hân điềm nhiên nói.
“Quái lạ, người khác hỏi mẹ bao nhiêu tuổi thì mẹ bảo mẹ không nhớ, mấy việc vớ
vẩn chẳng liên quan gì mẹ lại nhớ rõ thế.” Trình Tranh sau khi bị bóc mẽ thì hổ
thẹn đã thành tức giận.
“Đời sống tình cảm của con trai mẹ làm sao có thể chỉ là mấy việc vớ vẩn chẳng
liên quan cho được?”, Chương Tấn Nhân nháy mắt nói.
Tô Vận Cẩm nghĩ bụng, nhác trông thì cảm thấy Trình Tranh với mẹ cậu ta không
giống nhau, giờ nhìn lại, chẳng cái gì có thể nghi ngờ rằng họ là mẹ con, khẩu
khí, thần thái đều giống nhau đến cực độ.
Chuơng Việt cười phá lên như sợ tình cảnh chưa đủ rối loạn, không quên quay
sang người đàn ông trung niên, thêm mắm thêm muối bảo rằng: “Bố, đây chính là
cô gái tội nghiệp bị Trình Tranh cắt đầu ra từ cái ảnh đây, thật lầ thảm, cả
lớp bao nhiêu người thế…”.
“Cậu, cậu dắt bọn họ đi đi, đừng có ở đây quẩn chân quẩn tay nữa.” Trình Tranh
ra vẻ cầu cứu nhìn sang người đàn ông trung tuổi nãy giờ vẫn còn im lặng.
Chương Tấn Manh – nhà doanh nghiệp trứ danh mà Tô Vận Cẩm trước nay chỉ mới
nhìn thấy trên những tờ tạp chí tài chính kinh tế - giờ đây tỏ vẻ thương lắm
nhưng chẳng giúp được gì, vỗ vỗ lên vai đứa cháu mà rằng: “Nói thật một câu, A
Tranh, câu vừa rồi đúng là cháu đã từng nói, đến cả cậu cũng nhớ nữa là, còn vụ
cái ảnh bị cắt mất đầu, ờ, cậu chưa nhìn thấy, không tiện nói gì”.
Tô Vận Cẩm từ đầu đến cuối chỉ thường trực nụ cười, trong lòng dần dà gỡ bỏ
được sự phòng bị ban đầu. Có thể nhận ra, Trình Tranh là một đứa bé lớn lên
giữa một gia đình hạnh phúc khoan dung, được mọi người thương yêu chiều chuộng,
có lẽ chính vì môi trường như thế nên tính cánh của cậu ta mới có ít nhiều thói
trẻ nít bất cần, bất chấp như vậy.
“Vận Cẩm, chào em, lâu rồi không gặp”, Thẩm Cư An nãy giờ cười nhạt theo dõi
mọi sự đến lúc này mới lên tiếng chào hỏi cô.
Trình Tranh dường như đến giờ mới nhớ ra điều gì đó, khẽ khàng ghé tai Tô Vận
Cẩm bảo: “Anh ta bây giờ là bạn trai chị họ anh đấy”.
“Trình Tranh, cậu thì thà thì thào cái gì đấy, chị còn chưa mở miệng cơ mà!”,
Chương Việt nắm chặt tay Thẩm Cư An, cười cười bảo Tô Vận Cẩm, “Quan hệ cũng có
phần hỗn loạn nhỉ, thế nên chị mới nói, đời người phải trùng hợp nhiều như thế
này mới có kịch tính chứ”. Thẩm Cư An nhìn Chương Việt không nói, trong ánh mẳt
lộ nét cưng chiều.
Đúng thực là nhân sinh như tấn kịch, tấn kịch tựa nhân sinh, đến cả việc biến
đổi vai diễn cũng khó lường đến thế, lúc cô với Thẩm Cư An nắm tay nhau bước đi
trên con đường nhỏ trong trường, nào có bao giờ nghĩ đến cảnh này.
“Đúng thế, Cư An, lâu lắm mới gặp”, Tô Vận Cẩm đáp.
Chương Tấn Nhân cười cười gật đầu với Tô Vận Cẩm, coi như là chào hỏi đích
thực. “Cái thằng con trai ngốc nghếch chẳng làm ra trò trống gì của tôi cứ nhắc
đến cháu luôn, người làm mẹ như tôi đây chỉ nghe nó thẽ thọt thôi, tai cũng đã
mọc thêm mấy tầng kén rồi. Thế này cũng tốt, nó từ nhỏ đã vô pháp vô thiên quen
thói, cũng nên có người cho nó nếm ít cay đắng, có điều bây giờ xem ra, cuối
cùng đã chờ được đến lúc mây tan nhìn rõ trăng trong rồi”.
Tô Vận Cẩm vội vã cười đáp lại.
Chương Tấn Nhân nhìn sang con trai: “Con không sao rồi, mẹ cũng phải về đây.
Xem con kìa, tay cứ như là mọc rễ trên tay người ta rồi ấy… Biết là con sốt
ruột, nói xem, bây giờ con về bên cậu con hay là về căn hộ lần trước mẹ mua cho
con?”.
Trình Tranh tỏ ý lập tức muốn về căn hộ, Chương Tấn Nhân cũng không nài ép,
liền bảo tài xế đưa họ về, còn mình lên xe cậu em.
Thẩm Cư An và Chương Việt tự lái xe của mình, Chương Việt trước khi về còn chọc
ngoáy dặn dò Trình Tranh: “Về nhà rồi thì kiềm chế một tí nhé, sau này có gì
không hiểu thì cứ hỏi chị họ nhé”.
Trông thấy Trình Tranh cứ dứ dứ nắm đấm tỏ vẻ cảnh cáo, cô liền cười hì hì cùng
Thẩm Cư An rời đi.
“Đừng nói chỉ là ngộ nhận nữa, cho dù là ngộ nhận, lần này anh sẽ không buông
tay ra đâu”. Sau khi về đến căn hộ tập thể Trình Tranh vẫn còn bám chặt lấy Vận
Cẩm, như thể chỉ cần buông tay, cô sẽ liền biến mất. Nỗi đau thầm kín mà nụ hôn
từ biệt của cô gây ra lần trước đến bây giờ vẫn chưa tan hết, cậu không muốn
một lần nữa phải nếm trải cảm giác trống rỗng sau khi nỗi mừng vui điên cuồng
qua đi. Bây giờ, dường như cậu nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình rồi, cô
sẽ chẳng bao giờ rời bỏ cậu được nữa đâu.
Trông thấy dáng vẻ cậu ta như thế, Tô Vận Cẩm không nén nối rung động, than một
câu: “Trình Tranh, rốt cuộc em tốt ở đâu? Mà đáng để anh phải đối xử với em như
thế?”. Đây cũng là câu hỏi trong lòng cô bấy nay chưa giải thích nổi.
Trình Tranh trề môi ra, bảo: “Em thật là biết dát vàng lên mặt đấy, anh đã lúc
nào bảo là em hay đâu. Bề ngoài thì thường thường bậc trung, tính cách thì vô
cùng khó chịu, bướng lên là phá phách, chẳng biết có điều gì tốt đẹp… Thế nhưng
mà, anh lại cứ yêu em đấy”.
Tô Vận Cẩm bất giác cười nhăn nhó. Trình Tranh cầm tay cô áp vào má mình, thì
thầm bảo: “Đừng thương hại anh, anh không cần cái thương cảm của em…” Nói ra
câu này xong cậu ta lại hối hận ngay: “Không, không, nếu mà chỉ có thương cảm
mới là
