hơi, sau đó từ từ mở mắt.
Có một tia sáng rơi vào bóng tối, có chút mơ hồ,
chỉ có một đoàn bóng dáng ở trước mặt, nhưng từ từ lại thay đổi rõ ràng, cho đến cuối cùng thấy rõ mặt của Phương Thê.
Ánh sáng đã lâu không gặp, khuôn mặt tươi cười lâu nay không thấy.
Doãn Văn Trụ sửng sờ trong khoảng thời gian ngắn này, không biết nên nói gì?
Thê Thê, cùng nhau tắm (2)
"Trụ, không sao."
Phương Thê cho rằng anh vẫn không nhìn thấy mới có vẻ mặt như thế, vội vàng an ủi.
Chỉ là sau một khắc, Doãn Văn Trụ đã dng lực lôi kéo, Phương Thê liền ngã vào trong ngực của anh.
Anh tựa vào vai cô, vui vẻ nói: "Thê Thê, anh rốt cuộc lại nhìn thấy em rồi."
"Có thật không? Thật nhìn thấy không?"
Phương Thê cũng phấn khởi hỏi, ngay cả người mình ở nơi nào cũng không chú ý tới.
"Thật, Thê Thê, em trở nên xinh đẹp hơn, nhưng mà vẫn là Thê Thê của anh."
Qua ba năm, cô càng quyến rũ hơn.
Đáy lòng của anh tràn đầy kích động, lúc này anh thật hiểu rõ mất mà được lại cái loại... Vui sướng kia.
Anh từng mất đi Thê Thê của anh, nhưng lại lấy được, ánh sáng anh từng mất đi, lúc này cũng phục hồi lại rồi.
Lúc có không biết quý trọng, đợi đến mất đi mới hiểu được.
Anh là cực kỳ rõ ràng vì thể nghiệm qua.
Cho nên mặc kệ là bên nào, anh cũng sẽ càng quý trọng hơn.
"Trụ, thật tốt quá, thật sự là quá tốt rồi."
Phương Thê đưa tay ôm cổ của Doãn Văn Trụ, vui vẻ nói.
Trong khoảng thời gian này, tâm tình cô nhưng thật ra cùng anh giống nhau.
Chờ đợi trong sự mong đợi và sợ hãi, chờ một kết quả này.
Nước Pháp rất xinh đẹp, nhưng cô không có thời gian thưởng thức.
Cô muốn cùng anh cùng nhau, còn có tiểu Lạc Lạc bọn họ cùng nhau nhìn cảnh một mảnh thuộc về nước lạ này.
"Ừ, có thể nhìn thấy em thật tốt quá."
Có lúc anh cảm thấy có lẽ đây chính là sự trừng phạt và anh đã thương tổn cô lúc trước.
Bây giờ cô trở về, tất cả cũng kết thúc như vậy.
"Khụ khụ, trị liệu rất thành công, kế tiếp, hai người chỉ cần chú ý chuyện tôi giao phó là được rồi."
Tiếng nói của bác sĩ cắt đứt bọn họ.
Lúc này Phương Thê mới chú ý tới cái tư thế này của bọn họ mập mờ đến cỡ nào, cô ngẩng đầu nhìn về bác sĩ, lại thấy ông
cười đến có mấy phần mập mờ.
Cô vội vã từ trong ngực Doãn Văn Trụ đứng lên, liên tiếp nói: "Cám ơn ông, thật rất cám ơn ông, bác sĩ."
"Không có gì, đây là việc tôi phải làm, hai người đã cứu vợ tôi."
Bác sĩ cười cười nói.
Thê Thê, cùng nhau tắm (3)
Sau khi tới nước Pháp, bọn họ mới biết tính tình của người bác sĩ này có chút lạ, người phải thuận mắt ông mới trị.
Chỉ là ở dưới cơ duyên xảo hợp, bọn họ đã cứu một phụ nữ có thai ngã nhào ở ven đường, bảo vệ đứa con của bọn họ.
Mà người phụ nữ có thai đó vừa vặn là vợ của bác sĩ này.
Vốn cho rằng bày tỏ cảm tạ thôi, ông lại đáp ứng trị liệu mắt cho Doãn Văn Trụ.
"Chúng tôi cũng là nhấc tay chi lao."
Phương Thê cười nói, có lẽ đây cũng là ý trời đi.
"Vậy tôi đi trước, có rãnh rỗi tới nhà tôi chơi."
Bác sĩ nói xong liền rời đi, trong phòng cũng chỉ còn lại có hai người Doãn Văn Trụ cùng Phương Thê.
Doãn Văn Trụ đứng dậy, đưa tay ôm Phương Thê vào lòng.
"Thê Thê, anh muốn nhìn em thật kỹ, đem phần không nhìn thấy của ba năm qua đều bù lại."
Phương Thê cười chỉ vào lồng ngực Doãn Văn Trụ : "Vậy buổi tối anh cũng không cần ngủ, có phải vẫn nhìn chằm chằm vào em không?"
"Ừ, đề nghị này không tệ, anh sẽ suy tính xem một chút."
Doãn Văn Trụ gật gật đầu nói làm như có thật.
"Ngu ngốc, anh phải chú ý nghỉ ngơi."
Cô cũng không quên chuyện bác sĩ giao phó.
"Ừ, vậy có chút chuyện, Thê Thê vậy thì em làm thay sao?"
Doãn Văn Trụ lại gần Phương Thê, hỏi mang theo vài phần mập mờ.
Phương Thê chợt nghĩ tới điều gì, lập tức đỏ mặt,
đưa tay liền đẩy Doãn Văn Trụ ra : "Anh không đứng đắn như vậy nữa, em
không để ý tới anh."
"Thê Thê, em nghĩ đi đâu rồi?"
Doãn Văn Trụ vô tội nhìn Phương Thê.
"Anh chỉ nói là một ít chuyện trong sinh hoạt, ví dụ như nấu cơm.
Phương Thê cảm thấy anh chính là cố ý, rõ ràng nói mập mờ như vậy, mới sẽ không chỉ những thứ chuyện đơn giản kia.
Sau một khắc, tiếng Doãn Văn Trụ lại vang lên.
"Thê Thê, chẳng lẽ em cho rằng chuyện ở trên giường sao? Thê Thê, em háo sắc quá, nhưng anh thích."
Doãn Văn Trụ lại đem Phương Thê kéo vào lòng, hôn một cái lên gương mặt cô cười nói.
"Hơn nữa anh thích Thê Thê nhiệt tình, cho nên Thê Thê em có thể đối với anh ——"
Lời nói tiếp theo, Doãn Văn Trụ không nói thêm gì nữa, nhưng Phương Thê cũng hiểu được anh muốn nói gì.
songngu45: khi ta xem văn án ta còn tưởng ngược nữ 9 không á, nhưng xem rùi mới bik hiểu lầm, lúc đầu ta xem ta còn hok
thích a n9 cơ mà, nhưng khúc sau thì thấy ảnh cũng tội nghiệp nên thích.
Người nọ là cố ý, tuyệt đối là cố ý.
Nhưng mà nghĩ đến một lần kia, mặt của Phương Thê vẫn là nhịn không được nóng lên.
Cô không thừa nhận, khi đó chính bản thân cô, tại sao lại bị dụ dỗ, làm ra chuyện mắc cỡ như vậy.
Lần đầu tiên chủ động, Phương Thê dĩ nhiên cũng muốn một quá trình thích ứng.
Chỉ là khi đó chính anh, thật rất mê hoặc lẳng lơ.
Thì ra nam sắc cũng mê người như vậy, cho nên bị dụ hoặc a