ắt gặp, cứu chữa, xem ra chỉ là người
tốt việc tốt, nhưng ngày hôm sau, con báo gấm với chi trước băng bó cẩn thận
được một người trong cung ôm đến Dung phủ.
Phụ thân của Cảnh hầu vương
là Thanh hầu do một con báo gấm mà nên duyên với mẫu thân Cảnh hầu là Hạ Mạt
phu nhân, đó là mối lương duyên đẹp đẽ truyền khắp Trịnh quốc, con báo gấm nhỏ
xinh bên cạnh Dung Viên là cháu của con báo gấm năm xưa, đưa nó đến Dung phủ, ý
tứ của Dung Viên thế nào, khỏi nói ai cũng rõ. Nói đơn giản nghĩa là Cảnh hầu
vương thích Cẩm Tước, ngầm ý bảo Dung Tầm đưa mỹ nhân đó vào cung.
Đang đêm, Oanh Ca nhận
được mật thư của Dung Tầm, đó là lần đầu tiên trong ba tháng liền, thanh kiếm
dài treo trên tường đã lâu không thấm máu, phần nào mất đi sát khí. Sắc mặt
dửng dưng, ánh mắt đột nhiên sinh động, lóng lánh như thủy tinh. Bức thư run
run trên tay, mãi mới mở được ra. Ánh nến chiếu sáng mực đen giấy trắng, Oanh
Ca bình thường lạnh lùng, khó xúc động, khuôn mặt nhuận hồng đột nhiên không
còn sắc máu, tia sáng long lanh trong mắt tắt ngấm, tay bám góc bàn lảo đảo,
rất lâu sau mới bật cười một tiếng, trong đôi mắt đen in một hàng chữ rồng bay
phượng múa, thanh thoát mà cứng cáp: “Thay Cẩm Tước vào cung”.
Cô cầm bức thư rất lâu,
rồi đưa nó lại gần ngọn nến, lưỡi lửa liếm một cái, nháy mắt biến thành tro.
Đêm đó trăng hiện ra trên
nền trời sao mờ như bụi. Thanh Ảnh cư của Dung Tầm lại một lần nữa đón thích
khách, chủ nhân Dung Tầm không hổ danh là đại thần bị ám sát nhiều nhất đương
triều, điều đó cho thấy chức đình úy quả thật nguy hiểm. Ánh trăng nhảy múa
trên tán cây ngô đồng, lá xào xạc ngân nga như hát. Dung Tầm lặng lẽ đứng bên
án thư, trong tay vẫn cầm nghiên mực, nến bị gió quạt tắt, từ lõi vừa tắt bốc
ra làn khói xanh, đao của Oanh Ca kề sát cổ chàng.
Chàng ngẩng đầu nhìn cô:
“Không ngờ, đao của em lại có ngày kề vào cổ ta”.
Cô cười: “Tôi cũng không
ngờ”.
Gió đập cánh cửa lách
cách, cô khẽ nghiêng đầu, thần sắc trở nên u ám: “Chàng không sợ bởi vì chàng
biết tôi sẽ không giết chàng, chàng không tin tôi sẽ giết chàng phải không?”.
Chàng không nói, chỉ nhìn
cô.
Người cô áp lại gần, cơ
hồ đầu sắp đặt lên vai chàng, nếu không kể thanh đoản đao kề vào cổ chàng vẫn
không một chút lỏng tay thì đó chính là tư thế tình tự âu yếm. Giọng cô nhẹ
nhàng: “Tôi cũng không tin”.
Giọng dịu dàng nhưng lời
hung mãnh, trong chớp mắt cô đã ấn thanh đao vào tay Dung Tầm, cô nắm bàn tay
chàng đang cầm chuôi đao, trở mũi hướng thẳng vào ngực mình. Mũi đao nhọn dừng
lại trên ngực, máu tươi men theo năm ngón tay nắm chuôi đao của Dung Tầm tụ
thành một dòng đỏ, chàng cau mày, trầm giọng phẫn nộ: “Em điên rồi”.
Cô nhìn chàng dường như
không hiểu, một lát sau như tỉnh ngộ: “Tôi không điên, tôi rất tỉnh, chàng xem,
tôi vẫn biết đây không phải là nhát đâm chí mạng”.
Giọng cô thanh nhẹ ôn
tồn, vang trong đêm: “Dung Tầm, tôi không thể giết chàng. Chàng đã cứu tôi, cứu
cả nhà chúng tôi, đại ân như vậy tôi không dám quên, vì chàng chuyện gì tôi
cũng làm là để báo ơn, báo ơn cứu mạng, ơn nuôi dưỡng, nhưng chàng để tôi làm
chuyện đó, để tôi thay Cẩm Tước vào cung lấy thúc phụ chàng, chỉ bởi chàng
không thể xa Cẩm Tước”.
Cô dừng lại, nụ cười trên
môi trong sáng như hồi mười lăm tuổi, nhưng chỉ trong chớp mắt nụ cười đó lan
qua mắt, miên man như ngàn sợi tơ, không biết thật tâm hay giả ý, cô nhìn Dung
Tầm, chầm chậm nhắm mắt, tay nắm bàn tay cầm đao của chàng nhằm vào ngực mình:
“Giết tôi đi, tôi sẽ được tự do”.
Ánh trăng lốm đốm trên
tán lá ngô đồng, cô muốn hủy hoại bản thân, tay chàng cũng nắm chặt mũi đao,
máu trên năm ngón tay tụ thành dòng nhỏ xuống, giọng chàng vang lên tai cô: “Ta
không cần mạng của em. Thay Cẩm Tước vào cung, em giúp ta làm nốt một việc cuối
cùng, sau đó em tự do”.
Hai mắt cô đột nhiên mở
ra, kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi mắt mông lung của chàng, cuối cùng nhòe ướt.
Tính cô vốn không nhẫn
nại, nhẫn nhịn lâu như vậy, chỉ là bởi vì có lý do không thể đau lòng. Một
người như thế khóc cũng phải nén, không bật thành tiếng, chỉ có nước mắt lặng
lẽ tuôn. Đoản đao rơi xuống đất “cạch” một tiếng, cô nhìn vũng máu nhỏ trên nền
đất, khó nhọc ngẩng đầu: “Dung Tầm, có phải chàng cho rằng sát thủ là kẻ không
tim?”.
Chàng im lặng.
Cô từ từ sụp xuống đất,
như người kiệt sức, uy phong ngày xưa và vẻ dữ dằn nhất thời hoàn toàn tiêu
tan, toàn thân co rúm, run rẩy như một đứa trẻ: “Sao có thể không có tim, tôi
đã để nó ở chỗ chàng rồi, nhưng Dung Tầm, chàng để nó ở đâu?”. Lại như hỏi
chính mình, “... vứt nó ở đâu?”.
Người chàng khẽ run. Lát
sau, đưa bàn tay không bị thương cho cô: “Hãy đứng lên đã”.
Cô ngây người, mặt lấm
lem nước mắt, nhìn chàng nhưng không khóc, hơi cau mày: “Tôi vẫn muốn hỏi một
câu, bao năm nay, tôi là gì trong lòng chàng?”.
Lát sau, chàng chậm rãi
đáp: “Nguyệt Nương, trước nay em làm rất tốt, là thanh đao tốt nhất của Dung
gia”.
Cô từ từ ngẩng đầu, từ từ
đứng lên, sự yếu đuối vừa rồi đã tiêu tan vô hình vô ảnh, hình như sự bi lụy
vừa rồi chỉ là ảo giác. G