Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325640

Bình chọn: 8.5.00/10/564 lượt.

ng đầu, tính đi vào trong.

Ánh mắt người kia làm cho cô cảm thấy áp lực.

Doãn Văn Trụ đi vài bước, đến bên cạnh cô, nắm cổ tay cô rồi kéo đi ra ngoài.

Bỗng nhiên anh có một quyết định.

"Này, anh làm gì đấy?"

Phương Thê bởi vì anh lôi kéo, thiếu chút nữa té ngã, lảo đảo đuổi kịp bước chân anh.

Cảm thấy khó hiểu, người này đang làm gì vậy?

Mấy ngày trước mới vừa gặp một người chẳng ra sao, tại sao hôm nay lại gặp gỡ thêm một quái nhân nữa?

Doãn Văn Trụ không để ý đến cô, một mạch lôi kéo cô, đi tới xe mình, nhét cô vào trong xe.

"Anh, cái người này có bệnh à."

Phương Thê tránh tay anh ra, xoay người mở cửa xe, nhưng bị Doãn Văn Trụ kéo trở lại.

"Đừng ầm ỹ."

Doãn Văn Trụ có chút nhịn không được ném ra một câu, đạp chân ga, liền phóng về phía trước.

"Anh thả tôi xuống."

Quả thật người này so với người trước còn quái hơn.

Cô căn bản không biết anh.

Phương Thê xoay người kéo tay anh, cố gắng khiến anh dừng xe lại.

Bởi vì bọn họ lôi kéo nhau, xe không ngừng loạng choạng, suýt nữa quẹt qua chiếc xe bên cạnh.

"Nếu không muốn chết thì đừng nhúc nhích." Doãn Văn Trụ cau mày nói.

Sức lực của người phụ nữ này cũng quá lớn đi, quả nhiên không phải chú thỏ trắng, mà là chú mèo hoang.

"Anh dừng xe lại, nếu không coi như cùng chết đi, tôi không buông tay đó."

Phương Thê không sợ anh uy hiếp, khẳng định dù sao những người này so với cô quan tâm tánh mạng của bản thân hơn.

Doãn Văn Trụ vừa chuyển tay lái, thắng xe lại, đem xe dừng bên đường.

Xe dừng lại, Phương Thê buông tay Doãn Văn Trụ ra, xoay người mở cửa xe.

Nhưng cửa xe làm sao cũng mở không ra, cô chỉ có thể quay đầu, căm tức nhìn Doãn Văn Trụ: "Mở cửa."

Người này thật sự có bề ngoài quá hoàn mỹ.

Doãn Văn Trụ tức giận trong lòng giảm đi không ít, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi nhìn cô.

"Cô muốn mở thì mở, tôi không cản cô."

Dường như mỗi khi gặp cô, vừa lúc anh không vui.

Nhưng kỳ lạ là, cô có thể dẹp loạn cơn giận của anh, cho dù dùng các biện pháp nào.

"Anh ——"

Phương Thê tức giận, lười để ý anh, tiếp tục giằng co với cửa xe.

Mở không ra, cô đá mạnh cửa xe mấy cái.

Nếu người nọ yêu quý chiếc xe, nhất định sẽ ngăn lại.

Nhưng người kia lại không có bất kỳ động tĩnh nào, cứ nhìn cô như vậy, một bộ dáng

Doãn Văn Trụ cảm thấy người này thật sự là chú mèo hoang, lúc này xù lông lên nhìn rất đáng yêu.

Nếu như cô không yêu tiền như vậy, có lẽ nói không chừng mình sẽ có hứng thú với cô.

Chẳng qua yêu tiền cũng tốt, như vậy sẽ dễ đối phó hơn.

Không sợ phụ nữ muốn tiền, chỉ sợ phụ nữ muốn tim anh.

Anh kéo tay Phương Thê lại, ôm cô trước người, "Nhanh như vậy liền quên tôi rồi hả ?"

"Chúng ta đã gặp qua?"

Phương Thê muốn tránh cái ôm của anh, mới biết rằng vô ích, vì vậy ngưng giãy giụa, chống lại tầm mắt anh hỏi.

Trong trí nhớ của cô chưa từng gặp qua người đẹp như vậy, nếu đã gặp qua, cô sẽ không quên.

"Chúng ta không chỉ gặp qua, còn ngủ chung nữa."

Doãn Văn Trụ nhích tới gần cô, nói bên tai cô mang

theo vài phần ám muội, ngay tiếp theo hơi thở ấm áp của anh thổi vào cổ

Phương Thê.

Phương Thê dừng một chút, còn chưa kịp phản ứng.

Doãn Văn Trụ tốt bụng nhắc nhở: "Say rượu, khách

sạn, một trăm vạn." (một trăm vạn= 1.000.000 đồng ở bên TQ 6 con số 0 là một số tiền rất lớn)

Nghe vậy, lúc này Phương Thê mới chợt hiểu ra.

Đêm hôm đó người cùng cô một chỗ là anh.

"AnhPhương Thê tự giễu bản thân, cô nên cảm thấy may mắn, đêm đầu tiên cho một người đàn ông đẹp như vậy.

"Không muốn làm gì hết, cảm thấy cô thú vị, muốn cô làm bạn gái tôi thôi."

Doãn Văn Trụ cúi người, nhẹ nhàng cắn vành tai Phương Thê, "Thế nào? Anh cho em một trăm vạn nữa, em muốn gì anh đều mua cho."

Dù sao mùi của cô không tồi.

Một hồi tê dại truyền đến, Phương Thê hung hăng trừng mắt nhìn Doãn Văn Trụ một cái.

"Không cần, tôi không có hứng thú."

Đề nghị như vậy, động tác như thế, khiến Phương Thê cảm giác mình bị vũ nhục rồi.

Bạn gái?

Thật là buồn cười.

"Thật không có hứng thú?"

Doãn Văn Trụ có chút giật mình, không nghĩ tới cô cự tuyệt nhanh vậy.

Coi như anh không trả tiền, người muốn làm bạn gái anh cũng như tre già măng mọc. ( người trước hy sinh, người sau tiếp bước)

Hay cô đang dùng lạt mềm buộc chặt (vờ tha để bắt)?

Thật sự mà nói, anh không thích đùa giỡn với phụ nữ tâm cơ.

"Không có

Phương Thê vẫn trả lời như thế.

Nhưng Doãn Văn Trụ lại nghĩ cô cố ý.

Nếu như không thích tiền, ban đầu cần gì phải như vậy?

Một trăm vạn kia, cô đã lấy rồi.

Một khi đã như vậy, bây giờ cần gì giả bộ thanh cao.

Phụ nữ như vậy không thú vị nhất, cho nên anh không có hứng thú tiếp tục nữa.

Doãn Văn Trụ buông Phương Thê ra, cũng mở khóa của cửa xe ra, nói có chút lãnh đạm: "Cô có thể đi rồi."

Phương Thê xoay người mở cửa xe, lần này, mở ra được.

Cô cũng không nói gì nữa, lập tức đi xuống xe.

Ở giờ phút cô xuống xe, chiếc xe màu lam liền chạy đi, một tia lưu luyến cũng không có.

Đúng là, anh nhàm chán quá nên tới trêu chọc cô.

Chẳng qua là ——

Cô cúi đầu nhìn một đôi giày cao gót trên chân, khẽ nguyền rủa Doãn Văn Trụ một phen.

Nơi này chính là hội nghị c


pacman, rainbows, and roller s