Họa Quốc

Họa Quốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211573

Bình chọn: 8.5.00/10/1157 lượt.

cung nữ, mi thanh mục tú, làn da trắng như mỡ đông, cực kỳ mỹ lệ.

Chiêu Loan hít hà, ngạc nhiên hỏi: “Thuốc này làm bằng gì đó? Sao thơm thế! Đưa ta nếm xem nào!”.

Khương Họa Nguyệt cười nhạt: “Công chúa lại làm bừa rồi, thuốc này sao có thể uống bừa?”.

Chiêu Loan bước tới lắc lắc tay nàng, nũng nịu nói: “Muội nói này,

bình thường quý nhân thơm thế, chắc chắn nhờ uống thứ thuốc này. Quý

nhân hẳn muốn giấu làm của riêng, không chịu san sẻ cho muội”.

Khương Họa Nguyệt dở khóc dở cười, quay đầu sang nói với muội muội: “Sao muội lại dẫn nàng hề này đến thế?”.

Khương Trầm Ngư chỉ mím môi cười, không nói gì, trong lòng lại nghĩ,

không hổ là tỉ tỉ, đến công chúa cũng thân thiết như thế, so ra thì Hy

Hòa phu nhân kia quả không biết cư xử.

Lại nghe Chiêu Loan đắc ý kể lại chuyện Hy Hòa phu nhân rơi xuống hồ

một lượt nữa, gương mặt tỉ tỉ quả nhiên tỏ ra kinh ngạc: “Hy Hòa phu

nhân đến quỳ trước điện?”.

“Hứ, bây giờ chắc vẫn còn quỳ ở đó đấy”.

Vừa nói tới đây, một nữ quan vội vã cầu kiến, khi vào trong liền cúi

xuống thì thầm mấy câu vào tai Chiêu Loan, Chiêu Loan lập tức biến sắc:

“Gì cơ? Ngươi nói thật chứ?”.

Khương Họa Nguyệt không kìm được hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

Chiêu Loan giậm chân nói: “Hỏng rồi hỏng rồi, muội đã bảo yêu phi kia chuyện gì cũng dám làm, cứ tưởng lần này ả gặp họa, ai ngờ ả còn giấu

một chiêu, lần này gay go rồi”.

Ánh mắt Khương Họa Nguyệt và Khương Trầm Ngư giao nhau, Khương Họa

Nguyệt dịu dàng nói: “Công chúa đừng lo, trước tiên nói rõ đã, rốt cuộc

là chuyện gì?”.

“Hóa ra hôm nay Hy Hòa phu nhân lĩnh thánh chỉ xuất cung hành sự”.

Lời vừa thốt ra, không chỉ nàng, đến Khương Họa Nguyệt cũng lập tức đổi sắc mặt: “Gì cơ? Thánh chỉ?”.

“Đúng thế, hoàng huynh có ý mời Suy Ông Ngôn Duệ làm thầy, mà Ngôn

Duệ lại là sư phụ của phụ thân yêu phi khi còn sống, cho nên yêu phi đó

bèn lĩnh thánh chỉ đích thân đi sách phong, không ngờ là đụng độ hoàng

hậu trên cầu Động Đạt hơn nữa còn bị tiểu Tiết Thái một roi vung lên hất ngã xuống hồ…”.

Khương Họa Nguyệt khẽ thở dài: “Chuyện này nếu là bình thường cũng

không có gì, ngặt nỗi thánh chỉ trong tay, thay mặt cho hoàng thượng,

dám kinh động thiên uy, tức là mắc tội chết”.

“Haizz, giờ phải làm thế nào? Muội còn đang nghĩ sao ả cứ quỳ mãi

trước điện, nếu là ngày thường, hoàng huynh đã sớm đau lòng, đích thân

ra dìu ả dậy, lúc này e rằng đến hoàng huynh cũng không biết nên làm thế nào, chỉ có thể vờ như không thấy thôi. Không được, chuyện này muội

quyết không thể khoanh tay đứng nhìn, muội phải đi tìm hoàng tẩu, xem

xem rốt cuộc nên giải quyết thế nào”. Chiêu Loan vừa nói, vừa vội vàng

rời đi.

