được lòng cũng không dễ. Một bên là tiểu
công chúa còn nhỏ mất thân mẫu, không có bất kỳ uy hiếp nào, chỉ cần nuôi dưỡng
công chúa, nhất định tương lai được đảm bảo.
Vậy là bảy vị phu nhân
trong cung từ bỏ lối sống cũ, lao vào cuộc chiến tranh giành nuôi dưỡng tiểu
công chúa. Nhưng sự đời nhiều khi tranh tức là không tranh, không tranh tức là
tranh, kết quả cuộc đấu hậu cung là Dung Tầm thân chinh đưa tiểu công chúa đến
điện Chiêu Ninh giao cho Oanh Ca mới vào cung vài tháng.
Tiểu công chúa mặt buồn
bã ôm một con thỏ bị thương đứng trước Oanh Ca: “Phụ vương nói phu nhân có thể
băng bó vết thương cho thỏ. Ở đây, ở đây, ở đây, con thỏ bị nô tài xấu đánh
đau, một, hai, ba, ba vết thương. Phu nhân, mau băng cho nó đi”.
Hai cây anh đào trước
điện Chiêu Ninh đã rụng hết lá, cô ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Dung Viên đứng sau
tiểu công chúa, dáng thanh tú như ngọc, dưới cây anh đào trụi lá, đôi mắt đen
như đầm sâu bình thản khó dò. Chưa làm mẹ đã làm mẹ kế là một chuyện phiền
phức.
Cũng may Oanh Ca không mơ
hồ về cuộc sống như những cô gái đẹp thông thường, không ôm ảo tưởng lãng mạn
về cuộc sống vương giả trong cung. Từ lúc bước vào hậu cung của Dung Viên, cô
vẫn luôn chờ đợi thời cơ, một thời cơ để cô có thể bỏ trốn trót lọt.
Nửa đời trước cô là sát
thủ, sống vì Dung Tầm, nhưng Dung Tầm không đắn đo đem cô vứt vào hậu cung hưu
quạnh của Trịnh quốc. Cô mới hiểu mình sống bằng ấy năm thực ra chỉ là một công
cụ, công cụ chỉ cần hoàn thành sứ mệnh của công cụ, một công cụ không nên yêu
cầu chủ nhân suốt đời có trách nhiệm với mình, một công cụ tốt không cầu báo
đáp, chỉ một lòng hoàn thành tâm nguyện của chủ, lúc chết còn muốn hóa thành
bùn bón cho cỏ cây trong hoa viên của chủ.
Lúc này, Oanh Ca cảm thấy
cô đã làm đủ sứ mệnh của một công cụ, giờ rơi vào chiếc lồng khổng lồ này,
không ai cứu cô, cô sẽ tự cứu mình, không ai tốt với cô, cô phải tự tốt với
mình.
Trong ánh mặt trời ấm áp
hiếm hoi của mùa đông, trong điện Chiêu Ninh cô đưa ra một quyết định xem ra
không tồi: Nếu có cơ hội rời khỏi thành Tứ Phương cô sẽ tìm một ngôi làng nhỏ
có sông có suối, mua vài mẫu đất, học nghề dệt vải như những người đàn bà khác,
tự nuôi sống mình mà không phải giết người.
Thời cơ đó đến rất nhanh.
Mùa đông tháng mười hai,
vào ngày giỗ của Tâm Liễu phu nhân, mẫu thân tiểu công chúa, Oanh Ca dẫn công
chúa lên linh sơn thắp hương tế bái, Dung Viên phái một toán cấm vệ quân đi
theo. Chiếc kiệu đi đến lưng chừng núi bất thần gặp một toán thích khách không
biết từ đâu ra, mặc dù được cấm vệ quân bảo vệ chu đáo, nhưng sơ sẩy vẫn khó
lường, lại thêm thế núi hiểm trở, Oanh Ca ôm công chúa ngã lăn xuống núi.
Thực ra theo ý Oanh Ca
không nên đem theo công chúa, nhưng không có cách nào khác, tất cả xảy ra quá
nhanh, cô còn chưa kịp chớp đúng thời cơ, chuẩn bị chủ động lăn xuống núi, đã
thấy Hy Hòa công chúa ôm con thỏ lăn xuống trước, nếu cô không cứu công chúa sẽ
chết, làm mẹ kế hai tháng cô cũng không đành lòng.
Rơi thẳng từ sườn núi
xuống, tay ôm đứa trẻ, thân thủ tốt đến mấy cũng không dễ làm gì để giảm nhẹ
hậu quả. Nhưng may núi cũng không quá cao, trong khi lăn xuống cô đã cố một tay
ôm công chúa, tay kia cởi thắt lưng quăng móc vào thân cây để làm chậm đà rơi,
vì vậy khi tiếp đất chỉ có xương bàn chân phải bị gẫy. Tiểu công chúa nằm trên
người cô, tay vẫn ôm chặt con thỏ con bị thương hai tháng trước, công chúa
không bị thương, chỉ sợ quá ngất đi.
Dưới chân núi bóng đêm
đặc dần, cô chống người bò dậy, bế công chúa vào một cái hang gần đó, đốt lửa,
làm thịt con thỏ, xiên cành cây nướng vàng ươm, xong xuôi bóc hết xương, chỉ
còn thịt nạc để trên chiếc lá to đặt cạnh công chúa.
Rừng núi đêm đông, chim
náu trong tổ, mọi sinh vật sống đều đã ngủ, tiếc là giờ cô đã bị què chân, cho
dù tứ chi vẹn toàn, trong cảnh ngộ thế này cũng khó tìm cái ăn, may khi ngã
công chúa vẫn ôm con thỏ, như vậy cho dù cô bỏ đi, thị vệ của Dung Viên cũng chưa
thể tìm được cô ngay, có chỗ thịt thỏ nướng, tiểu công chúa sẽ không bị đói,
chắc chắn sáng ngày mai họ sẽ tìm thấy công chúa.
Khi lê được cái chân đau
ra ngoài, Oanh Ca kiếm một cành cây to làm gậy chống, hình dung ra bộ dạng của
mình, cô bất giác bật cười.
Nhưng chưa được hai bước
nụ cười đã đông cứng trong mắt.
Phía trước, bên một cái
đầm bốc khói mù mịt, đột nhiên hiện ra một bóng người như từ trên trời rơi
xuống, áo chùng gấm màu bạc lóe sáng. Mấy con chim trên ngọn cây chí chóe cãi
nhau, nửa vầng trăng ló khỏi đám mây, tỏa ánh sáng trắng mờ lạnh lẽo, xung
quanh không có chỗ nào có thể trốn, cô nắm chặt cái gậy, mắt tối sầm, trân trân
nhìn Dung Viên khoác ánh trăng bước đến. Ủng mềm đạp trên cành lá khô, chàng
dừng trước mặt cô cách hai bước, ống tay áo dính đất và vụn cỏ, nét mặt tư lự,
dáng thanh tao, khuôn mặt đẹp của chàng dưới ánh trăng như dát bạc, đôi mắt đen
trầm tư lướt qua cái gậy trong tay cô, lướt qua bàn chân đau của cô: “Sao lại
ra nông nỗi này?”.
Cô ngẩng đầu, mắt lại
nhìn về đầm nước bốc khói: “Hy Hòa không sao,