áy canh thiếp đó…”. Dứt lời, lay từ phía sau ra một vật, run run đưa ra trước mặt Khương Trầm Ngư.
Thiếp gập màu tím nhạt, đã cháy mất một góc, vừa vặn tách hình Bạch
Trạch màu bạc làm hai phần, cũng đốt chữ “Anh” trong “Anh quân tử hoa”
cháy thành tro.
Ác Du đứng ở một bên sụt sịt nói: “Tiểu thư, phải làm thế nào bây
giờ? Canh thiếp vào nhà ba ngày, nếu có gì dị thường thì coi như không
lành, không thể thành hôn…”.
Không thể thành hôn…
Không thể thành hôn…
Bốn chữ này nặng trĩu tựa núi, đè lên đầu nàng, nở to ra vô số lần,
quấn lấy hai chữ đã hiện lên không biết bao lần trong đầu nàng ngày hôm
nay, bồng bềnh trôi nổi…
Hết rồi…
Đêm đó, Khương Trầm Ngư nhìn ánh đèn trong thư phòng phụ thân sáng
trưng, đám ám vệ ra ra vào vào, bóng phụ thân và ca ca in trên cửa sổ,
lo lắng bồn chồn bước qua bước lại.
Vừa hay Khương phu nhân dẫn nha hoàn đi qua, nàng vội vàng gọi: “Mẹ”.
Khương phu nhân quay lại, nhìn thấy nàng, dịu giọng nói: “Trầm Ngư, sao vẫn chưa ngủ?”.
“Con không ngủ được”.
Khương phu nhân dỗ dành: “Chuyện canh thiếp ta đã lệnh cho toàn bộ
gia nhân không được tiết lộ ra ngoài, còn tìm thợ khéo về sửa nó như
mới, con yên tâm, đảm bảo sẽ không nhìn ra dấu vết bị cháy. Con đừng
nghĩ nhiều quá, mau ngủ đi”.
Khương Trầm Ngư nhìn đồ ăn đêm nha hoàn bưng trong tay nói: “Có phải mẹ đến thư phòng của cha và ca ca không?”.
Khương phu nhân than: “Họ đang đợi tin tức trong cung đó, đêm nay e
rằng không được ngủ, ta làm canh ngọc đới và bánh thủy tinh, phòng ban
đêm họ đói bụng”.
“Để con đi cho”. Khương Trầm Ngư vừa nói tay vừa cầm lấy chiếc khay
trong tay nha hoàn. Khương phu nhân nhìn dáng vẻ của nàng, biết nàng có
điều muốn nói với họ, bèn gật đầu, nói: “Cũng được, vậy để con đem tới
đó”.
Khương Trầm Ngư bưng đồ ăn đêm gõ cửa thư phòng, sau đó bước vào
trong. Khương Trọng và Khương Hiếu Thành đang ngồi đánh cờ cạnh thư án,
ngẩng đầu lên nhìn thấy người bước vào là nàng cũng không cảm thấy bất
ngờ. Khương Hiếu Thành nói: “Muội muội tới rất đúng lúc, nghe nói hôm
nay lúc Hy Hòa phu nhân thổ huyết muội cũng đang ở đó, mau nói xem rốt
cuộc chuyện là thế nào?”.
Khương Trầm Ngư kể lại một lượt từ đầu đến cuối, thật tỉ mỉ cặn kẽ,
nhìn thần sắc phụ thân và ca ca càng lúc càng chăm chú, nghiêm trọng,
không kìm được hỏi: “Cha, có thể tra ra là ai hạ độc Hy Hòa phu nhân
không?”
Khương Trọng cười một tiếng khổ não: “Trọng điểm căn bản không nằm ở ai hạ độc, mà là hoàng thượng hy vọng là ai hạ độc?”.
Khương Trầm Ngư nghi hoặc không hiểu: “Ý của cha là gì?”.
“Muội vẫn không hiểu sao, Trầm Ngư?”. Khương Hiếu Thành đứng bên nói, “Tin mới từ trong cung truyền ra nói hoàng thượng đã giam hoàng hậu vào ngục rồi”.
Khương Trầm Ngư kinh ngạc: “Hoàng hậu? Là hoàng hậu hạ độc? Không thế nào! Không thể nào là hoàng hậu được…”.
“Xem kìa, đến muội còn không tin, trong cung lấy ai tin chứ?” “Cha, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”.
Khương Trọng nhìn ván cờ phức tạp trên bàn cờ, vẻ mặt càng trở nên bi thương hơn, lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chậm mất một bước… Ôi không, là từ
đầu đến cuối, căn bản đã bị ngăn cách với bên ngoài…”.
Khương Trầm Ngư quay đầu nhìn huynh trưởng cầu giúp, ánh mắt Khương
Hiếu Thành cũng ngừng lại trên cục diện ván cờ, thấp giọng nói: “Cha,
việc đã đến nước này, chúng ta nên làm gì?”.
“Còn có thể làm gì? Hoàn toàn không có chỗ cho chúng ta nhúng tay”.
“Vậy cứ trơ mắt nhìn như thế sao?”.
“Đúng”. Khương Trọng ngước mắt nhìn tiểu nữ của mình, dưới ánh đèn,
dung nhan của Khương Trầm Ngư càng nhìn càng diễm lệ, đó là một kiểu
dung mạo xinh đẹp tựa như ánh mặt trời mùa xuân rạng rỡ, thuần khiết
không tì vết, chẳng vương chút tang thương, bốn chữ “đại gia khuê tú”
được thể hiện trọn vẹn trên mình nàng… Chỉ tiếc là, nghi dung như thế,
chất ngọc như thế, lại chẳng có chỗ dùng…
“Trầm Ngư, con về ngủ đi”.
“Cha không nói rõ, con gái không đi”.
“Có một số chuyện, con biết càng ít càng tốt”.
Khương Trầm Ngư đứng ngẩn ra hồi lâu, lại nói bằng một giọng hoang
mang lạ thường; “Cha thực sự cho rằng, sự tình đến nước này, con còn có
thể đứng ngoài hay sao?”.
Khương Trọng và Khương Hiếu Thành chấn động toàn thân, hai cha con
nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Khương Hiếu Thành lên tiếng: “Muội muội,
muội có biết vì sao chúng ta tích cực vun vén cho hôn sự giữa muội và Kỳ Úc hầu không?”.
Tại sao? Câu hỏi này thực sự quá hay.
Với nàng, vì nàng ái mộ công tử, với mẫu thân, vì mẫu thân cảm thấy
Cơ Anh là một người có thể gửi gắm trọn đời; nhưng với phụ thân và ca
ca, tuyệt đối không phải ngắm trúng “con người” chàng, mà là quyền thế
địa vị của chàng mà thôi.
Từ đó có thể thấy, đàn ông và đàn bà, khi suy nghĩ cùng một sự việc,
vốn đã tồn tại sự khác biệt như trời với đất. Nhưng câu này làm sao nàng có thể nói ra miệng?
Thế nên Khương Trầm Ngư chỉ có thể im lặng.
Trong khi nàng im lặng, Khương Trọng thở dài một hơi, thong thả nói:
“Tất cả đều biết, Đồ Bích vốn có bốn đại thế gia: Vương, Cơ, Tiết,
Khương. Năm xưa, trong cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa các hoàng tử, Vương
thị phò tá thái