Khương Họa Nguyệt đột nhiên kéo tay muội muội, cũng đứng dậy, nói: “Đi, chúng ta đi xem sao”.

Khương Trầm Ngư cuống quýt níu nàng lại, khẽ giọng nói: “Tỉ tỉ, thị phi thế này, hay là tránh đi vẫn hơn?”.

Khương Họa Nguyệt cười nhạt, dí ngón tay vào trán nàng: “Muội hiểu gì chứ? Chính lúc thị phi thế này mới là thời cơ đó.” Lại hạ lệnh người

hầu thay áo, chải đầu đơn giản rồi cùng Khương Trầm Ngư đi đến Ân Bái

cung của hoàng hậu, chẳng ngờ đi đến nửa đường lại nghe hoàng hậu đã đến Cảnh Dương điện, bèn rẽ sang đi Cảnh Dương điện.

Vừa qua Ngọc Hoa môn là thấy một đám người đứng trước điện, hóa ra là phần lớn phi tử của các cung đều đến cả, đám cung nữ dìu hoàng hậu mặt

mày trắng bệch, Chiêu Loan đứng cạnh nàng, nhìn Hy Hòa phu nhân đang quỳ dưới đất với ánh mắt vô cùng phẫn nộ. Khương Trầm Ngư lại nhìn kỹ lần

nữa, không hề thấy Cơ quý tần tài năng đệ nhất thiên hạ đó, trong lòng

có chút thất vọng.

Chỉ nhìn thấy thái giám tổng quản La công công khom mình đứng trước

Hy Hòa phu nhân, nhẹ nhàng khuyên nhủ: ” Phu nhân, người ngọc thể ngàn

vàng, trời lạnh thế này, chẳng may nhiễm lạnh sẽ không tốt đâu, hay là

đứng dậy đi…”.

Khương Trầm Ngư cùng tỉ tỉ lặng lẽ bước tới, gương mặt Hy Hòa phu

nhân từ mơ hồ chuyển thành rõ rệt, giống như một bức họa, dần dần phác

họa đường nét, tô thêm màu sắc, cuối cùng thành cảnh tượng sắc nét, tươi đẹp.

Dùng dãy núi xa xa trong làn sương mờ ngưng tụ thành hàng mi dài,

dùng đôi cánh linh động đan vào nhau thành đôi mắt, dùng làn mưa liên

miên vẽ thành xương cốt, dùng cánh hoa còn long lanh sương sớm để tô

hồng bờ môi… cứ thế thoắt đã hiện ra trước mặt.

Phút giây trước, còn trắng tinh đơn điệu, phút giây sau, đã tươi thắm sắc màu khiến người ta hoa mắt.

Trong khoảnh khắc này, dường như có một bàn tay vô hình đang khua

khua trước mặt nàng, trần thế vẩn đục đột nhiên trong trẻo, nhân gian

đen trắng phút giây đó rực rỡ xán lạn, phong lưu ý nhị vô cùng, diễm lệ

tuyệt sắc khôn xiết, hết thảy đều vì phong thái dung mạo của người con

gái này mà bị lung lay chao đảo.

Khương Trầm Ngư toàn thân chấn động, cơ hồ không biết mình đang ở đâu.

Từ nhỏ tới lớn, từ nàng nghe nhiều nhất chính là “đẹp”. Bất cứ người

nào gặp nàng đều kinh ngạc không ngớt, thốt lên: “Con gái út của Khương

gia đúng là đẹp quá!”, “Ai da, đây là Trầm Ngư ư, cái tên này vừa cao

ngạo, lại vừa tương xứng. Một người đẹp như tranh thế


Polly po-cket