Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325605

Bình chọn: 8.00/10/560 lượt.

ương diện nam nữ, anh rất cởi mở.

Cô gái đó thừa dịp kéo tay anh, cơ hồ toàn bộ cơ

thể đều dán trên người anh, bộ ngực đầy đặn cọ lên tay anh, đủ loại

khiêu khích.

Tần Tiêu Nhiên nghiêng người nhéo nhéo mũi cô ấy, liền cùng cô rời đám đông đi về phía kia.

Nơi đó, là căn phòng cho tân khách nghỉ ngơi.

Phương Thê bỗng nhiên cảm thấy nơi này có chút ngột ngạt, đứng dậy liền đi ra ngoài, ngồi xuống chiếc xích đu trong sân,

một người chậm rãi tới lui.

Mà lúc này đây, một chiếc xe thể thao màu lam hiệu Lamborghini dừng trước cửa.

Một người đàn ông ưÂu Nhã từ trên xe đi xuống.

Khuôn mặt của người đó so với phụ nữ còn muốn đẹp

hơn, nhưng không khiến người khác cảm thấy ẻo lả. Tóc so với những cô

gái bình thường còn dài hơn, sắp tới mông, chỉ đơn giản ở phía sau cột

lại. Một thân lễ phục màu đen càng lộ ra dáng người thon dài. Cả người

tản ra một loại lười biếng, một loại lười biếng ưÂu Nhã.

Người này trời sinh chính là.

Hắn đi vào bên trong, mà lúc Phương Thê ngẩng đầu,

chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng, lúc thấy một đầu tóc dài, trong đầu

không khỏi nhớ tới một câu nói.

‘’ Tóc đen vì ai mà để dài, tóc đen lại vì ai mà vấn lên.’’

Này chỉ là suy nghĩ trong chốc lát, 15 phút sau, cô lại cúi đầu.

Lúc Doãn Văn Trụ đi vào buổi tiệc, nơi đó nháy mặt

yên tĩnh lại, tầm mắt mọi người cũng chuyển về phía anh, có nghi ngờ, có kinh ngạc.

Ánh mắt như thế, anh đã thấy rất nhiều, cũng không muốn để ý nữa.

Đi thẳng tới trước mặt chủ nhân của bữa tiệc, Doãn Văn Trụ kêu một tiếng, "Chú u."

"Là tiểu Trụ à, ta còn tưởng là ai chứ? Đã lớn như vậy rồi."

Chủ nhân bữa tiệc Âu Phong nhìn anh cười nói: "Đã lâu lắm rồi con không về thành phố H, lần trở về này không đi nữa chứ."

Doãn Văn Trụ mới vừa trở về thành phố H, nên người thành phố H không biết đến anh.

"Còn chưa quyết định."

Doãn Văn Trụ khẽ mỉm cười, mặc dù những xã giao này rất phiền, nhưng ngoài mặt đem tất cả diễn rất tốt.

"Ở lại đi, tuổi cha con cũng lớn rồi."

Âu Phong dùng giọng trưởng bối nói với anh.

Doãn Văn Trụ không có trả lời, chẳng qua là lười biếng cười.

"vị này là?"

Lúc này, Âu Nhã Nhi con gái Âu Phong nhích lại gần, ánh mắt dừng lại trên người Doãn Văn Trụ.

"Nhã Nhi, đây chính là anh Trụ mà bác Doãn Văn thường xuyên nhắc tới."

Âu Phong quay đầu nói với Âu Nhã Nhi xong, vừa cười vừa nói với Doãn Văn Trụ: "Tiểu trụ, đây là Nhã Nhi, hồi còn bé các con từng chơi đùa cùng nhau."

"Thì ra là anh Trụ, đã lâu không gặp."

Âu Nhã Nhi buông Âu Phong ra, cười tới gần Doãn Văn Trụ.

Âu Phong đúng lúc nói: "Tụi trẻ các con trò chuyện với nhau một chút, ông già ta đây sẽ không tham gia."

Sau đó đem không gian để lại cho bọn họ.

Âu Nhã Nhi vốn không muốn đồng ý với chuyện đính

hôn cha mình nhắc đến, nhưng khi thấy Doãn Văn Trụ rồi, lập tức liền

thay đổi chủ ý.

Cho dù thế nào, cô đã quyết định làm bạn gái của anh.

"Anh Trụ, chúng ta đi qua uống rượu được không?"

Cô đưa tay kéo cánh tay Doãn Văn Trụ, cười đến rực rỡ như hoa.

Doãn Văn Trụ nhếch môi, lười biếng mang theo vài

phần tà mị, cúi đầu nhích tới gần bên tai Âu Nhã Nhi, "Nếu như muốn đùa, anh bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp, nếu như muốn gả cho anh, vậy thì

miễn."

Vốn đang nghĩ đến ông già kêu anh đến đây làm gì, thì ra là có ý định này.

Vậy anh cũng không cần cho ai mặt m

Coi ổng về sau nói thế nào với Âu Phong.

Mới vừa rồi, anh nên làm cũng đã làm.

Là ổng buộc anh thôi.

Âu Nhã Nhi sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới Doãn Văn Trụ sẽ nói những lời này.

"Anh Trụ, anh đang nói giỡn thôi, phải không?"

Rõ ràng cha đã nói rõ, bác trai Doãn Văn đã đến nói với hai nhà chuyện đính hôn.

Vả lại, cô ở thành phố H, xinh đẹp cũng được xưng tụng số một số hai, hợp với anh, trừ cô ra còn có ai?

"Giỡn chơi? Anh chưa bao giờ nói giỡn."

Doãn Văn Trụ kéo ray Âu Nhã Nhi ra, như cũ cười đến lười biếng.

"Nhưng mà ——"

Âu Nhã Nhi còn muốn nói điều gì, nhưng bị động tác Doãn Văn Trụ cắt đứt.

Hắn cúi đầu ấn một cái hôn trên mặt Âu Nhã Nhi, nhẹ giọng nói: "Không muốn chơi coi như xong, những cô gái muốn đùa giỡn

với anh còn cả hàng đó."

Sau khi nói xong, anh xoay người rời đi.

Âu Nhã Nhi ở tại chỗ sững sờ, thật lâu không có phản ứng.

Từ trước đến giờ đều là đàn ông vây quanh cô, khi nào có người dám nói với cô như vậy.

Cô có chút tức giận, còn có chút không cam lòng.

Doãn Văn Trụ đi nhanh tới cửa, bữa tiệc này thật nhàm chán, anh mới lười ở lại.

Đã biết mục đích của ông già, anh càng thêm không nên ở lại.

Muốn anh cưới Âu Nhã Nhi, anh không muốn.

Lúc Doãn Văn Trụ đi ra, vừa vặn Phương Thê từ trong sân đi vào.

Cho nên bọn họ một người ra ngoài, một người vào trong, liền gặp thoáng qua.

Đi vài bước, đồng thời quay đầu lại.

Phương Thê vì tò mò, chủ nhân của bóng lưng kia có bộ dạng gì.

Mà Doãn Văn Trụ thì phát hiện cô có chút quen mắt.

Tầm mắt giao nhau, Phương Thê thấy rõ mặt Doãn Văn Trụ, trong lòng có mấy phần kinh ngạc.

Mà ở giờ phút này Doãn Văn Trụ mới nhớ tới, người phụ này không phải là người phụ nữ không lâu trước đó đã gặp mặt chứ.

Phương Thê thỏa mãn tò mò xong, liền nghiê


Snack's 1967