Ta rất nhanh liền hòa đồng với các tiểu thư.
Một hôm, ta đi theo biểu tỷ tham gia tiệc trà xã giao của nhị tiểu
thư Lễ bộ thượng thư, nhìn thấy một bức tranh trong phòng khách.
“Tranh này thật đẹp!” Ta chỉ vào bức họa kia, tranh vẽ một cái kênh
đào có một cánh hải âu cô độc bay lượn. Ta lẳng lặng nhìn, bỗng nhiên
thấy tưởng niệm đến hoàng tước đảo.
Không có người trả lời ta, ta quay sang, nhìn thấy mọi người đều che
miệng mà cười. Thượng Thư tiểu thư lại che dấu không được đắc ý trong
mắt.
“Ai họa vậy?” Ta hỏi, thầm nghĩ rằng chắc là danh họa người Tây Dương nào đó đi.
“Từ Tử Hủy… Ân, lãng tử từ đồng.” Biểu tỷ đi lên phía trước, nhỏ giọng nói với ta.
“Lãng tử từ đồng? Hắn là ai vậy?” Ta truy vấn. Một phòng các tiểu thư đầu tiên là kinh ngạc liếc mắt nhìn ta một cái, rồi sau đó đều ha ha
cười rộ lên, cuối cùng dường như vui, cười đến ngửa tới ngửa lui.
Ta ngờ vực không rõ nhìn các nàng. Vẽ mặt các nàng cổ quái như vậy ,
giống như đang cười ta không biết đương triều hoàng đế là ai.
Vẫn là biểu tỷ trước ngưng cười, nàng lau nước bên khóe mắt , nhìn
mọi người nói :” Ai… đừng cười đừng cười , biểu muội mới từ bên ngoài
đến , không biết hỗn đản kia thật ra là một việc tốt a!”
“Từ Tử Hủy là ai?” Ta nổi giận, cảm thấy chính mình giống như một cái đứa ngốc.
“Hoạ sĩ, trong kinh thành đệ nhất tranh tây sư, nghe nói là đệ tử của họa sư cung đình đâu.” Biểu tỷ nói.
“ nghe nói hắn có thể nói ngôn ngữ của năm nước , thường hay đi
thuyền đến Tây Dương mang về rất nhiều điều thú vị! Đáng tiếc ngươi đã
tới muộn , hắn mấy ngày hôm trước lại xuất môn.” Hữu thừa tướng đại tiểu thư che miệng cười nói.
“Hoa Hoa công tử! (play boy =))Vi Nhi ngươi trăm ngàn lần đừng có quan hệ cùng hắn , nếu không hối hận
không kịp.” Thượng thư tiểu thư nhẹ lay động chiết phiến(*) , ngữ khí
trêu tức.
(*) chiết phến : cây quạt
“ Yêu , vậy ai kia vì muốn được Từ Tử Hủy nhìn đến , đem mặt của Nam bình quận chúa cào nát?” Có người nhỏ giọng trêu ghẹo.
Tiệc trà tiếp tục đề tài đều là bàn bạc nói xoay quanh về con người
Từ Tử Hủy. Ta không nói nữa, lẳng lặng nghe các nàng trò chuyện, cảm
thấy đối với người này tò mò nảy sinh.
Một tháng sau, ta về tới hoàng tước đảo.
A tỷ vẫn như trước kia , ôn nhu khiêm tốn, nhỏ giọng tỉ mỉ hỏi ta những chuyện thú vị ở kinh thành.
Ta nhìn nàng thông cảm , nhận ra thế giới của nàng nhỏ hẹp như vậy , chỉ có mỗi hoàng tước đảo.
Nàng chưa từng thấy được xe ở kinh thành , không tham dự qua những tiệc tối lộng lẫy, cũng chưa thấy qua những chiếc tàu cự hạm…
Nàng cũng không nghe nói qua Từ Tử Hủy.
Rất đáng thương .
Vì thế ta hưng trí bừng bừng nói lên các loại thú sự kinh thành, ngoại trừ Từ Tử Hủy.
Về sau , ta lại đi quảng dương rất nhiều lần, mong muốn chính mắt gặp được người trong truyền thuyết kia Từ Tử Hủy, đáng tiếc lại luôn bỏ
lỡ cơ hội.
Truyền thuyết về hắn , ta nghe càng nhiều.
Đối với nam nhân này càng tò mò hơn.
Ta nói với a tỷ , ta muốn học vẽ tranh.
A tỷ nói: tốt. Để ta tìm tiên sinh đến dạy ngươi.
Ta nói: a tỷ, tiên sinh này quá kém , ta không cần.
A tỷ nói: hảo, vậy đổi người khác.
Ta nói: a tỷ, này tiên sinh còn không bằng người lúc trước , cái, ngay cả phác hoạ đều họa không tốt!
A tỷ nói: là sơ suất của ta , a tỷ lại đi tìm.
Có một ngày, a tỷ hưng trí bừng bừng đến đây, nàng nói: “Tiểu muội, a tỷ tìm tốt lão sư cho ngươi, lần này ngươi nhất định vừa lòng!”
Ta miễn cưỡng ngẩng đầu: “Nga ~ cái gì lão sư?” Chê cười, trừ bỏ Từ Tử Hủy, bất luận kẻ nào ta cũng sẽ không vừa lòng .
“Này tiên sinh họ Từ, lên tàu thuyền ngẫu nhiên ngừng ở trên đảo,
thời điểm hắn vẽ tranh bị ta gặp được . Vị tiên sinh này chỉ có thể lưu
lại ba ngày, ngươi cần phải thật sự học.” A tỷ nhìn ta, trong mắt quang
hoa bắn ra bốn phía, không giống với lúc bình thường.
Có dạng gì lão sư, có thể làm cho a tỷ kích động như vậy ? Ta tò mò đứng lên.
“Đây là tranh hắn vẽ, ngươi nhìn xem , sẽ thấ hắn là một lão sư tốt.” A tỷ cười đưa cho ta một quyển họa.
Ta mở ra nhìn xem , đóng lại nói: “Ta đã biết.”
A tỷ cầm tranh đi rồi, ta tựa vào ghế, lẳng lặng cười rộ lên.
Từ Tử Hủy a Từ Tử Hủy, ta tìm không thấy ngươi, ngươi lại đến đây….
Từ Tử Hủy a Từ Tử Hủy, ta tìm không thấy ngươi, ngươi lại đến đây.
Từ Tử Hủy đến đây, hắn giống như bọn họ nói. Phi thường tuổi trẻ, phi thường anh tuấn.
Nhưng hắn cũng có điểm không giống với các nàng nói.
Hắn mặc một thân màu lam trường bào.
Các nàng nói hắn là kiểu người tân thời, biết nói năm thứ tiếng, đi
du lịch khắp các nước, mọi trò vui của nước ngoài đều tinh thông.
Nhưng hắn hiện tại trước mặt ta, phong thần tuấn lãng, tay áo dài
phiêu động, lại giống như một quý công tử trong thơ cổ trước đây.
Hắn nhìn ta, trong mắt khó nén vẻ thưởng thức, nhưng… chỉ là thưởng thức.
Ta có điểm bất mãn.
A tỷ không biết thân phận của hắn, hắn có lẽ cho rằng ta cũng không biết.
Ta cho thị nữ bên người lui xuống , đi đến trước mặt hắn.
Uy, ta muốn như thế nào xưng hô ngươi a? Từ Tử Hủy tiên sinh, hay vẫn là… Ân, lãng tử từ đồng?
Hắn nghe xong lời của ta nói, nhưng