t vàng. Chân
Oanh Ca vẫn đau, đang mơ màng ngơ ngẩn.
Vừa ra khỏi cung đã xảy
ra chuyện lớn ngã xuống núi, là một người chồng có trách nhiệm, trong thời gian
sau đó đương nhiên không nên để vợ ra khỏi cửa. Nhưng tư duy của những đệ nhất
không thể dùng đạo lý thông thường để suy đoán, cho dù là đệ nhất gọt táo, đệ
nhất cắn hạt dưa, huống hồ Dung Viên lại là Trịnh quốc đệ nhất đao thủ.
Chỉ nửa tháng, vết thương
của Oanh Ca đã lành hẳn, ban đêm Dung Viên đến điện Chiêu Ninh, ánh mắt dừng
lại trên bàn chân nhỏ đã khỏi hẳn dưới gấu váy tím, lát sau chàng nói: “Vào
cung đã ba tháng, chắc nàng buồn lắm, ngày mai quả nhân sẽ đưa nàng đi loanh
quanh”.
Có lẽ đi loanh quanh mà
Dung Viên nói chỉ là đi dạo trong vương cung, thật sự được đưa ra đường phố của
thành Tứ Phương, vốn điềm tĩnh như Oanh Ca cũng nhất thời cơ hồ không dám tin.
Còn tôi và Mộ Ngôn chỉ cảm thấy sự phồn hoa của phố phường kinh đô Trịnh quốc
cũng chẳng khác hiện tại bao nhiêu.
Quý công tử dung sắc lạnh
nhạt, nghiêng đầu hỏi tân nương mới cưới ba tháng: “Muốn đi đâu?”.
Cả người Oanh Ca bọc kín
trong chiếc áo dài mền bông dày, bên ngoài còn khoác thêm áo choàng gió bằng
lụa tím viền lông cáo, dưới vành mũ lộ ra đôi mắt lóng lánh tuyệt đẹp: “Nếu bệ
hạ để thần thiếp lựa chọn...”, nghĩ một lát, nói “... thiếp muốn đến Bích Phù
lầu”.
Dung Viên hơi ngước mắt,
vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua, rồi giơ tay phẩy chiếc lá vàng rơi trên mũ
của cô.
Dung Viên ngạc nhiên là
có nguyên do, bởi vì Bích Phù lầu mặc dù nghe tên rất phong nhã, giống như nơi
bán hoa sen, nhưng thực tế là sòng bạc nổi tiếng ở thành Tứ Phương.
Thường xuyên có khách lân
quốc vượt ngàn dặm đến đây đánh bạc, chuyện này vốn là phi pháp, nhưng khách
láng giềng nhàn rỗi đến chơi, vô tình thúc đẩy du lịch địa phương phát triển,
đây quả là vấn đề gay cấn.
Tông pháp tổ tiên vốn
quý, nhưng nếu cản trở kiếm tiền thì cũng nên bỏ. Triều đình suy tính sao cho
vẹn toàn cả hai, vậy là quyết định đưa đánh bạc trở thành một nghề. Các sòng
bạc lớn nhỏ được chính quyền cổ vũ ra sức cạnh tranh tàn sát, ba năm sau chỉ
còn lại Bích Phù lầu lớn nhất, ông chủ sòng những tưởng một mình làm vua một
cõi, ai ngờ bị cưỡng chế bán cho nhà nước với giá gốc.
Có lẽ tôi hiểu tại sao
Oanh Ca muốn đến Bích Phù lầu, khi còn là sát thủ của Dung gia, Dung Tầm chủ
trương các sát thủ phải tu thân dưỡng tính, không kiêu ngạo, không nóng nảy,
không mù quáng tham lam, đánh bạc là tham lam, hơn nữa đối tượng ám sát không
ai mê cờ bạc, khiến Oanh Ca hai mươi năm sống trong chốn bụi hồng, chưa bao giờ
bước chân đến sòng bạc, nơi hội tụ những người giàu tham vọng của thế gian.
Nhìn thân hình ung dung
chậm bước phía trước, tôi nén không nổi hỏi Mộ Ngôn: “Dung Viên cũng biết Oanh
Ca đã khỏe hẳn, mà vẫn cho cô ta mặc nhiều như vậy, bó chặt như cái bánh chưng,
nếu có thích khách, làm sao ra tay? Hay là muốn cô ta lăn một vòng đè chết
thích khách?”.
Mộ Ngôn dừng bước, nhưng
không phản bác như mọi lần, trái lại có vẻ suy nghĩ nghiêm túc: “Đàn ông đa
phần như vậy, người con gái mình yêu dù mạnh mẽ đến mấy cũng vẫn là nhi nữ,
không muốn để nàng chịu khổ hay lâm vào cảnh đáng sợ, phải tận mắt nhìn thấy
nàng sống sung sướng đủ đầy mới yên tâm”.
Trong ngực có gì nảy lên,
tôi nhìn sang bên: “Huynh nghĩ như vậy, cô gái nào sau này lấy được huynh thật
có phúc”. Nhưng số tôi không có phúc đó.
Nhưng chàng lại nghiêm
trang gật đầu, ánh mắt hướng về tôi, như cười như không nhìn tôi: “Đúng, lấy
tôi rất hời”.
Lòng càng buồn thêm, tôi
không thể trở thành cô gái của chàng, cũng không hy vọng trở thành cô gái của
bất kỳ ai. Chợt lại nảy sinh ý nghĩ ác độc, chàng đã không thể yêu tôi, vậy
nhất định không để chàng yêu cô gái khác, hoặc dứt khoát để chàng đi yêu đàn
ông.
Bích Phù lầu trên đường
Huyền Vũ, hiên cong mái lượn, tráng lệ lộng lẫy, kiến tạo mô phỏng dinh thự làm
việc của quan lại trong triều, đối lập với tửu lầu bên trái và thanh lâu lớn
nhất thành Tứ Phương bên phải.
Đi vào trong, chọi gà đấu
chó, mạt chược, cờ vây, xúc xắc, rất nhiều trò chơi, cơ hồ mọi trò cờ bạc của
thiên hạ ở đây đều có, chẳng trách những kẻ ham cờ bạc nhưng không có tiền chơi
cũng đến xem cho thỏa.
Nhưng nghe đồn, Bích Phù
lầu này không có con bạc, chỉ có khách đánh bạc.
Khách đánh bạc của Bích
Phù lầu đều là những người giàu, một lần vung tay cả ngàn lạng, thắng thua đều
tính bằng ngàn lạng, tôi thầm nghĩ hôm nay Oanh Ca đến đây là có ý đồ khác,
không phải muốn đánh bạc, không ai mang theo ngân phiếu ngàn lượng đi dạo phố.
Khách vây quanh bàn xúc xắc đông nhất, Oanh Ca bước đến bên bàn, Dung Viên đi
sau.
Tiểu nhị thoáng nhìn đã
biết chàng công tử áo trắng đi sau Oanh Ca rõ ràng ngời ngời phú quý, bèn tiến
lại gạ gẫm nói, vị công tử áo gấm ngồi ở bàn kia là một cao thủ lục bác kỳ(*),
cao thủ cao thủ đại cao thủ, chơi ở sòng bạc này đã ba năm chưa bao giờ thua,
nếu Dung Viên có hứng, xin hãy thử so tài với anh ta một phen.
Nói mãi Dung Viên vẫn
không động đậy, tiểu nhị chưa hiểu thế nào, lại
