The Soda Pop
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326024

Bình chọn: 7.00/10/602 lượt.

ay.

"Đương nhiên là muốn, Thê Thê cho, anh cái gì đều muốn."

Coi như là thương, coi như là đau, anh cũng vui vẻ chịu đựng.

Phương Thê cúi đầu, ở trên gò má anh hôn lên một nụ hôn.

Mềm mại lại cảm giác ấm áp ở trên mặt xẹt qua, làm cho lòng của Doãn Văn Trụ có chút ngứa.

"Thê Thê, em đúng là rất keo kiệ

Là anh biết cô sẽ không hôn ở trên miệng .

"Vậy sau này liền mặt cũng không hôn."

Phương Thê ngắt mặt của anh cười nói.

Được rồi, anh càng ngày càng vô lại rồi, cũng càng ngày càng đáng yêu, để cho cô không nhịn được nghĩ muốn khi dễ anh.

Lúc Bạch Hinh tiến vào, thấy chính là tình cảnh như vậy.

Hai người cũng cười, ấm áp như họa, hạnh phúc đến

dường hồ toàn bộ thế giới đều chỉ còn dư lại hai người bọn họ, cũng

không có người thứ ba có thể xen vào.

Doãn Văn Trụ cười như vậy, mang theo điểm vô lại, lại có chút làm nũng, cô chưa bao giờ gặp qua.

Thì ra là, anh cũng có giây phút như vậy.

Đây nên là duy thuộc của Phương Thê.

Lúc nghe thấy anh bị thương, cô ngoài lo lắng lại có chút tức giận.

Tại sao cô ta luôn một lần lại một lần để cho anh vì cô ta mà bị thương?

Nhưng khi nhìn đến chính là tình cảnh này sau, Cô đột nhiên cảm thấy mình căn bản không có tư cách tức giận.

Mẹ chụt chụt cho cha(10)

Mặc kệ thế nào, Doãn Văn Trụ cũng vui vẻ chịu đựng.

Mà cô nên đứng ở lập trường nào đây?

Vì vậy không khỏi ở đáy lòng tự giễu một p

Có lẽ cô vốn đem mình định vị sai lầm rồi, nói cho cùng, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng đến gần anh qua.

Ba năm đó, dù anh kêu Thê Thê, nhưng chưa từng có lúc như vậy.

Đột nhiên, cô tựa hồ đã hiểu ra cái gì.

Nhưng rốt cuộc là thế nào, có lẽ đã không còn quan trọng.

Trước khi đến, cô còn chưa quyết định, nhưng bây giờ cô đã có quyết định rồi.

Mình cũng nên hết hi vọng thôi.

Cô nghĩ cứ vậy rời đi, nhưng Phương Thê lại trong lúc xoay người thấy được cô.

Cô lúng túng trong chốc lát, nhưng rất nhanh cười cười nói: "Bạch Hinh, cô tới thăm trụ sao?"

Doãn Văn Trụ nói cho cô mọi chuyện, cho nên đối với Bạch Hinh, cảm giác của cô rất phức tạp.

Nhưng trong lúc này cũng không có oán hận.

Mặc kệ ra sao, trong ba năm là cô ấy bồi bên cạnh anh, chăm sóc anh ba năm.

Cô thậm chí còn có một chút ghen tỵ.

Đã bỏ lỡ, nhưng có thể lại cùng một chỗ, chính là duyên phận của hai người.

Sau này, bọn họ còn có nhiều thời gian hơn, cho nên cuối cùng cũng rất nhanh liền bình thường trở lại.

"Ừ."

Bạch Hinh đáp một tiếng, nhìn Doãn Văn Trụ trên giường một cái, lại đem tầm mắt về trên

"Thật ra mình tới chào từ biệt."

Ở chỗ này có lẽ sẽ đau lòng hơn, cô vẫn nên rời đi.

Liền đem ba năm nay xem như một giấc mộng đi, cũng có lẽ từ đầu tới đuôi cũng chỉ là giấc mộng mà thôi.

"Cô và trụ nói chuyện một chút đi."

Phương Thê không nói gì, lại xoay người rời đi, đem không gian tặng cho bọn họ.

Nói chuyện cũng không lâu lắm, không bao lâu, Phương Thê chỉ thấy Bạch Hinh đi ra.

Cô ấy nói với cô một tiếng tạm biệt, sau đó rời đi.

Lúc Phương Thê trở lại phòng bệnh, cũng không có hỏi bọn họ nói cái gì.

Cô tin anh, hơn nữa cô cũng không phải loại người muốn quản người khác.

Thật ra thì nói cái gì cũng không quan trọng.

Quan trọng là, giữa bọn họ yêu nhau, lại gặp nhau ở bên nhau.

Từ nay về sau, cũng phải học đi tín nhiệm, không muốn bỏ lỡ một lần nữa.

Phương Thê và Doãn Văn Trụ tay trong tay ở nơi đó, không khỏi nhìn nhau cười một tiếng.

Mặc dù cái gì cũng không nói, nhưng hết thảy không cần nói. Ba tháng sau ở Paris nước Pháp.

"Thê Thê, em đang ở đâu?"

Doãn Văn Trụ đưa tay, kêu tên Phương Thê.

Phương Thê liền vội vàng tiến lên một bước, đưa tay nắm tay anh, nhẹ giọng nói: "Trụ, em ở chỗ này, đừng lo lắng, bác sĩ

nói rồi, anh khôi phục được rất tốt."

Trong khi nói chuyện, Phương Thê lại cười cười với bác sĩ Triều, ý bảo ông có thể bắt đầu.

"Ừ, anh không lo lắng, chỉ là muốn nắm tay em."

Doãn Văn Trụ trên miệng mặc dù nói như vậy, trong lòng vẫn hơi căng thẳng.

Cũng không biết là thật có thể thấy không.

"Mặc kệ kết quả thế nào, em vẫn bồi ở bên cạnh anh."

Phương Thê nói lời chân thành lại kiên định.

Người cả đời này, có lẽ thực sự chỉ có một người, có thể khiến bạn bỏ ra mọi thứ.

Cho nên nếu tìm được lần nữa, vậy dĩ nhiên sẽ không dễ dàng buông tay như vậy.

Anh nếu thật không nhìn thấy, như vậy xem cô như ánh mắt anh, thay thế anh nhìn cái thế giới này.

"Thê Thê."

Nghe vậy, Doãn Văn Trụ cũng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ là cảm kích gọi tên cô.

Không có gì so lời nói của cô càng tuyệt v

Coi như thật không nhìn thấy rồi, có cô ở đây, thế giới của anh vẫn sặc sỡ như cũ.

Tay hai người mười ngón đan vào nhau, nắm thật chặt ở nơi đó.

Bác sĩ ở phía sau từ từ lấy băng gạc quấn quanh đôi mắt ra, một vòng lại một vòng, từ từ biến thành mỏng, cho đến cuối cùng toàn bộ đều lấy ra hết.

"Mở mắt từ từ." Bác sĩ dùng tiếng Pháp nhắc nhở.

Doãn Văn Trụ gật đầu một cái, lại nói: "Thê Thê, em đứng trước mặt anh sao?"

Anh muốn ánh nhìn đầu tiên có thể thấy cô.

"Ừ, em ở đây, anh mở mắt là có thể thấy được."

Cô nắm chặt tay anh, ý bảo sự tồn tại của cô.

Doãn Văn Trụ hít sâu một