mầm tham vọng, nếu không tự kiềm chế, cuối cùng sẽ có
ngày sẽ bị chính bông hoa lớn nở ra từ mầm tham vọng đó đè chết.
Ngay bản thân tôi dù chỉ
là người chết cũng không kìm nổi ảo tưởng có Hoa Tư dẫn tôi sẽ được những gì,
nhưng chung quy, nếu nhìn nhận lại biến cố của Trịnh cung, ngoài có giá trị đối
với các nước chư hầu trên mảnh đất đại lục sóng gió này thì chẳng liên quan gì
đến tôi.
Ra khỏi y quán, nhìn núi
non trùng điệp phía xa, không biết nên đi đâu tìm Mộ Ngôn, băn khoăn một hồi,
quyết định đi dạo men theo con phố. Không có Tiểu Hoàng đi cùng, cảm thấy hơi
buồn, nhưng lại nghĩ, nếu có Tiểu Hoàng, tìm thấy Mộ Ngôn, chẳng phải nó sẽ cản
trở hai chúng tôi hay sao, vậy là lại không muốn có nó nữa.
Ngày đã tàn, nền trời
xanh màu ngọc bích, mặt trời lặn hắt lên chùm hào quang sáng rực, gió vẳng đến
tiếng hát từ những thuyền cá trên sông, thành trì nhỏ lúc hoàng hôn thực êm ả.
Thong thả, lúc đi lúc dừng, ngẫu nhiên bước vào một cửa hiệu bán đồ cổ, thực ra
tôi không mấy hứng thú với đồ cổ, nhưng lúc này mắt vừa liếc đến một nơi, hai
chân đã không thể nhúc nhích, đó là một chiếc trâm bạch ngọc chạm khắc tinh xảo
lóng lánh trong ánh chiều muộn.
Đứng ngây trước quầy hồi
lâu, cảm thấy chưa đã, lay ông chủ đang ngủ gật bên cạnh lấy ra cho xem, cầm
lên ngắm nghía, lại ngơ ngẩn một hồi.
Lão chủ quán nheo nheo
hai mắt: “Chiếc trâm này có đến hai trăm năm tuổi, là ngọc thượng hạng, chế tác
thượng hạng, vừa mới nhập hôm qua, cô nương vừa nhìn đã thích vậy là rất có
duyên với nó, nếu cô nương thích, lão xin để lại cho cô ba với giá trăm thù
vàng”.
Tôi lại thở dài, thẫn thờ
hồi lâu, đừng nói ba trăm thù vàng, ngay một đồng tôi cũng không có. Nhưng
chiếc trâm này quả thực rất hợp với Mộ Ngôn, khiến tôi không thể bỏ đi.
Chia tay với Mộ Ngôn là
tất yếu, mà ngày tái ngộ lại xa vời vô định, hai mươi năm nay chàng gặp gỡ bao
nhiêu cô gái, hai mươi năm sau, và hai mươi năm sau nữa chàng còn gặp bao nhiêu
cô gái nữa, tôi chỉ là một trong những cô gái chàng đã gặp mà thôi, nhất định
có ngày chàng sẽ quên.
Tôi vùi đầu vào lòng bàn
tay, hồi lâu, ngẩng đầu buồn bã nhìn ông chủ: “Tôi có thể dùng vật gì để đổi
lấy cái này?”.
Ông ta băn khoăn, lại hỏi
sang chuyện khác: “Chiếc trâm này có can hệ gì với cô nương ư?”.
Tôi lắc đầu: “Không có
can hệ gì, chỉ là tôi muốn có nó để tặng một người nhưng không có tiền, tôi
nghĩ có lẽ người ấy sẽ thích vật này, sẽ suốt đời...”. Nói đến đây lại ngẩn ra,
cảm thấy Mộ Ngôn sẽ không suốt đời dùng chiếc trâm này, lại miễn cưỡng nói
chữa: “Đằng nào khi người ta giữ nó, có lẽ sẽ nhớ đến tôi”.
Chủ quán nhìn tôi hồi
lâu: “Vậy cô nương định dùng vật gì để đổi?”.
Tôi ngẫm nghĩ: “Ở đây ông
có nhận nuôi hổ không, bốn chân, vẫn còn sống”.
“...”.
Cuối cùng tôi dùng một
bức họa để đổi lấy chiếc trâm bạch ngọc đó, lão chủ quán còn trả lại tôi một
trăm thù vàng, khi nhận bức họa còn cười nói: “Nếu không biết rõ lai lịch, lão
cơ hồ còn tưởng bức họa này của cô nương là bút tích của Văn Xương công chúa”.
Tôi sửng sốt: “Bác thật
uyên thâm, nếu là bút tích thật, bác bảo nó đáng giá bao nhiêu?”. Ông ta vuốt
râu cười: “Không dưới một vạn đồng vàng”. Tôi kìm chế để khỏi xông vào lấy thêm
vài món đồ cổ nữa. Lại thầm nghĩ, trên đời này ngoài tôi ra, còn ai biết bức
sơn thủy vẽ thành Tùy Viễn này trị giá một vạn đồng tiền vàng, mà nếu như quả
thật tôi còn sống, bức họa đó sao có thể có giá như vậy. Diệp Trăn đã chết, bút
họa của Diệp Trăn cũng chết, cho dù tôi có vẽ tiếp, những gì vẽ ra cũng chỉ là
phế phẩm mà thôi.
Khi ra khỏi hiệu đồ cổ,
các nhà trên phố đã lên đèn, gặp lão đại phu của y quán đi mua rượu, qua ông ta
được biết, Mộ Ngôn đến Trích Tiên lầu. Tôi tưởng đó là tửu lầu, đang định vào
ăn tối, cầm cái trâm trong tay phấn khởi hỏi đường đến đó, vào đến cửa lầu mới
biết đó là lầu xanh.
Nhất thời không biết cảm
giác thế nào, chưa bao giờ nghĩ Mộ Ngôn có thể vào lầu xanh, nhưng coi như vẫn
giữ được bình tĩnh, lót tay ít tiền cho một người làm công trong đó mới đến
trước một cái đình hóng mát trên đài cao, nhìn thấy một cô gái tư dung xinh đẹp
ngồi trước cây đàn thập huyền, còn Mộ Ngôn dáng ung dung nhàn nhã đang ngồi pha
trà bên bộ ấm chén bằng đá mộc ngư.
Trong đình có một chiếc
lò sưởi nhỏ rất xinh xắn, trong lò than củi cháy đượm bốc ngọn lửa xanh, chắc
là đốt bằng than gỗ trám, tôi nghĩ đến một cái tên, đã cảm thấy mặt mình trắng
bệch, Tần Tử Yên. Nghĩ đến đây, sự phẫn nộ của người đến hỏi tội bỗng chốc tiêu
tan, nếu cô gái kia là Tử Yên thật, lúc này tôi đến có thể làm được gì? Thử
hình dung khi tôi đến Mộ Ngôn sẽ giới thiệu thế này: “Đây là Tử Yên, sang năm
chúng tôi sẽ thành hôn, nhân tiện mời cô đến dự tiệc rượu”. Phản ứng kìm chế
nhất mà tôi có thể nghĩ ra là xông đến bóp cổ chàng rồi cùng chết với chàng.
Trở gót định quay ra, ngẩn đầu phát hiện ánh mắt hai người ngồi trong đình đã
cùng lúc dừng trên người tôi, đây là một cái đài cao đơn độc ở hậu viên Trích
Tiên lầu, có nghĩa xung quanh không có bất kỳ chỗ nào để trốn.
Tôi ngẩ