đã cố ý nhẹ bước, tại sao Đỗ Quyên vẫn có thể biết còn một
người thứ ba đang ở đây? Hơn nữa, còn nói toạc ra là một “cô nương”?
Đỗ Quyên nhếch môi cười cười: “Ngày nào ta cũng đi trên hành lang gỗ
trước cửa hơn chục lần, bốn năm qua mỗi một âm thanh trên ván gỗ ta đều
khắc sâu trong tim. Đến bao nhiêu người, là người như thế nào, cao hay
thấp, béo hay gầy, ta đều có thể phân biệt đến bảy, tám phần. Nếu như ta đoán không nhầm, cô nương là một mỹ nhân thân hình yểu điệu, cử chỉ
đoan trang. Bởi vì, bước chân của cô nương rất khẽ, rất ổn định, rất
ngay ngắn, khi bước đi váy áo không phát ra tiếng loạt xoạt rõ ràng đã
được đạy dỗ cực kỳ tốt”.
Khương Trầm Ngư chỉ còn nước thán phục. Đỗ Quyên lại tiếp: Không chỉ
như thế, ta còn đoán được cô nương cũng có thân phận cao quý. Bởi theo
lý mà nói, nếu người đi cùng hầu gia là người hầu trợ thủ hoặc là đồ đệ
thì sẽ phải đi sau ngài. Nhưng cô nương và hầu gia lại sánh vai mà đến,
từ đó có thể thấy được địa vị của cô nương chắc không dưới hầu gia, cho
nên ta mới sai dì Mai dọn thêm một chỗ ngồi”.
Trong lòng Khương Trầm Ngư cả kinh, bấy giờ mới ý thức được vừa nãy mình không chú ý, đúng là đã đi ngang hàng với Giang Vãn Y.
Tuy là người mù nhưng khả năng nhận biết lại còn tinh chuẩn hơn cả
người mắt sang, vị Đỗ Quyên phu nhân này quả nhiên không phải người bình thường.
Trong lòng nàng bội phục, vội nói: “Phu nhân quá khen rồi, tiểu nữ
đâu phải quý nhân gì chẳng qua chỉ là sư muội của Đông Bích Hầu mà thôi, vì từ nhỏ đã được chiều chuộng cho nên thiếu lễ phép, dám đi ngang hàng với huynh ấy. Phu nhân mau mời ngồi, nghe nói phu nhân bệnh đã lâu
ngày, sư huynh tiểu nữ đang muốn khám bệnh cho phu nhân.
Đỗ Quyên cười nói: “Cũng được. Xin đa tạ hầu gia”.
Giang Vãn Y đặt hòm thuốc xuống, Khương Trầm Ngư đứng bên hỗ trợ một
cách thành thục, lấy chiếc đệm mềm đặt dưới cổ tay Đỗ Quyên, chuẩn bị
xong Giang Vãn Y ngồi xuống ghế, bắt mạch cho Đỗ Quyên một lúc, nét mặt
vốn dĩ căng thẳng chăm chú giãn ra, khẽ cười nói: “Phu nhân hơi suy
nhược nhưng cũng không phải là bệnh nặng, chịu khó nghỉ ngơi an dưỡng
nhiều hơn thì sẽ không thành vấn đề”.
Khương Trầm Ngư hơi bất ngờ, nàng cứ tưởng. Vệ Ngọc Hành không cho họ khám bệnh là vì bệnh của vợ hắn có ẩn tình gì, ai ngờ lại không có gì
nguy hại. Lẽ nào nàng đã cả nghĩ chăng?
Nàng nghe thấy Đỗ Quyên nói: “Vậy thì tốt. Dân nữ vốn dĩ không mắc
bệnh nặng, chỉ vì khí hậu Hồi thành 魠ướt nhiều gió, tuy đã đến đây nhiều năm nhưng vẫn không thể thích nghi được nên thường xuyên mệt mỏi. Có
điều, bản tính của đân nữ không chịu nhàn rỗi, một ngày không chăm hoa
cắt cỏ là cảm thấy thiếu thiếu gì đó, ngủ không yên…”.
Khương Trầm Ngư than: “Tài trồng hoa của phu nhân quả thật hiếm có…”.
Đỗ Quyên lập tức quay mặt về phía nàng, đôi đồng tử không có thần sắc cũng nhìn nàng không chớp, cơ hồ mang theo vài phần mong chờ nhiệt
thành, nói: “Cô nương thích những bông hoa đó sao?”.
“Vâng, vô cùng thích. Đặc biệt là cây lan cánh cúc đó… không giấu gì
phu nhân, gia mẫu thích nhất là loài hoa lan này, trong nhà cũng trồng
rất nhiều, nhưng loài lan cánh cúc trong truyền thuyết đó lại luôn là
nỗi tiếc nuối trong lòng người đã tìm rất nhiều năm, nghĩ đủ cách nhưng
không thể kiếm được. Vì thế, lúc nãy nhìn thấy loài hoa lan đó trong
sân, tiểu nữ còn không dám tin vào mắt mình, không ngờ trên đời lại có
người trồng được loài kỳ hoa hiếm có đó, hơn nữa, còn là một cây hoa
hoàn mỹ đến vậy…”.
Lời của nàng còn chưa dứt, Đỗ Quyên đã nắm lấy tay nàng nói: “Vậy tặng cho cô nương đi!”.
“Hả?”.
Đỗ Quyên nhận ra sự thất thố của mình, liền thu tay lại, cười nói:
“Danh hoa tặng mỹ nhân. Có thể nuôi dạy nên một cô con gái như cô nương, lệnh đương hẳn cũng là một nữ tử tuyệt vời, vậy thì, bồn hoa lan cánh
cúc đó tặng cho bà ấy cũng coi như là danh kiếm gặp anh hùng, tôn thêm
vẻ sáng rỡ cho nhau”.
“Không không không, sao có thể làm thế được”. Khương Trầm Ngự không
ngờ vị Đỗ Quyên phu nhân này lại hào sảng đến vậy, cũng không ngờ nàng
ta lại đem loài hoa trân quý nhất thiên hạ này tặng cho người khách lần
đầu gặp mặt, tuy trong lòng nàng rất muốn, nhưng vẫn phải chối từ: “Quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, phu nhân đã tốn biết bao tâm
huyết tinh lực cho bồn hoa đó, sao tiêu nữ có thể vô duyên vô cớ nhận lễ hậu đến vậy của phu nhân? Tuyệt đối không thể…”.
Đỗ Quyên lại giơ tay nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. Nàng ta dùng đôi bàn tay đầy vết chai do lao động nhiều năm của mình vuốt ve đôi bàn tay da
dẻ trơn láng tựa ngọc, khẽ thổi là rách của Khương Trầm Ngư, trên mặt
hiện lên vẻ cảm khái: “Lễ hậu hay bạc chẳng qua chỉ là do mắt nhìn của
người ngoài. Không biết vì sao, vừa nghe thấy tiếng của cô nương là ta
đã thấy thích cô nương, luôn cảm thấy có duyên với cô nương, cho nên,
đối với ta mà nói, tặng món quà như thế nào cho người mình thấy có duyên đều không phải là lễ hậu. Nếu như cô nương cố chấp không nhận chẳng
phải là đã coi thường ta, cho rằng thân phận ta thấp hèn, không xứng
tặng quà cho cô nương sao?”.
Khương Trầm Ngư
