, tim đập rất nhanh, hai người nhìn nhau, không khí lại càng yên tĩnh quái lạ.
“Em….” Hạ Miên cắn cắn môi, đi đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, cầm mu bàn tay anh: “Sao lại ngủ ở đây, coi chừng bị lạnh.”
Bạc Cận Yến yên lặng nhìn cô hồi lâu, lúc này mới từ từ cầm lại tay của cô, kéo đền gần trong ngực: “Không có gì.”
Giọng nói của anh khàn khàn, Hạ Miên tựa vào bả vai anh còn ngửi thấy mùi khói gắt mũi, cô nhác thấy một đống gạt tàn thuốc trong chậu hoa.
Hạ Miên không lập tức chất vấn anh, chỉ ngoan hiền dựa vào lồng ngực anh, chờ khi thân thể anh từ từ thư giãn mới nói: “Gần đây áp lực công việc rất lớn sao?”
Cằm Bạc Cận Yến đã mọc ra một lớp râu lún phún, cọ cọ vào cổ cô, nhìn thấy cô khẽ nhướng mắt hỏi dò: “Cũng tạm.”
Hạ Miên cau mày nhìn anh, Bạc Cận Yến đột ngột nói: “Ngày mai anh phải đi công tác.”
“Sao bây giờ mới nói?” Hạ Miên bỗng đứng dậy, chuẩn bị đi thu dọn hành lý cho anh, lại bị Bạc Cận Yến giữ tay ôm lại ngồi trên đùi, cánh môi anh nhẹ nhàng cợt nhả trên gương mặt trắng mịn của cô, hôn lên mỗi tấc da thịt ngưa ngứa.
“Không cần phải để ý, sẽ có người chuẩn bị.” Anh ôm chặt cô, cánh tay như sắt vòng lấy cô trước ngực, “Ở bên cạnh anh thêm chút nữa.”
Hạ Miên nhìn chăm chú vào anh, cười nói điềm nhiên: “Em và Diệc Nam ở nhà chờ anh.”
Đáy mắt Bạc Cận Yến có nụ cười, bưng lấy khuôn mặt nhỏ của cô hôn chăm chú, ngậm lấy cánh môi cô ra sức mút: “Em ở nhà đàng hoàng không được đi đâu.”
Vẻ mặt Hạ Miên phức tạp nhìn anh một cái, cuối cùng không nói gì.
Buổi tối Hạ Miên trằn trọc trở mình, trong đầu luôn hiện lên dấu bầm trên cổ. Cô càng ngày càng xác định đó là bị người ta bấu, hơn nữa sức còn… rất nặng.
Nhưng người có cơ hội làm chuyện này chỉ có một mình Bạc Cận Yến.
Hạ Miên nghĩ đến đây thì càng thêm phiền não, tiếng nói trầm ấm của người đàn ông ở phía sau đột ngột thì thầm bên tai cô một câu: “Đang suy nghĩ gì?”
Đầu ngón tay Hạ Miên run lên, từ từ trở mình đối mặt anh, anh thuận thế ôm cô vào lòng, kề sát sít sao, bàn tay to đặt bên hông cô ve vuốt dịu dàng: “Ngủ không được à?”
Diệc Nam còn ở bên cạnh ngủ say sưa, trong phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của con trai. Hạ Miên yên lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhịn không hỏi, nói sang chuyện khác: “Khi nào anh về?”
Bạc Cận Yến không trả lời ngay, hơi dừng một chút: “Hai ngày.”
Anh nói xong bỗng trong tiếng nói mang theo nụ cười, dường như tâm trạng không tệ: “Còn chưa đi đã không nỡ rồi.”
Hạ Miên bị anh xoa nắn hai bầu ngực mềm, nhạy cảm run rẩy một chút, vội vàng bắt lấy tay anh: “Đừng lộn xộn, Diệc Nam đang ở đây.”
Bạc Cận Yến không làm loạn nữa, nhưng tay vẫn không an phận sờ lung tung trên người cô như cũ. Hạ Miên có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh của anh, nghe thấy anh đột ngột cố ý hạ giọng: “Ngày mốt khám thai anh sẽ mau sớm trở về, đừng đến bệnh viện một mình.”
Cuối cùng Hạ Miên không hỏi ra lời, cô và Bạc Cận Yến quen biết mười mấy năm, tuy không thể nói là hoàn toàn hiểu rõ, nhưng cũng hiểu tình cảm anh đối với mình ra sao. Anh muốn giết mình ư? Kiểu lý do này thật sự quá gượng gạo rồi.
Cô nhắm mắt gật đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Bạc Cận Yến vuốt tóc cô: “Nếu như ở nhà buồn chán thì đi thăm mẹ Trịnh hoặc là thím Ngô, đưa Diệc Nam đi cùng.”
Hạ Miên nghĩ đến, người đàn ông như Bạc Cận Yến vậy, trước kia đối với ai cũng là dáng vẻ lạnh lùng, nhưng hiện tại anh thật sự đang cố gắng thay đổi. Hạ Miên cảm giác được niềm mong đợi của anh đối với đứa con chưa ra đời này.
Cô nên tin tưởng anh…
Sau khi Bạc Cận Yến đi, Hạ Miên dẫn Diệc Nam đến chỗ mẹ Trình. Mẹ Trình ở trong căn hộ của Mạc Bắc ở vùng ngoại ô, nơi này chưa bị khai phá quá độ, vẫn còn duy trì nguyên trạng vẻ tự nhiên, phong cảnh rất đẹp.
Kể từ khi liên lạc lại với mẹ Trình, Hạ Miên vẫn chăm sóc bà như người thân.
Sau khi bạn đời mất, con gái bất hiếu của mẹ Trình cũng vứt bỏ bà, Mạc Bắc đã sắp xếp cho bà ở nhà của anh, lúc công việc anh quá bận rộn thì mẹ Trình chăm sóc Diệc Nam giúp.
Đối với Hạ Miên và Mạc Bắc thì mẹ Trình cũng là người thân sống nương tựa lẫn nhau.
Sáng sớm Hạ Miên đã gọi điện cho mẹ Trình bảo muốn đến thăm bà. Người già thích náo nhiệt, làm rất nhiều món ăn, Diệc Nam hoan hô chạy đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
“Nếm thử món canh này đi, mẹ đã nấu đến trưa đó, dù sao Cận Yến cũng là đàn ông, chắc chắn không được chu đáo nhiều.” Mẹ Trình đang nói dông dài về nồi canh, Hạ Miên nghe chuyện, kéo khăn quàng cổ ra theo bản năng.
Mẹ Trình lại cau mày nói: “Còn nhớ con dâu của bác Vương ở kế bên không, nói sắp phải ly hôn rồi, hóa ra con của ông ta say rượu còn bạo hành gia đình. Thật là nghiệp chướng.”
Hạ Miên lúng túng rũ mắt ho một tiếng, mẹ Trình lập tức ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy, bị cảm à? Mang thai nên chú ý.”
Người già luôn thích nói chuyện nhà chuyện cửa, chuyện thị phi, Hạ Miên ngồi yên tĩnh uống canh. Mẹ Trình lại mang chuyện nhà của bác Vương ra nói cặn kẽ. Thỉnh thoảng Hạ Miên phụ họa mấy câu, chỉ nghe mẹ Trình lại thở dài nói: “Cái cậu Cận Yến kia cái gì cũng tốt, chỉ là ảm đạm, lại không thích nói chuyện. Cậu ta đối xử với co