, bốn tháng nữa. Tôi đã nghĩ có nên trở về tìm Mộ Ngôn,
trên đời duy nhất có chàng khiến tôi không yên tâm, cảm thấy được nhìn chàng dù
một lần cũng tốt.
Nhưng lại nghĩ, cuối cùng
mình vẫn không thoát khỏi đoản mệnh, cho chàng hy vọng rồi lại khiến chàng thất
vọng thì quá tàn nhẫn, hơn nữa, nếu gặp lại chàng, tôi sẽ không chịu nổi hiện
thực tôi chỉ còn sống ba, bốn tháng trên đời. Nghĩ đi nghĩ lại, quyết định ba
tháng còn lại này sẽ trở về nơi gặp chàng lần đầu, có những hồi ức đó về chàng
là đủ để tôi vui trong những ngày cuối cùng.
Trên đường trở về núi
Nhạn Hồi, đâu đâu cũng nghe thấy dân chúng bàn tán chuyện Trần vương qua đời,
thế tử Tô Dự kế vị, ngày làm lễ đăng quang cũng là ngày phong vương hậu, nhưng
ngự ở ngôi Trần vương hậu cao quý lại không phải là một phu nhân đoan trang mà
là một linh vị bằng ngọc.
Tôi nhớ đến lần trong
chiếc sân nhỏ xung quanh nở đầy hoa thiên quế, chàng từng nhăn nhó nói với tôi:
“Cô nương định nói là âm hôn? Nhưng Mộ gia chúng tôi không thể tuyệt hậu, đa tạ
thịnh tình của cô nương”.
Mộ Ngôn, bởi em không cam
lòng, trước lúc vĩnh biệt đã dặn chàng như vậy, cho dù chết vẫn muốn độc chiếm
chàng. Nhưng... nhưng em chỉ nhất thời nói vậy thôi, chàng không cần nghiêm
chỉnh thực hiện.
Nhưng nhất thời vẫn không
thể kìm lòng, âm thầm rơi lệ.
Núi Nhạn Hồi vẫn như xưa,
tính ra thời gian tôi rời đi cũng không dài, nhưng hai năm qua quả thực đã xảy
ra bao nhiêu chuyện. Góc mái cong của phủ đệ Thanh Ngôn tông ẩn hiện dưới bóng
cổ thụ sum suê có rừng trúc bao quanh đã là nơi tôi không thể quay về.
Sơn động sau núi vẫn bảo
tồn hoàn hảo, bức họa khắc trên giường đá cũng chưa mờ. Tôi tạm thời ở lại trong
động.
Phong cảnh ở đây tôi đã
chứng kiến suốt mười sáu năm. Mùa xuân gió nhẹ, mùa hè nắng chói, mùa thu mây
phủ, mùa đông tuyết rơi, mặc dù vẫn cảnh trí quen thuộc, trong lòng vẫn thấy
lưu luyến, muốn lúc nào cũng có thể nhìn thấy nó, nhưng thể lực yếu đi từng
ngày như nhắc thời gian không còn bao nhiêu.
Đêm thu lạnh, thỉnh
thoảng có gió từ cửa động lùa vào, nằm trên giường đá không tiện, may phát hiện
vách động có một cái hõm, phía trước có những dây leo rủ xuống, có thể tránh
gió tránh rét.
Tôi đã chuẩn bị cho sự
kết thúc của mình như vậy, thầm nghĩ nếu có thể biến thành tro bụi bay đến nơi
này cũng coi như có thủy có chung. Không ngờ đêm thứ bảy, sau khi Mộ Ngôn vừa
lên ngôi đã quay lại nơi này, quả là một sự bất ngờ.
Vào lúc trăng lặn, tôi
đang co người trong hõm đá sau những chùm dây leo, nghe thấy bên ngoài cửa động
có tiếng bước chân quen thuộc và ánh đuốc le lói, Mộ Ngôn ôm cây đàn thất
huyền, cắm bó đuốc trong tay vào vách đá, mắt nhìn khắp động hồi lâu, quay
người ngồi xuống chiếc bàn đá, để cây đàn bên cạnh.
Ánh đuốc chiếu sáng khắp
động, chàng vận áo chùng đen như thuở ban đầu. Vẫn dáng hào hoa như cái đêm
giữa hạ đầy sao, nhưng đôi mắt đen u sầu, nụ cười trên miệng biến mất, nét mặt
xanh xao bệnh tật.
Lòng tôi đau nhói. Chàng
dừng lại trên khoảnh đất trống giữa động, cau mày cúi đầu ngắm nghía, đó chính
là chỗ tôi dùng cành cây vẽ bức tranh tặng chàng, bây giờ không còn nữa.
Rất lâu sau, như nghĩ ra
điều gì, chàng sải mấy bước đến trước giường đá. Tôi thấy chàng cúi xuống, ngón
tay thon dài lần từng tấc bức họa khắc trên đó, lát sau thong thả nói: “Vẽ khá
lắm, xem ra có tiến bộ, tôi vẫn nhớ bức họa em vẽ trên đất tặng tôi cũng không
quá tồi. Kỳ thực tôi đã nhìn ra em định vẽ gì, chỉ là muốn đùa em một chút”.
Nếu là lúc thường tôi
nhất định trợn mắt hét lên với chàng: “Chàng thật quá đáng”.
Nhưng hôm nay đành mím
môi thật chặt, cố kiềm chế không để bật ra một tiếng, chàng thật quá đáng, luôn
trêu chọc tôi, vậy mà lần nào tôi cũng tưởng thật, nếu như vẫn còn tương lai,
tôi nhất định bắt đền chàng gấp mấy lần, nhưng tôi tuyệt nhiên không còn tương
lai nữa.
Có điều, bây giờ tôi vẫn
sống, lại trốn chàng như thể Quân Phất không còn ở trên đời, như thế chẳng phải
đang đùa giỡn chàng ư? Không hiểu nếu chàng biết sẽ giận thế nào, nhưng mong
chàng mãi mãi không biết.
Tiếng đàn dìu dặt vang
lên trong động, vầng trăng đã lặn cơ hồ lại mọc, chàng cúi đầu gảy đàn, dáng
phong lưu tự tại đó không ai có thể bắt chước.
Thực ra nếu chàng không
sinh ra đã là thế tử Trần quốc, có lẽ một ngày nào đó sẽ trở thành đệ nhất cầm
sư trong thiên hạ, xem ra ở đời đúng là có được có mất.
Trong ánh đuốc hồng một
con bướm đỏ không biết từ đâu bay đến, đôi cánh dập dờn quấn quýt bên chàng,
dường như cũng hiểu những thanh âm êm như nước chảy tuôn ra từ cây đàn. Tiếng
đàn chợt ngừng, khuôn mặt đờ đẫn của chàng đột nhiên chấn động, hiện ra vẻ dịu
dàng quen thuộc.
Con bướm lặng lẽ đậu trên
ngón tay chàng, giọng chàng run run: “A Phất, có phải em không?”.
Tôi bịt chặt miệng, ngăn
tiếng nức nở bật ra, nhưng sao có thể là tôi, Mộ Ngôn, chàng trước nay thông
minh lý trí, sao lúc này lại có liên tưởng dị thường như vậy.
Con bướm đậu một lát, vẫy
đôi cánh mỏng định bay đi, chàng nhổm dậy định ngăn lại, trong lúc vội vàng
chạm vào dây