
ưa, tuy bản thân hắn không muốn làm phách
ra vẻ, nhưng muốn được hắn đích thân chẩn bị phải xếp vào hàng vương hầu khanh tướng mới được. Chỉ là phu nhân của một chủ thành nhỏ nơi biên
ải, nếu không phải là cơ duyên tình cờ, thì sao có thể mời được hắn,
chẳng ngờ một kẻ xưa nay vốn yêu vợ như Vệ Ngọc Hành lại chẳng buồn nghĩ ngợi mà đã từ chối chuyện tốt từ trên trời rơi xuống này. Hiển nhiên
Giang Vãn Y còn sửng sốt hơn cả nàng, hắn nói với vẻ không hiểu: “Không
phiền, là ta tiện thể mà thôi…”.
“Vẫn xin được đa tạ mỹ ý của hầu gia, thực sự không cần đâu…”
lúc này, một bà lão mặc áo xám chạc ngũ tuần rảo bước đi tới vừa đi vừa nói: “Bên đó là Đông Bích hầu Giang đại nhân”.
Vệ Ngọc Hành nhìn thay bà lão, sắc mặt hơi biến đổi: “Dì Mai, sao dì tới đây?”.
Bà lão được gọi là dì Mai đó vội vã đến trước mặt GiangVãn Y, thi lễ nói: phu nhân nhà ta mời Giang đại nhân”.
Giang Vãn Y nhíu mày: “phu nhân nhà bà?”.
Vệ Ngọc Hành cười khổ đáp: “Chính là nội tử”.
“Giáng đại nhân, mời đi bên này”. Dì Mai khom người làm tư thế mời.
Giang Vãn Y nhìn Vệ Ngọc Hành Vệ Ngọc Hành lộ vẻ bất đắc dĩ, cuối
cùng lui một bước nhỏ, thế là Giang Vãn Y đưa mắt ra hiệu với Khương
Trầm Ngư, xách hòm thuốc đứng dậy.
Khương Trầm Ngư theo hắn ra khỏi phòng khách, trong lòng lại càng
đong đầy mối nghi hoặc. Vệ Ngọc Hành mấy lần từ chối rõ ràng là không
muốn Giang Vãn Y thăm bệnh cho phu nhân, chẳng ngờ Đỗ Quyên lại tự mình
sai người hầu đến mời.
Thú vị.
Xem ra, đêm nay ở lại Hồi Thành còn có thể chứng kiến được rất nhiều chuyện hay ho đây…
Chú thích: (1) Câu thành ngữ mang ý nghĩa là giải quyết đứt
khoát, giải quyết nhanh gọn, giống như lút nhanh đao chém đứt mớ đay rối vậy.
(2) Trăng hạ huyền là trăng sau ngày rằm.
(3) Điệp thể. Một thể chữ thư pháp tạo hình xòe sang hai bên như cánh bướm.
(4) Viết tắt của “Tam Thiên Đại Thiên thế giới”, là thuật ngữ
phật giáo, thường được hiểu với nghĩa là một thế giới có phạm vi rất
rộng lớn.
(5) Họ cây cam, quýt.
(6) Nguyên văn “ngư hương tương trấp”, là một loại gia vị chuyên để ướp cá của Trung Quốc.
Đi một mạch về phía Tây xuyên qua một dãy tường bao, con đường nhỏ
vốn được lát đá đã được sửa thành lát gỗ, hai bên còn có tay vịn, dưới
ván rỗng không, đi lên đó phát ra âm thanh lộc cộc.
Cách một quãng nhất định, ở chỗ tiếp nối của mỗi nhịp tay vịn còn
treo một ngọn đèn sáng, những chiếc đèn đó phía dưới là nến, phía trên
là tinh dầu, loại dầu đó không biết làm từ gì mà đốt lên lại tỏa ra thứ
mùi thơm thoang thoảng.
Bấy giờ mưa đêm lất phất, hương thơm thấm phổi, cảnh trí càng làm
người ta thư thái, phòng ốc tuy không xảo mỹ lệ, nhưng mỗi cây mỗi hoa,
mỗi rèm mỗi ghế, mỗi chi tiết đều chất chứa tâm tư ở trong đó.
Phía cuối hành lang gỗ là hai gian phòng nhỏ.
Từ xa Khương Trầm Ngư đã nghe thấy tiếng động lách cách rất có quy luật, đến gần thì hóa ra là một nữ tử đang ngồi đệt vải.
Cửa phòng mở rộng, nữ tử đó đang ngồi trước khung cửi quay lưng lại
với khách, chiếc áo bằng vải gai màu xanh nhạt, mái tóc dài đen nhánh
buông xõa mềm mại trên áo tựa dòng nước chảy, tựa luồng ánh sáng, rõ
ràng là khung cảnh “tĩnh” nhưng lại có cảm giác “động” vô cùng vi diệu.
Chỉ nhìn bóng dáng ấy, KhươngTrầm Ngư liền khẳng định: Không nghi ngờ gì nữa đó chính là Đỗ Quyên.
Trong những lời đồn đại đều nói Đỗ Quyên là người xấu xí không phải
là một mỹ nhân. Nhưng nữ tử xuất thân bần hàn lại thêm đôi mắt mù lòa
này lại có thể khiến một nam nhân như Vệ Ngọc Hành dám vì nàng ta mà
chối từ thiên kim tướng gia, vứt bỏ tiền đồ, ắt phải có điểm đặc biệt.
Mà điểm đặc biệt này có lẽ bắt nguồn từ sự tồn tại yên tĩnh mà linh động của Đỗ Quyên.
Rõ ràng hai bàn tay và đôi chân của nàng ta đều đang thực hiện động
tác dệt vải trên khung cửi nhưng nhìn lại có vẻ trầm tĩnh rõ ràng có vẻ
rất trầm tĩnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy mọi điểm trên cơ thể
nàng như đang nói chuyện, như đang biểu đạt điều gì.
Vẻ vừa mâu thuẫn vừa hài hòa đó dường như tập trung trên người nàng ta một cách rất tự nhiên.
Khương Trầm Ngư không kìm được nghĩ, từ nhỏ tới lớn nàng đã gặp nhiều nữ tử, dung mạo tuyệt mỹ như Hy Hòa, hiền thục mẫn tuệ như Tiết Mính,
yểu điệu khéo leo như tỉ tỉ, yêu mị như Di Thù… nhưng người như Đỗ
Quyên, thì quả thực đây là lần đầu tiên nàng gặp.
Nàng đang nghĩ thì tiếng khung cửi ngừng lại, nữ tử đó thong thả đứng dậy, quay người lại, khom lưng thi lễ: “Dân nữ Đỗ Quyên bái kiến hầu
gia”.
Giang Vãn Y vội đáp: “Xin phu nhân mau đứng dậy”.
Dưới ánh đèn gương mặt Đỗ Quyên vô cùng gầy gò, mày nhạt môi mỏng,
hai mắt đờ đẫn, không có chút thần sắc nào. So với sự linh hoạt của bóng lưng, khuôn mặt không chút lanh lợi này rõ ràng tầm thường biết bao. Lẽ nào ban đầu Tuyên Lưu đau lòng tuyệt vọng là vì thân là thiên kim tướng phủ dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng cuối cùng lại thua một cô
gái mù, mà còn là một cô gái mù xấu xí.
Đỗ Quyên nói: “Dì Mai, dọn chỗ. Cũng lấy cho cô nương này một chiếc ghế đ i “.
Khương Trầm Ngư không kìm được hỏi: “Sao phu nhân biết còn có ta
nữa?”. Nàng