cô.
Cho dù là lần đầu của cô, cũng là cái giá trên trời.
Đây có được tính là may mắn của cô?
Phương Thê nhếch môi, hơi tự giễu.
"Thê Thê ——"
Trong điện thoại một tiếng nói truyền đến cắt đứt suy nghĩ của cô.
"Con sẽ quay trở về
Cô sẽ về giải quyết tất cả, cũng nói nói rõ ràng mọi chuyện.
"Vậy thì tốt, con trở về nhanh lên, ba mẹ chờ con."
Không chờ cô trả lời, mẹ cô rất nhanh liền cúp điện thoại.
Mà lúc này Phương Thê mới quan sát tờ chi phiếu ,
mặt trên ký một cái tên rồng bay phượng múa, cô nhìn hồi lâu cũng không
thể nào biết là tên gì.
Thế cũng được, trong lúc đó giữa bọn họ cũng chỉ xem là người xa lạ.
Có khả năng sẽ không bao giờ gặp lại.
Cất kỹ tờ chi phiếu, cô phát hiện trên giường còn
có một bộ quần áo mới, tiện tay xem nhãn hiệu bên trong, mặc dù không
biết là hiệu gì, giá tiền cũng là mấy tháng tiền lương của cô.
Quả nhiên là người có tiền.
Nhưng xem như cũng là người tỉ mỉ, còn giúp cô chuẩn bị quần áo.
Mặc kệ ra sao, tuy rằng đêm đầu tiên không có ấn tượng gì, kết quả này cũng được xem là không tệ đi.
Ít nhất có thể giải quyết một vấn đề khó khăn, cũng không cần cô mở miệng với Tần Tiêu Nhiên.
Mấy năm nay, có một số việc, từ lâu cô đã hiểu rõ.
Mặc kệ xảy ra chuyện gì, cuộc sống vẫn như cũ hay tiếp tục.
Cho dù trong lòng c khó chịu bao nhiêu, cứ để trong lòng, biểu hiện ra cũng vô dụng, bởi vì sẽ không ai đau lòng.
Vào phòng tắm, tắm rửa, mặc quần áo vào, sau đó rời đi, chỉ còn lại căn phòng trống rỗng.
Không có thời gian để trở về nhà thay quần áo, cô vội vàng đến công ty.
Bây giờ đã mười giờ, cô đã trễ rồi.
Đây là lần đầu tiên Phương Thê không đúng giờ đến công ty, cho nên mọi người thấy cô đều có chút kinh ngạc.
Làm người khác kinh ngạc hơn là, từ trước đến nay
cô thư ký với kiểu tóc, quần áo quê mùa, hôm nay lại mặc một bộ thịnh
hành như vậy, lại xinh đẹp một cách không ngờ tới.
Chỉ là Phương Thê không có thời gian để ý tới những thứ này, cô đùng đùng chạy tới vị trí của mình, chào một tiếng với cô
trợ lý bên cạnh, lấy mắt kiếng từ trong ngăn kéo đeo lên, sau đó đi đến
trước cửa phòng làm việc của tổng giám đốc (giám đốc) nhẹ nhàng gõ một
cái.
"Vào đi."
Bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc, đó là tiếng của Tần Tiêu Nhiên.
Hôm qua anh nói, lát nữa sẽ gọi điện cho cô, nhưng cuối cùng không gọi lại.
Cô ở trong lòng anh, vốn không được xem là gì,
nhiều nhất xem như là người bạn học không thân lắm, còn có chính là thư
ký của anh.
Phương Thê hít một hơi thật sâu, mới đẩy cửa đi vào.
"Tổng giám đốc."
Ở công ty, cô gọi anh là tổng giám đốc, anh gọi cô là thư ký Phương.
Ở nơi riêng tư, mặc dù anh nói nếu đã là bạn học, như vậy cứ kêu tên a, nhưng thật ra thì, căn bản không có ý nghĩa gì.
Mà cô cũng rất ít kêu ra miệng.
Tần Tiêu Nhiên ngẩng đầu, nhìn người mới vào, hơi
sửng sốt một chút, sau đó lại nhíu mày nói: "Thư ký Phương, em biết là
mấy giờ chưa?"
Bốn năm là bạn học cùng đại học, hai năm sau khi tốt nghiệp tiếp xúc với nhau, anh còn chưa bao giờ thấy cô ăn mặc như vậy.
Xem cô như vậy thật không giống ngày thường.
Bây giờ anh mới phát hiện ra, dáng vẻ của cô cũng rất đẹp.
Chỉ có điều, không phải là loại hình anh thích.
Ánh mắt anh quan sát một vòng trên người cô, lúc tầm mắt nhìn thấy trên cổ có dấu vết mờ mờ kia .
Trong lòng có cảm giác không dễ chịu.
"Em có chút chuyện." Phương Thê cúi đầu xuống nói, cũng không thể nói bởi vì đêm qua mình quá mệt mỏi mà ngủ quên đi.
"Có chuyện gì sao? Bận bịu cùng đàn ông hẹn hò à?"
Lời nói của anh có chút trào phúng, trang phục như
vậy, dấu vết như vậy, còn có loại quần áo mà chính cô không bao giờ đi
mua, tất cả cũng nói lên hết thảy rồi không phải sao?
Thì ra cô cũng là dạng như vậy.
Chẳng biết tại sao, trong lòng lại có chút thất vọng.
Rõ ràng bản thân không thích cô, cô buông tha cho anh, ngược lại không phải làm anh thoải mái hơn sao
"Em ——"
Phương Thê không biết nên nói làm sao, chẳng qua là đáy mắt giễu cợt của anh làm cô cảm thấy thảm hại.
Một loại quẫn bách khi bị nhìn thấu tất cả.
"Thư ký Phương, anh nói qua , công tư phải phân rõ
ràng, mặc dù chúng ta là bạn học, nhưng cũng không thể làm sai nội quy,
hiểu chưa?"
Tần Tiêu Nhiên thu hồi tầm mắt, giọng nói có chút lãnh đạm.
Trong ngày thường anh rất hiền hòa, nhưng một khi liên quan chuyện công ty, thì rất nghiêm túc.
Đây cũng là chỗ Phương Thê thích ở anh, anh không giống công tử nhà giàu khác, làm việc rất nghiêm túc.
Có đôi khi chính là loại nghiêm túc này, làm cho cô cảm giác mình chưa từng bao giờ đến gần anh.
"Em hiểu."
Cô hiểu, cô vẫn luôn hiểu.
"Hiểu rồi có thể ra ngoài."
Tiếng nói Tần Tiêu Nhiên rất lạnh, dường như bây giờ anh cảm giác bản thân có cái gì đó không đúng.
Tuy rằng cô mặc như vậy rất đẹp, nhưngm anh có loại cảm giác không vừa mắt.
Phương Thê nghe được ý lạnh trong lời nói của anh,
trong ngày thường, mặc dù anh rất nghiêm túc, nhưng cũng xem như hiền
hoà, nhưng hôm nay thấy anh lạnh nhạt như vậy.
Phong thái cao cao tại thượng, làm cho cô một lần nữa hiểu ra, bọn họ không cùng một t
Khoảng cách