Rõ ràng đang hôn, nhưng
mắt hai người vẫn mở to, chứng tỏ cả hai đều tỉnh táo. Hơn nữa ép vào nhau lâu
như vậy, tư thế hai người vẫn không thay đổi, đối với cả hai đều là một đòn
đau, buông ra giữa chừng, Oanh Ca thở gấp, đôi môi vốn hơi tái chuyển màu hồng
rất đẹp, khóe mắt nhòe ướt. Ngón tay Dung Viên chạm vào đuôi mắt cô, hỏi nhỏ:
“Khóc ư?”. Cô nhìn chàng không nói. Chàng chống tay bên gối, hơi cau mày: “Sợ
hả?”. Không chờ cô trả lời đã quay người nằm thẳng, gối lên chiếc gối khác. “Sợ
thì ngủ đi”.
Tôi thất vọng thở dài,
chưa thở hết một hơi, lại thấy Oanh Ca nửa người để trần ngồi trên bụng Dung
Viên: “Bệ hạ để thiếp tự làm, thiếp sẽ không sợ”.
Mắt đỏ hoe, môi mím, thần
sắc kiên định... nhìn không giống đang nói đùa...
Mặc dù Oanh Ca thuận theo
lời Dung Viên thừa nhận mình sợ, nhưng tôi hiểu không phải cô khóc vì sợ, một
người ngay sự sống chết cũng xem thường, thì cũng có thể xem thường trinh tiết,
huống hồ Dung Viên là một người đàn ông ưu tú, dung mạo ngời ngời.
Thần trí của tôi và Oanh
Ca lúc thông lúc không, khiến tôi hiểu cô chỉ đột nhiên nghĩ đến Dung Tầm, lòng
thấy buồn. Nhưng cô buồn không phải do Dung Tầm thay lòng đổi dạ yêu Cẩm Tước,
mà là do chàng biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì, vô số đêm sau này sẽ xảy ra
chuyện gì nhưng chàng vẫn đưa cô vào cung dâng cho Dung Viên, cô khóc vì lẽ đó.
Đôi mắt Dung Viên sâu
thẳm, mở to nhìn cô. Cô vùi đầu vào vai chàng, mái tóc xõa theo sống lưng, như
dòng thác đen đổ xuống, một lúc sau, cô cười, “Nhất định có ngày cùng bệ hạ như
vậy, chi bằng ngay đêm nay, bệ hạ thấy đúng không?”. Nói xong quả quyết, ngẩng
đầu cởi áo chùng gấm không một nếp nhăn trên người chàng, bàn tay quen cầm đao
run run, nhưng vẫn không dừng lại.
Thần sắc Dung Viên chìm
trong bóng cô phủ lên người chàng, lát sau chàng hỏi: “Nàng có thể không?”.
Theo bản năng, thực lòng
tôi muốn xem tiếp. Người luyện Hoa Tư dẫn nhất định không được sợ máu, sợ bạo
lực, sợ chuyện phòng the, và bạo lực phòng the.
Luyện Hoa Tư dẫn thành
bại quyết định ở chỗ phải biết quan sát nhận ra ẩn tình trong rất nhiều chi
tiết của mộng cảnh. Nhưng lúc này có Mộ Ngôn bên cạnh, nhất định chàng sẽ cho
rằng như vậy là đáng xấu hổ, từ khi Dung Viên hôn Oanh Ca tôi đã nghĩ chàng sắp
kéo tôi ra khỏi điện Chiêu Ninh.
