Ví dụ cô nhìn thấy máu
là choáng, nhưng lại trở thành sát thủ. Ví dụ cô sợ sấm, nhưng lại có thể thản
nhiên ra tay lấy mạng sống của người khác trong tiếng sấm ầm ầm.
Ngày mười bảy tháng tư,
sinh nhật lần thứ hai mươi tư của Dung Tầm.
Mưa xuân dai dẳng. Oanh
Ca bị thương trong khi đi làm một vụ việc ở nước Triệu, cánh tay bị trúng một
nhát kiếm dài khá hiểm, lẽ ra nên nghỉ ngơi chữa trị, nhưng lại nhớ sinh nhật
Dung Tầm, cô đi suốt ngày đêm, vội vàng gấp gáp trong bảy ngày kịp về thành Tứ
Phương trước một ngày, ngày mười sáu tháng tư.
Nước Triệu có đặc sản đồ
gốm trắng, cô muốn tự tay làm một món đồ gốm từ nước Triệu mang về tặng sinh
nhật Dung Tầm, đáng tiếc là vết thương quá nặng, tay lóng ngóng cử động đau đớn
khó khăn, học theo sư phụ mấy ngày mới gắng làm ra một cái cốc trông là lạ,
uống rượu thì hơi lớn, uống trà lại hơi nhỏ, không biết gọi là gì.
Nhưng màu sắc rất đẹp,
nhẵn bóng sáng long lanh, thoạt nhìn biết ngay không tầm thường. Cô dùng vải
lụa bọc kỹ mấy lớp, đi bảy ngày đường mang về thành Tứ Phương, vừa bước vào
Dung phủ đã nóng lòng chạy ngay đến phòng Dung Tầm muốn khoe với chàng.
Mọi người đều nói Oanh Ca
lạnh tình, người lạnh tình khi bộc lộ tính trẻ thơ thực ra là đáng yêu vô cùng.
Mưa rất to, cây ngô đồng
trước sân tán lá che kín cả khoảng trời, những trận sấm xuân ẩn sau tán lá sum
suê, hoa ngô đồng run rẩy trong mưa. Người hầu đứng ở cửa đưa cho cô chiếc ô,
cô cởi áo ngoài bọc lại chiếc cốc đã được bọc mấy lần vải lụa, miệng cười mãn
nguyện, tay giương ô đội mưa đi vào.
Không cho hầu nữ ở phòng
ngoài bẩm báo, cô muốn dành cho chàng một bất ngờ, đang thầm nghĩ chàng nhìn
thấy cô lúc này sẽ như thế nào, hàng lông mày sẽ nhướn cao ra sao, môi giãn ra
nụ cười nửa có nửa không thế nào, thậm chí nghĩ đến câu đầu tiên chàng nói khi
nhìn thấy cô: “Sao về nhanh thế, đi đường có vất vả không?”.
Đường xa, ngựa phóng gấp,
bụi đường còn bám trên áo choàng, cô cởi áo choàng, trao chiếc ô cho cô hầu,
chỉ ôm chiếc cốc, nhanh nhẹn lách qua cánh cửa phòng khép hờ. Chân trời lóe lên
một tia chớp, giống như cây kiếm bạc trong tay thần sấm vung lên trong màn đêm
mênh mang. Trong ánh chớp, nhìn Dung Tầm đứng trong thư phòng sau án thư đang
cúi đầu viết gì đó.
Ngoài ra, trong thư phòng
của chàng vốn rất ít người được bước vào, cô em Cẩm Tước cũng chống cằm tư lự
ngồi bên án thư.
Trong phòng rất yên tĩnh,
có thể nghe thấy tiếng ngòi bút lông cáo đi trên giấy, Dung Tầm chăm chú viết
một hồi, ngẩng đầu nhìn Cẩm Tước, ánh mắt như cười: “Hai chữ này là Cẩm Tước,
tên của nàng”.
Cẩm Tước tò mò đứng lên,
ngắm nghía tờ giấy: “Vậy hàng chữ nhỏ bên cạnh là gì...”. Lời chưa dứt đã hốt
hoảng bịt tai, miệng hét lên cùng với tiếng sấm đột nhiên bùng nổ phía chân
trời, người run run, ngồi sụp xuống đất.
Dung Tầm tay đang cầm
bút, sững người nhìn cô, giơ tay kéo cô lên: “Lớn thế này vẫn sợ sấm ư?”. Chưa
dứt lời, một tiếng sấm nữa lại nổ vang, Cẩm Tước vừa được kéo đứng lên, lại bịt
tai lùi về sau, chân va vào án thư suýt ngã, chàng đã kịp thời giơ tay kéo cô
vào lòng, tránh cho cô khỏi va vào góc án thư, cau mày: “Sao lại không cẩn thận
thế”.
Hồi lâu sau, chàng vẫn
không buông ra. Hai tay Cẩm Tước vẫn bịt tai.
Có những thứ càng cố giữ
càng không giữ được, giống như tình yêu của Oanh Ca, giống như chiếc cốc gốm
trong tay cô. Phòng ngoài một tiếng động nặng nề vang lên, Cẩm Tước đột nhiên
mở mắt, ánh mắt dừng lại trên đường gấu váy ở ngưỡng cửa thư phòng.
Trên giá nến đồng chỉ có
một ngọn nến đang cháy, trong phòng ánh sáng lờ mờ. Trong ánh sáng lờ mờ đó,
giọng Dung Tầm nhàn tản: “Ai?”.
Chân váy tím di chuyển,
xiêm y gấm sột soạt như tiếng lá ngô đồng trước sân vào một ngày nắng đẹp có
gió, Oanh Ca toàn thân váy tím đứng ở cửa phòng, mái tóc rối dính nước mưa bết
vào trán, vào hai má, sắc mặt lạnh như nước mưa tháng tư.
Lại một tiếng sấm bùng
nổ, như chiếc búa khổng lồ đập nát bầu trời, Cẩm Tước run lập cập trong lòng
Dung Tầm, vội đẩy mạnh chàng ra, loạng choạng ngã xuống đất, chàng lại nắm tay
cô, lửa nến ánh lên ống tay áo tím thêu hoa mộc lan.
Sau khi dìu Cẩm Tước đứng
lên, Dung Tầm ngẩng đầu nhìn Oanh Ca đứng ở cửa thư phòng, dường như bấy giờ
mới phát hiện ra cô: “Sao về nhanh thế, đi đường có vất vả không?”. Câu nói
đúng như cô đoán, một chữ không sai.
Cô nhìn chàng, trên khuôn
mặt lạnh hiện ra nụ cười, nụ cười đó lan dần đến góc mắt, giống hệt một cây khô
đang từ từ nở hoa. Vẻ phong tình lộ trên khuôn mặt, giả dối như một gái lầu
xanh lão luyện, khiến khách làng chơi nổi giận.
Nụ cười phong tình đó ẩn
dưới hàng mi như cánh bướm, chưa lan đến đáy mắt: “Công việc xong sớm, nên trở
về sớm”.
Trong phòng tĩnh mịch,
Dung Tầm ngẩng đầu nhìn cô, lại cầm lên chiếc bút lông: “Vậy nghỉ ngơi đi”. Mắt
liếc nhìn bọc vải trên đất, “Cái gì kia?”.
Cô quay người định đi,
nghe vậy nhặt lên bọc vải vừa rồi đánh rơi, dừng một lát nói: “Không có gì,
những thứ không quan trọng nên vứt đi”.
Công việc ở nước Triệu xử
lý nhanh chóng, gọn gàng, Dung Tầm thư
