The Soda Pop
Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326815

Bình chọn: 9.5.00/10/681 lượt.

Vỹ không yên tâm, dắt Tiểu Hoàng đi theo.

Một thị trấn nhỏ toàn

những người dân chất phác như vậy không hiểu anh ta có gì không yên tâm. Mặc dù

trời đã sẩm tối, nhưng lòng tôi lâng lâng ngọt ngào, nhảy chân sáo trên đường,

lúc đi qua lầu xanh duy nhất của thị trấn lại còn khe khẽ hát, rồi bất ngờ

ngẩng đầu nhìn lên, lại bất ngờ khựng chân.

Tôi dụi mắt, chàng trai

trẻ dáng thực hào hoa nhàn tản đứng tựa song cửa sổ là... Mộ Ngôn?

Quân Vỹ không biết từ lúc

nào đã đến sau lưng, kéo tôi đi một mạch, miệng lẩm bẩm, “Đó không phải là Mộ

Ngôn, muội nhìn nhầm”. Cảm thấy anh chàng thật ngốc, tôi còn chưa nói người đó

giống ai, anh ta làm vậy khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Bị anh ta kéo đi một

đoạn, tôi hỏi: “Có phải huynh sợ muội buồn?”. Anh ta còn chưa kịp trả lời, tôi

lại tiếp, “Kể ra thì cũng hơi buồn, nhưng biết làm sao, vả lại đây là mộng cảnh

tái hiện quá khứ, lúc đó muội vẫn chưa tìm thấy chàng”.

Quân Vỹ ngập ngừng:

“Nhưng bây giờ muội đã tìm thấy rồi”.

Phía xa màn đêm đã buông,

tôi hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng, cười: “Vả lại chàng vẫn chưa thích muội”.

Quân Vỹ ngoái đầu nhìn

tôi, thần sắc nghiêm túc chưa từng có: “A Phất, cho dù muội thích anh ta cũng

không nên hạ mình như thế, trước đây muội có thế đâu?”.

Tôi sững người, buông

tay, lát sau khẽ nói: “Đó là mộng cảnh, hoặc là chưa xảy ra trong hiện thực,

hoặc đã thành quá khứ. Nếu có một người như muội, chỉ còn sống được ba tháng

nữa, thiết nghĩ không nên, cũng không thể dùng quãng thời gian quý báu đó để

đắn đo câu nệ những chuyện bất đắc ý trong quá khứ, cho dù chỉ là một khắc.

Huống hồ, vẫn chưa phải là quá khứ chung của muội và chàng. Chúng ta có lúc

quyết chí muốn làm một việc nào đó, cuối cùng thường thất bại, không phải bởi

vì không có khả năng, mà do trong quá trình thực hiện lại bận tâm vào những

chuyện vụn vặt, dẫn tới xao nhãng mục tiêu ban đầu. Muội luôn luôn nhớ muội đến

đây để làm gì, còn huynh, huynh còn nhớ không, Quân Vỹ?”.

Anh ta cau mày: “Huynh

chưa hỏi muội, muội vì anh ta như vậy, anh ta có đáng không?”.

Tôi ngẩng đầu mỉm cười:

“Đáng!”.

Cho dù trong mộng, có lúc

nhắm mắt cũng có thể nghe thấy giọng trầm ấm của Mộ Ngôn dường như vẫn vẳng bên

tai: “Nếu em không muốn cùng tôi ở trần gian, thì tôi sẽ đi cùng em, được

không”.

Phu quân của tôi, chàng

là quân vương Trần quốc, chàng điềm nhiên nói ra những lời đáng sợ như vậy

nhưng cũng khiến tôi vui. Chàng là người tôi thích nhất, tôi lưu luyến nhất

trên trần thế.