Và tôi cũng đã nghĩ xong
câu ứng phó với chàng. Có thể chàng sẽ nói: “Cô còn nhỏ không nên nhìn cảnh
người ta ân ái, đi theo tôi”. Tôi sẽ nói: “Mỗi người một khác, hôm nay họ động
phòng, cái huynh nhìn thấy chỉ là chuyện ân ái hoan lạc hay sao? Xin lỗi, cái
tôi nhìn hoàn toàn khác, tôi muốn nhìn để biết cái gì khiến Oanh Ca chìm mãi
vào giấc mơ không tỉnh, nhìn thấy trăm mối tâm tư trong lòng cô ấy”. Chàng nhất
định xấu hổ hỏi tôi: “Vậy tâm tư của cô ấy là gì?”. Tôi sẽ trả lời: “À, hiện
chưa tìm hiểu toàn diện, để tôi xem hết đoạn này hẵng hay”.
Lúc Oanh Ca ôm cổ Dung
Viên, cuối cùng Mộ Ngôn lên tiếng, nhưng lời nói khác hẳn giả định của tôi.
Chàng phe phảy cái quạt, chậm rãi hỏi tôi: “Hay không?”.
Đương nhiên không tiện
nói là hay, ấp úng một hồi, tôi trả lời, “Không, không hay”.
Chàng vẫn phe phảy quạt:
“Đã không hay, vậy sao còn xem tiếp?”.
Tôi nói: “Cũng tạm...”.
Chàng hỏi: “Sao, cô nói gì?
Cô cảm thấy chuyện đó rất hay?”.
Tôi nói: “Không, không
xem, cái đó rất khó coi, không hợp tuổi tôi chút nào”.
Chàng gật đầu: “Vậy ta đi
thôi”.
Chàng đi mấy bước về phía
cửa điện, ngoái đầu nhìn tôi nửa cười nửa không: “Sao còn chưa đi?”.
Tôi liếc nhìn bức rèm
trước giường, bực mình chạy đuổi theo chàng: “Đi đây”.
Năm Dung Viên gặp Oanh
Ca, chàng mới hai nhăm tuổi âm, hậu cung có tám vị phu nhân, năm trước một vị
lâm bệnh qua đời, còn bảy vị, Oanh Ca vào cung, vừa may bổ sung chỗ trống trên
bàn mạt chược, khiến hậu cung Trịnh quốc luôn vang tiếng cười, mọi người hòa
hợp vui vẻ...
Tuy nhiên đấy là hình
dung của tôi, kỳ thực Oanh Ca không chơi mạt chược, bảy vị phu nhân cũng không
chơi mạt chược.
Có thể hình dung, nếu
Quân Vỹ hai nhăm tuổi, lấy tám bà vợ, anh ta sẽ chỉ còn là bộ xương, nhưng Dung
Tầm hai nhăm tuổi có tám vị phu nhân, thiên hạ lại cảm thấy quân vương Trịnh
quốc thật là thanh tâm quả dục, thích thanh tịnh. Có thể thấy yêu cầu của thiên
hạ đối với quân vương quả là rất thấp.
Nhưng nói vậy, cho dù hậu
cung chỉ có tám vị phu nhân, cạnh tranh vẫn vô cùng ác liệt, vị nào cũng bận
chải chuốt, trang điểm, chăm sóc dung nhan, ngay lúc ngủ cũng không lơ là. Ai
cũng muốn dùng diện mạo đẹp nhất hấp dẫn quân vương, cho dù có khi Dung Viên
nửa đêm canh ba chạy đến cung nào đó cũng phải xinh đẹp rạng ngời trước mắt
chàng ta, thậm chí cả khi chàng ta đến lúc họ đang bận đi vệ sinh.
Lâu dần họ trở thành
những người đi vệ sinh nhanh nhất Trịnh quốc.
Tình trạng đó kéo dài đến
khi Tâm Liễu phu nhân sau khi sinh hạ công chúa Hy Hòa lâm bệnh qua đời.
Tâm Liễu phu nhân lâm
bệnh qua đời, để lại công chúa Hy Hòa năm tuổi, Hy Hòa công chúa Dung Đàm là tử
tức duy nhất của Dung Viên.
Một bên là quân vương
thanh tâm quả dục, đế dạ khó dò, chiếm