cô, thế nhưng lật tung danh sách bạn học của cả
mấy người, đều không thể tìm thấy điện thoại và địa chỉ nhà cô, đến cả địa chỉ
nhận giấy thông báo, cũng chọn gửi theo đường bưu điện về trường.
Cả mùa hè, trong nhà Trình Tranh thường xuyên đầy nghẹt người đến chúc mừng,
học hỏi kinh nghiệm hay chỉ là nhân cơ hội tới hỏi hản ân cần. Trong số các vị
khách ấy có bạn bè thân thiết của cậu, đồng nghiệp, cấp dưới, khách hàng của bố
mẹ, ai nấy đều chỉ khen ngợi chàng trai mặt mày ủ dột này thi đỗ vào đại học
danh tiếng xong mà không hề huênh hoang tự mãn. Thế nhưng cái tư vị bên trong
đó, chỉ có cậu lúc canh khuya thao thức đăm đăm nhìn lên trần mới tự thấm thía
nhất.
Trước khi khai giảng, ngoài Chu Tử Dực, ra vào căn nhà họ Trình thường xuyên
nhất chính là Mạnh Tuyết. Trình Tranh với Mạnh Tuyết quen biết từ nhỏ, cậu
không hề ghét cô, thậm chí còn cảm thấy trong đám con gái cô có thể coi là
tương đối dễ chơi cùng, thêm nữa người lớn của hai nhà vốn quen thân, trước nay
có đến nhà chơi, cậu vẫn luôn giữ phép lịch sự.
Mạnh Tuyết đỗ vào một trường đại học loại ba ở Bắc Kinh. Với thành tích thi cử
của mình, cô hoàn toàn có thể tìm được một trường tốt hơn, Trình Tranh không
hiểu vì sao cô lại mừng vui đến thế. Mạnh Tuyết nói từ nay bốn năm học có thể
kèm bên cậu được rồi. Trình Tranh cảm thấy lạ lùng khó hiểu, cậu chẳng phải bị
mắc bệnh bại liệt hay là trẻ sơ sinh, sinh hoạt không thể tự lo liệu, mắc mớ gì
cô phải kèm bên.
Mạnh Tuyết mỗi lần đến chơi không rõ vô tình hay cố ý đều mang tới tin tức của
Tô Vận Cẩm. Cô được một trường đại học tuyến hai ở thành phố G tuyển vào, sau
khi kết thúc kỳ thi đại học đã về nhà, cả bữa tiệc cảm ơn thây cô giáo cũng
không tham gia… Còn có một lần, Mạnh Tuyết bỗng nhiên lại có phép thần thông
moi đâu ra được số điện thoại của Tô Vận Cẩm, tỏ vẻ hoàn toàn thấu hiểu đưa mẩu
giấy chép số điện thoại ra trước mặt Trình Tranh, ai ngờ Trình Tranh đã không
đón nhận thì chớ, ngược lại còn nổi cơn tam bành, vừa nói đưa cho cậu ta số
điện thoại của “đồ nhà quê” đấy làm gì, vừa đuổi Mạnh Tuyết ra khỏi cửa.
Mạnh Tuyết chỉ tức giận lúc ấy, việc xảy ra rồi cũng không để bụng, thế nhưng
từ đó cô qua lại nhà Trình Tranh ít hơn, điện thoại cũng năm thì mười họa mới
gọi tới. Trình Tranh sau khi bình tĩnh lại cũng tự thấy có lỗi, nhưng từ lúc
nhận được giấy thông báo, tâm trạng của cậu luôn bất ổn, nói xin lỗi Mạnh Tuyết
xong rồi, điện thoại cũng không muốn nghe nữa, chỉ cần là Mạnh Tuyết gọi đến,
đều bắt mẹ hoặc người vú già nói cậu không ở nhà. Số lần không ở nhà nhiều quá,
đến người vú già lúc nhận điện thoại cũng cảm thấy khó xử, Trình Tranh liền nói
thẳng thừng: “Cứ nói với cô ta là cháu đã chết rồi, đừng làm phiền cháu nữa”.
Việc này làm cho mẹ cậu – Chương Tấn Nhân - ở bên cạnh nghe thấy cũng phải quở:
“Trẻ con nói bậy”.
Bố mẹ Trình Tranh đều là người bận rộn, một người coi viện thiết kế là nhà, một
người thì vì việc làm ăn mà suốt ngày phải bay đi bay về. Dù là như vậy, những
người làm cha làm mẹ vẫn dễ dàng phát hiện ra điều bất ổn trong tâm tư cậu con
trai. Hôm ấy ba người một nhà ngồi ăn cơm với nhau, Chương Tấn Nhân hỏi con
trai: “Cãi nhau với Tiểu Mạnh Tuyết hả con?”.
Trình Tranh chẳng hào hứng gì nói: “Phiền nhất là bố mẹ cứ lôi con với cô ta
vào với nhau”.
Bố cậu – Trình Ngạn Sinh – nói năng nghiêm nghị như bấy nay: “Bố vẫn khuyên con
là học hành xong xuôi rồi hẵng nghĩ đến những vấn đề này. Con ở tuổi này nên
dồn nhiều sức lực vào việc chính. Lúc bố còn trẻ làm gì mà giống với thế hệ các
con bây giờ, cố nặn văn chương gượng nỗi sầu…”. Ông ngừng một chút, chuyển cao
giọng: “Nói đi cũng phải nói lại, tính khí con thế này,cũng chỉ có Mạnh Tuyết
mới chịu được”.
“Đã bảo không phải vì cô ta mà lại”, Trình Tranh lên gân ương bướng, buông bát
đĩa xuống. “Bố khi còn trẻ lòng không vướng bận chuyện tình cảm, tận trung báo
quốc, thế thì ai lúc đang học đại học đã dụ dỗ mẹ con đến nơi đến chốn thế ạ?”
Trông thấy ông chồng sắp biến sắc, Chương Tấn Nhân vội vã dàn hòa, “Từ từ mà
nói, từ từ mà nói, không phải Mạnh Tuyết thì rốt cuộc ai làm con rầu rĩ thế
này? Bố con với mẹ chẳng qua cũng là lo cho con thôi, con trai mẹ từ lúc đi nhà
trẻ đã là một trang nam nhi ngời ngời, chỉ có số được con gái theo đuổi…”.
“Tóm lại bố mẹ đừng có hỏi, con chẳng sao đâu, đừng cứ
như là chăm sóc người bị bệnh tâm thần thế.” Trong nhà Trình Tranh ba đời đơn
truyền, cái mầm độc nhất như cậu đây, từ nhỏ tới lớn đã được nâng niu trên tay,
ở nhà là ra vẻ một ông hoàng con.
Chương Tấn Nhân khẽ mỉm cười, “Mẹ bảo này, có phải là cái cô bé bị con xé ra từ
ảnh chụp tốt nghiệp không? Chẳng nhìn ra được xem mặt mũi thế nào, có xinh hơn
Mạnh Tuyết không?”
Mặt mũi Trình Tranh thoát đỏ bừng, nói năng lắp ba lắp bắp: “Mẹ…sao mẹ lại lục
đồ của con? Đấy là xâm phạm đời tư của con đấy, mẹ có hiểu không?”.
“Nào có phải là lục đồ của con đâu, mà con cũng đâu có cất, nhét ngay dưới gối
còn gì, mấy hôm trước dì đau lưng, mẹ thay ga giường cho con mới trông thấy,
vừa định nói l