Được sự giúp đỡ của Quân

Vỹ, tôi hoàn thành một bàn thức ăn thịnh soạn, thực ra anh ta chỉ đứng bên chỉ

dẫn, còn mọi khâu từ nhóm bếp, rửa rau, chặt thái xào nấu, đến bày lên đĩa đều

do tôi tự tay làm. Chỉ có điều thao tác không quen, khi thái thịt bị đứt tay

hai lần, lúc xào rau mỡ bắn ra làm phồng một nốt trên tay.

Mặc dù hơi đau, nhưng cảm

giác từ ngón tay truyền đến não lại khiến người ta hoài niệm, quả thật quá lâu

rồi không có cảm giác đau. Quân Vỹ đã rời đi khá lâu, Mộ Ngôn vẫn chưa trở về

quán trọ, bếp vẫn còn củi, cũng đủ để hâm nóng nếu thức ăn bị nguội. Tôi gục

đầu xuống bàn chờ chàng trở về, chờ mãi chờ mãi, ngủ thiếp lúc nào. Trong mơ

màng thoảng thấy mùi hương mai thanh khiết, dưới ánh trăng mênh mang một cây

mai cô đơn trổ hoa, thần trí lơ mơ một hồi, đột nhiên tỉnh giấc, nhìn thấy Mộ

Ngôn đang cúi xuống.

Từ khi rời thị trấn nơi

gặp chàng trong mộng, chàng bèn bỏ mặt nạ, có lẽ ở đó có người chàng không muốn

gặp, giống như trong hiện thực ngoài lần đầu gặp ở núi Nhạn Hồi hầu như chàng

không đeo mặt nạ. Chỉ là thấy tôi tỉnh ngủ, chàng hơi lùi lại, đôi mắt đen trầm

tĩnh như nước: “Muộn thế này sao không về phòng ngủ, ngồi ở đây làm gì?”.

Nếu như trước đây, nhất

định tôi không khách khí trợn mắt đối lại: “Chàng cũng biết là muộn cơ đấy!”.

Nhưng bây giờ tôi hiểu,

thực ra đó là một kiểu làm nũng, không phải ai cũng có thể nói với chàng như

vậy, ngập ngừng một lát, tinh thần phấn chấn, miệng mỉm cười: “Em chờ chàng về

cùng ăn cơm”.

Chàng nhìn thức ăn trên

bàn: “Tôi...”.

Tôi giật thót, ngắt lời

chàng: “Dù đã ăn ở ngoài cũng phải ăn một chút, chỉ một chút chút thôi, em đã

chuẩn bị rất lâu”. Còn chưa nói hết, sực nhớ có lẽ thức ăn đã nguội, đúng lúc

tiểu nhị đi qua, vội cầm bát canh nấu xong trước nhất, “Này tiểu nhị ca...”.

Tôi chưa nói xong, Mộ

Ngôn đã ngồi vào bàn, cầm đũa hướng về đĩa bánh chẻo nhân tôm đặt giữa bàn,

ngẩng đầu: “Tôi vẫn chưa ăn, cùng ăn đi”.

Tôi ngẩn người: “Chàng

thích món này ư?”.

Mộ Ngôn ngắm nghía chiếc

bánh kẹp trên đũa, dường như nghĩ gì, lát sau mới trả lời: “Có ấn tượng lờ mờ,

không nhớ rõ, cô làm à?”.

Tôi gật đầu thật mạnh,

háo hức chờ đợi thái độ tiếp theo của chàng, trong lòng có phần để ý cái gọi là

ấn tượng lờ mờ chàng vừa nói, nhưng chỉ lát sau lại xua đi ngay, cho dù có ấn

tượng cũng không liên quan đến tôi, Hoa Tư điệu Tý Ngọ nếu dễ nhìn thấu sao có

thể xứng được coi là khúc nhạc cuối cùng của đời người.

Ăn xong một chiếc bánh

chẻo, chàng buông đũa, uống một ngụm trà, miệng hơi nhếch lên: “Vị không tồi,