i vừa rồi hốt hoảng, lại có một loại xu thế mong muốn xông tới.
"Ừ, tỉnh."
Khóe môi Doãn Văn Trụ vẫn là nhịn không được cong lên.
Không có gì so khi tỉnh lại liền phát hiện người mình yêu ở bên người mình là một loại hạnh phúc.
Nhìn anh cười như thế, Phương Thê càng cảm thấy đau lòng.
Cô đưa tay ôm anh, nói êm ái: "Về sau không cho lỗ mãng như vậy, phải chăm sóc chính mình thật tốt
"Ngu ngốc, anh vì con của chúng mình mới bị thương, đây là vinh dự của người làm cha."
Doãn Văn Trụ đưa tay vuốt Phương Thê, cưng chiều nói.
Cảm giác có thể để cho cô yêu thương nhung nhớ thật là tốt.
Anh thậm chí cảm thấy nếu như bị thương có thể đổi sự gần gũi của cô, vậy cũng đáng.
"Anh thật là ngốc."
Lần trước cũng vậy, lần này cũng thế.
Nhưng lại bởi vì như vậy, cô mới hiểu được anh thật quan tâm bọn mẹ con cô.
Tình nguyện mình bị thương, cũng không muốn cho mẹ con cô bị một chút tổn thương.
"Kia ngu ngốc xứng ngu ngốc có phải vừa vặn hay không đây?"
Doãn Văn Trụ cũng cười , cảm giác như thế thật tốt.
"Ừ."
Phương Thê nhẹ nhàng đáp một tiếng, rồi lại cảm
thấy gương mặt có chút nóng lên, tựa hồ lại trở về lúc ban đầu cái loại
cảm giác mới vừa thích đó.
Có loại rung động của mối tình đầu.
Chỉ là cô cũng có chút may mắn, thật may là anh không thấy được bộ dáng này của cô.
"Thê Thê, anh thật hạnh phúc."
Đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại cô xác định rõ quan hệ
Mẹ chụt chụt cho cha(5)
"Ngu ngốc."
Phương Thê lại trả lời một tiếng, cở thể vẫn tựa
vào trong ngực anh, chẳng qua rất là cẩn thận không đụng đến vết thương
của anh.
"Anh nguyện ý làm kẻ ngốc cho em."
Anh nghiêng đầu, hôn lên trán của cô.
"Trụ, chờ sau khi vết thương lành, chúng mình cùng đi Pháp đi."
Phương Thê nhẹ nhàng nói: "Nước Pháp rất tốt, cũng thích hợp ở, chúng mình có thể ở đó một thời gian."
Lần này, cô phải bồi anh.
Chờ đến lúc anh nhìn thấy lần nữa, Cô muốn anh có thể nhìn thấy người đầu tiên chính là cô.
"Ừ, Thê Thê ở nơi nào, anh liền ở nơi đó."
Chỉ cần có thể ở cùng cô, đối với anh mà nói, nơi nào đều được.
"Cho nên anh phải nhanh chóng khỏe lại, em muốn anh nhìn thấy em."
Cô nói xong, cảm giác mặt của mình nóng hơn.
Nhưng mà đây chỉ là lời thật lòng của c
ô.
Cô thích anh loại cảm giác anh nhìn cô, sẽ cho mình cảm giác mình là vật trân quý nhất của anh.
"Ừ, vậy đến lúc đó em cùng đừng nói nhàm chán nghe."
Chờ anh thấy được rồi, vậy thì muốn vẫn luôn nhìn Cô, toàn thân từ trên xuống dưới, nhìn một lượt.
"Được."
Lúc Phương Thê đồng ý, hoàn toàn không nghĩ tới cái nhìn của người nào là loại nhìn đó.
"Đúng rồi, anh có cần uống chút nước không? Khát nước không? Đói không?"
Cô lại đột nhiên nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu hỏi.
Có lẽ là bởi vì động tác của cô quá lớn, đụng tới vết thương của anh, anh không khỏi thở nhẹ một tiếng.
"Thế nào? Có phải làm đau anh không?"
Phương Thê căng thẳng hỏi.
Doãn Văn Trụ lắc đầu một cái, "Không có gì, chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên trống rỗng thật là không có thói quen."
"Vậy anh có khát nước không? Có đói bụng không?"
Phương Thê bỏ qua lời nói khiến người khác thẹn thùng, hỏi những vấn đề quan tâm khác.
Doãn Văn Trụ gật đầu một cái, đột nhiên nói với vẻ ủy khuất: "Anh rất đói."
"Vậy có muốn ăn chút gì không, muốn ăn gì?"
Phương Thê nghĩ, lúc này mặc dù là rạng sáng, cũng vẫn có thể mua được đi.
Doãn Văn Trụ lại đột nhiên có chút cười cười với ý xấu nói: "Muốn ăn em."
Mẹ chụt chụt cho cha(6)
Nghĩ tới đây nhớ nhung trong ba mấy ngày trước đây
bị người cắt đứt - chuyện tốt, Doãn Văn Trụ đã cảm thấy mình thật đói
bụng lắm.
Dĩ nhiên này đói không phải kia đói.
Chờ sau khi Phương Thê hiểu ý của anh, lập tức đỏ mặt .
Người này thiệt là.
"Đói chết anh đi."
Cô lo lắng như vậy, anh lại còn có ý định trêu đùa.
"A, ——"
Doãn Văn Trụ muốn đứng dậy, lại thật giống như liên lụy đếnvết thương.
Phương Thê vội vàng đi tới, đỡ anh nói: "Thế nào? Anh không nằm đứng lên làm gì?"
Doãn Văn Trụ nhân cơ hội bắt được tay Phương Thê,
uất ức nói: "Thê Thê em muốn anh đói chết sao, anh dĩ nhiên là đi kiếm
ăn rồi."
"Anh ——"
Phương Thê bất đắc dĩ.
Đối với loại vô lại này của anh, cô vốn không có cách nào.
"Thê Thê, anh đói quá, cũng đau quá, em không thể nhẫn tâm như vậy."
Doãn Văn Trụ chỉ chỉ môi mình, "Hôn một cái được không?"
Về phần tiếp theo chuyện, về sau nữa thực hiện.
Anh sẽ toàn bộ đều nhớ kỹ.
"Anh muốn được hôn, Thê Thê hôn sau sẽ không
Doãn Văn Trụ tiếp tục đùa bỡn sự vô lại.
Phương Thê bất đắc dĩ, chỉ đành phải cúi đầu hôn nhẹ lên môi anh.
Nhưng lúc muốn đứng dậy, cổ lại bị tay anh ôm lại.
Anh bị động thành chủ động, ở trong miệng của cô tiến quân thần tốc, hôn triền miên, dường như anh rất đói bụng.
Nghĩ tới đây, mặt của Phương Thê trở nên đỏ hơn.
Cô rốt cuộc đang suy nghĩ gì?
"Thê Thê, mặt của em làm sao lại nóng như vậy? Xấu hổ sao?"
Đợi đến trong lúc thở dốc, anh chống lên trán của Cô, có chút ý xấu hỏi.
Thê Thê của anh thật đáng yêu, như vậy cũng sẽ đỏ mặt.
"Em chỉ cảm thấy hơi nóng."
Chờ nói xong, Phương Thê lại lập tức hối hận.
Cô đây rốt cuộc nói gì.
