"Thê Thê, mặt em làm sao lại đỏ như vậy? Có phải nghĩ tới điều gì không?"
Doãn Văn Trụ tiến tới bên tai Phương Thê, cơ hồ là
dán lên lỗ tai Phương Thê nhẹ nhàng nói: "Có cần anh dâng hiến mình ra,
để cho em ——"
Lần này còn chưa có nói xong, cái miệng của anh liền bị Phương Thê bưng kín.
Mặt cô đỏ bừng nhìn chằm chằm anh : "Không cho nói."
Mắt của anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, cảm giác mình tựa hồ thật sự có xung động.
Mới vừa rồi rõ ràng chính là muốn trêu chọc cô, nhưng Thê Thê của anh làm sao lại đáng yêu như thế?
Căn bản là đang dụ dỗ anh a dụ dỗ anh.
Chỉ là tựa hồ từ lúc bắt đầu, Cô đối với anh mà nói chính là một sự hấp dẫn.
Anh không nhịn được duỗi lưỡi nhẹ nhàng liếm lòng bàn tay của cô.
Phương Thê vội vàng đem tay rụt về, nhìn chằm chằm anh nói: "Doãn Văn Trụ, anh còn như vậy em không để ý tới anh bây giờ."
Nào có người mắt vừa khỏi liền muốn làm loại chuyện đó?
Hơn nữa bây giờ là ban ngày.
Đúng rồi, còn có tiểu Lạc Lạc.
"Không muốn nhìn con gái anh sao?"
Vì vậy cô vội vã dời đi đề tài.
Cô cảm thấy tiếp tục như vậy nữa, mình khẳng định sau đó rất nguy hiểm, có lẽ thật lại bị lừa đến trên giường đi.
"Ừ, dĩ nhiên muốn nhìn, chỉ là tiểu Lạc Lạc không phải ngủ rồi sao?"
Doãn Văn Trụ từ phía sau ôm Phương Thê, đầu tựa vào trên vai của cô, nhẹ nhàng hỏi: "Để cho anh đoán một chút, con gái của
chúng mình giống ai đây?"
"Đáng yêu như vậy, có phải giống Thê Thê anh không?"
Trong khi nói chuyện, anh lại hôn lên mặt Cô một cái.
"Đều giống nhau. Con bé cũng nhanh tỉnh dậy, chúng mình đi nhìn nó có được không?"
Cô cảm thấy tựa hồ không khí quanh mình cũng tản mát ra một loại hơi thở mập mờ.
Thê Thê, cùng nhau tắm (5)
"Ừ, được rồi."
Doãn Văn Trụ ở sau lưng Phương Thê cười đến rực rỡ.
Vậy lần này trước hết thả qua cô đi, bọn họ còn nhiều thời gian.
Hơn nữa anh cũng thật rất muốn xem con gái của hai người.
Trong khoảng thời gian sống chung này, con bé đã rất gần gũi anh.
Nghe tiếng trẻ con của bé gọi một tiếng cha, anh sẽ cảm thấy thật hạnh phúc, thật tự hào.
Hai người nắm tay đi tới phòng của tiểu Lạc Lạc.
Tiểu Lạc Lạc cũng vừa vặn tỉnh lại, đang đưa tay vuốt mắt, một dáng vẻ đáng yêu.
Đầu tóc ngắn như cây nấm, hai mắt thật to, lông mi
thậti, miệng nhỏ xinh xắn, mặc áo ngủ đáng yêu, đây chính là con gái của anh, thật là có chút giống búp bê.
Anh rốt cuộc thấy con bé.
Doãn Văn Trụ không khỏi tiến lên một bước, đi tới
bên giường tiểu Lạc Lạc, đưa tay bế bé ra ngoài, ở khuôn mặt nhỏ nhắn
của con bé hôn lên một hớp.
"Cha, mẹ."
Lạc Lạc cũng hôn trên mặt Doãn Văn Trụ một cái, đôi tay ôm cổ của anh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, trên người còn mang theo mùi sữa.
" Lạc Lạc của cha thật ngoan."
Anh đem tiểu Lạc Lạc giơ lên, xoay một vòng, lại lần nữa ôm vào lòng, đi tới bên cạnh Phương Thê.
"Thê Thê, buổi chiều chúng mình mang tiểu Lạc Lạc đi chơi đi."
Lúc này anh rất vui vẻ, cũng rất hạnh phúc.
Người phụ nữ anh yêu, con gái của bọn bọ đều ở bên cạnh, không lúc nào so với bây giờ hạnh phúc hơn.
"Ừ."
Bị khuôn mặt tươi cười của hai cha con lây nhiễm, Phương Thê cũng cười .
Ba khuôn mặt tươi cười, một khung ảnh ấm áp.
================
Lúc xế chiều, ba người bọn họ đi trên đường phố Paris.
Vốn là người phương Đông, bộ dáng lại cực kỳ xuất sắc, cho nên trở thành tiêu điểm
Paris vốn chính là kinh đô hoa lệ, SUNSHINE ở nước Pháp cũng có một thương hiệu riêng, hơn nữa còn nổi tiếng hơn trong nước.
Cho nên một đường đi thẳng, lại có người cũng nhận ra Phương Thê.
Mấy cô gái nước Pháp vây quanh Phương Thê, dùng tiếng anh cùng cô trao đổi.
"Shine, đó là chồng và con gái của cô sao?" Có người tò mò hỏi.
Thê Thê, cùng nhau tắm (6)
Phương Thê liếc mắt nhìn người ở chỗ không xa, cười gật đầu : "Ừ."
Đây chính là Sunshine của cô, ánh sáng hạnh phúc của cô.
"Mình nghĩ mình hiểu ý nghĩa của tên thương hiệu này rồi, rất hạnh phúc, rất tốt đẹp."
Theo ánh mắt của cô nhìn lại, có người cười nói.
"Ừ, tôi cũng vậy hi vọng tất cả người mặc trang phục của tôi cũng có thể tìm được Sunshine thuộc riêng mình."
Đây cũng là hy vọng lúc cô lấy tên này.
"Ừ, vậy thì không quấy rầy gia đình cô nữa."
Mấy cô gái nhìn Doãn Văn Trụ bên kia một chút, sau đó vừa cười rời đi.
Họ trước khi đi, Phương Thê cũng liên tục cảm tạ họ ủng hộ cô.
Đối với người thiết kế mà nói, có người ủng hộ, đó chính là thu hoạch lớn nhất.
Đợi người đi hết, Doãn Văn Trụ mới ôm đi tới, nói có mấy phần ghen ghét: "Thê Thê rất được chào đón, anh thật đáng thương."
Tâm tình Phương Thê rất tốt, nhón chân lên hôn lên gò má anh một cái.
"Em sẽ không làm như vậy với người khác."
Có lúc nhìn anh như một đứa trẻ con, cô cảm thấy thật đáng yêu.
Đây là vẻ mặt ở trước mặt cô anh mới lộ ra, có lẽ đây chính là một cái tôi khác núp ở trong thân thể của chính mình.
Doãn Văn Trụ cũng nghiêng đầu ở trên mặt Phương Thê hôn một cái : "Anh cũng vậy sẽ không đối với người khác làm như vậy,
anh là dành riêng cho Thê Thê."
Lúc trước tuổi trẻ khí thịnh, đã từng hoa tâm qua,
nhưng bây giờ mới hiểu được thật sự yêu một người, như vậy
