iơ ống tay áo lau nước mắt, xong xuôi lại là một Oanh
Ca băng lạnh như xưa. Cô nhìn chàng, như đã quen chàng cả một cuộc đời, lại như
chưa bao giờ quen, mắt hé ánh cười lạnh nhạt: “Tôi sẽ làm cho chàng nốt việc
cuối cùng, sau đó tôi không nợ chàng gì nữa”.
Cô sải bước qua cửa
phòng, đến bậc cửa hơi dừng lại: “Dung Tầm, nếu có ngày chàng không yêu Cẩm
Tước nữa, xin hãy đối xử tốt với nó, đừng như đối với tôi, nó không giống tôi,
không phải là sát thủ”.
Từ đó có thể thấy, lòng
tin nên thận trọng, không thể tùy tiện đặt lung tung, giống như Oanh Ca mù
quáng tin rằng mình là người đặc biệt nhất của Dung Tầm, bởi vì mình là sát thủ
tốt nhất của Dung gia.
Tự cô đã đánh giá mình
quá cao, đánh giá Dung Tầm quá thấp. Điều bất hạnh là từ năm mười một tuổi đến
năm hai mươi tuổi, chẵn chín năm cô mới hiểu đạo lý đó. May mắn là cuối cùng cô
đã hiểu ra.
Một tháng sau, Thanh Trì cư bỗng nhiên có rất nhiều
đại phu ra vào, những lão đại phu đó đều bị bịt mắt, từng người thay nhau được
cáng đưa vào phòng Oanh Ca, không lâu sau lại được cáng ra. Con lạch thoát nước
chảy từ trong ra ngoài có màu bã thuốc, bã thuốc màu nâu mỗi ngày một đậm. Cả
Thanh Trì cư vẫn tĩnh mịch như chết trong dòng đời cuộn chảy. Một tháng yên
tĩnh như vậy, những vết thương cũ trên cơ thể Oanh Ca đã biến mất như kỳ tích,
có thể thấy kỹ thuật chỉnh hình của Trịnh quốc thời đó quả rất cao siêu.
Có lẽ Dung Tầm muốn Oanh
Ca biến thành Cẩm Tước từ trong ra ngoài. Về cốt cách thì không thể, nhưng ít
nhất thân thể phải giống Cẩm Tước, nghĩa là tuyệt đối không thể có một vết sẹo.
Cho dù có, cũng không thể là vết đao, vết kiếm, cùng lắm chỉ là vết đứt tay do
dao gọt hoa quả gây ra mà thôi, như thế mới giống thiếu nữ xuất thân thanh
bạch, đáng để Dung Viên vừa gặp đã yêu.
Dung Viên trị quốc xưa
nay thái bình, hầu như không xảy ra cố sự. Oanh Ca vào cung trở thành đại sự
của nước Trịnh năm đó, các sử quan rất phấn khởi, cũng phải thôi, thử nghĩ, nếu
Oanh Ca không vào cung, năm đó họ biết viết gì vào Trịnh sử.
Có thể dẫn Mộ Ngôn bước
qua mộng kiều vào giấc chiêm bao của Oanh Ca là do viên giao châu khiến tôi và
cô thần trí tương thông ở mức độ nhất định, nhưng cho dù vậy, tôi cũng không
thể đoán được cái đêm vào cung, Oanh Ca ngồi trong điện Chiêu Ninh phía tây
vương cung thực ra trong lòng nghĩ gì.
Lúc đó rõ ràng là mùa thu
tháng mười, tay cô vẫn cầm chiếc quạt ngà chỉ dùng trong mùa hạ. Đôi mắt bẩm
sinh hơi lạnh giờ đây trở nên vừa nhu mì vừa e dè nhẫn nhịn, hoàn toàn không
nhận ra bóng dáng sát thủ. Khi cô cầm cái quạt gõ lên đầu con báo gấm dưới
chân, ý bảo nó nhích xa một chút, chúng tôi hiểu công dụng cụ thể của chiếc
quạt đó, chỉ là chưa kịp nghiên cứu thêm đã thấy Dung Viên xuất hiện ở cửa tẩm
điện.
Thực ra, từ chỗ tôi và Mộ
Ngôn đứng, quả khó có thể nhìn thấy Dung Viên xuất hiện, chỉ cảm thấy bầu không
khí khác thường phả đến, ngẩng đầu đã thấy thân hình dong dỏng của Trịnh hầu
vương ở ngay trước mặt, làm lu mờ ánh nến trước điện.
Điều đó chứng tỏ Dung
Viên là mệnh đế vương. Một người khí chất mạnh mẽ tự lộ phát như vậy chính là
bậc đế vương, chiếc quạt gõ trên đầu con báo hơi dừng lại, biến thành động tác
vuốt ve âu yếm. Đối với Oanh Ca, những vật mềm mại được chia làm hai loại, có thể
ăn được và không thể ăn được, nhưng lúc này, trước mặt Dung Viên, trong mắt
Dung Viên cô là Cẩm Tước dịu hiền đã cứu con báo, một Cẩm Tước thân thiết ân
cần với cả con kiến, còn bản thân cô ghét nhất những trò yểu điệu như cưng nựng
vuốt ve động vật, tuy nhiên Dung Viên không biết cô không phải là Cẩm Tước.
Do ngược sáng, mặc dù
khoảng cách gần mấy thước cũng không nhìn rõ biểu hiện trên mặt Dung Viên, chỉ
thấy chiếc áo chùng màu trắng lóng lánh ánh sao, giống như một thân cây màu
bạc, mỗi bước đi đều lóng lánh phát sáng trong ánh nến.
Oanh Ca miễn cưỡng ôm con
báo gấm đang ư ử vùng vẫy trong lòng ngồi bên mép giường, đầu hơi cúi, vẻ như e
thẹn, có lẽ vốn muốn tỏ vẻ e thẹn nhưng cố gắng lâu như vậy vẻ mặt cô lại không
hiện ra nét ửng hồng e lệ như ý mà khuôn mặt xinh đẹp dưới làn tóc mai càng
trắng xanh. Dung Viên đứng trước mặt, đôi mắt đen như đầm sâu lướt qua con báo
gấm đang cố vùng vẫy trong lòng cô, lại lướt qua mái đầu cúi thấp của cô: “Hầu
nữ đâu?”.
Con báo cuối cùng thoát
ra được, luồn qua đầu gối cô lẻn ra ngoài, cô ngây người: “Đông người khiến
thiếp nhức đầu, thiếp cho bọn họ lui rồi”.
Chàng gật đầu, giơ tay
kéo bức rèm trước giường, ánh nến từ giá nến cao hắt lên bức rèm in bóng hai
người áp sát vào nhau, giọng chàng trầm trầm phía trên đầu cô: “Vậy đêm nay
nàng thay áo cho quả nhân”.
Ánh nến hồng lờ mờ, những
ngón tay thon thả của Oanh Ca từ từ nắm lấy dải đai áo của Dung Viên, tiếng
ngọc bội rung nhè nhẹ.
Chàng đột nhiên trở tay
nắm tay cô, cô ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn chàng, môi chàng lướt trên má cô.
Trên bức rèm in bóng hai
người giao vào nhau, xiêm áo Dung Viên vẫn còn trên người chàng, chiếc váy tím
dài trên người Oanh Ca đã trượt từ vai xuống, lộ ra làn da trắng tuyết.
