê, thực

tế thì chỉ nhỏ hơn mấy tháng mà thôi, nhưng luôn gọi cô là chị để biểu

hiện mình tương đối trẻ tuổi.

"Ừ."

Phương thê cũng lười cùng cô nhiều lời, đơn giản thừa nhận.

Nếu như nói không phải, cô ta nhất định còn hỏi nữa, mà bây giờ Phương Thê cái gì cũng không muốn nói.

Từ hôm qua tới hôm nay, đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Mà Lý Nguyệt, cũng không phải đối tượng để cô giải bày.

Nhìn ngoài mặt thì rất tốt, nhưng sau lưng thì nói rất nhiều chuyện xấu về cô.

Không phải nói cô có kiểu tóc quê mùa, y phục qu