Họa Mi

Họa Mi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323710

Bình chọn: 10.00/10/371 lượt.

inh như Hạ Hầu Dần mà lại có ngày này.

Suy sụp?

Đã chết?

Tại sao lại như vậy?

Nàng nhớ tới Phượng Thành, nhớ tới tòa dinh thự rộng lớn. Tuy rằng đã rời đi, nhưng đã sống một thời gian dài đếntám năm, nơi đó chính là nhà của nàng.

“Hắn đã chết, vậy những người khác đâu? Bọn họ ra sao rồi? Đi nơi

nào? Yến Nhi đâu? Quản sự đâu? Đổng Khiết đâu?” Nàng thất thần thì thầm, hàng lệ lại giàn dụa chảy ra.

Nam nhân khó khắn mở miệng, thanh âm so với lúc trước càng khàn hơn.

“Hắn hưu ngươi, ngươi không hận hắn sao?”

“Hận hắn?” Nàng mờ mịt lặp lại.

Nếu là hận hắn, vì sao nàng không quên được hắn? Nếu là hận hắn, vì

sao chỉ cần nhớ đến, nàng lại khó chịu? Nếu là hận hắn, vì sao nghe được tin hắn chết, lòng của nàng lại có thể đau như vậy?

Nếu, là. . . . . .

Lòng của nàng chẳng những đau, mà còn hỗn loạn.

“Ta không hiểu được. . . . . .” Nàng nghẹn ngào, cho tới hôm nay mới

hiểu được, nàng đối với Hạ Hầu Dần, kỳ thật không chỉ có hận, mà còn có

tưởng niệm càng sâu, càng nặng, càng giày vò.

Nam nhân đứng cạnh giướng run rẩy, hô hấp nặng nề. Hắn vươn tay, khát khao có thể lau khô từng giọt lệ của nàng, có thể ôm nàng trong lòng,

khiến nàng không còn đau lòng.

Bàn tay to run rẩy chưa kịp chạm vào vai nàng thì ngoài cửa lại

truyền đến tiếng bước chân dồn dập, phịch một tiếng, cửa bị mở ra .

Một thân ảnh nho nhỏ mang đôi giày hồng thêu hoa vội vã chạy vào. Đôi mắt cô bé chứa lệ, vội vàng tìm tìm, thẳng đến nhìn thấy Họa Mi trên

giường, nước mắt mới lăn xuống.

“Bá mẫu!” Tiểu cô nương khóc kêu, chạy như bay đến bên giường, tay

nhỏ bé mập mạp bám chặt lấy quần áo Họa Mi, như là sợ lỏng tay nàng sẽ

biến mất không thấy.

Họa Mi khiếp sợ, sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Hai tay nàng run run, vén tóc tiểu cô nương đang nức nở, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nước mắt lưng tròng.

“Yến Nhi?” Nàng khó có thể tin, tay vẫn run run. “Yến Nhi, ngươi sao lại ở chỗ này?” Đây là mộng sao? Là nàng đang nằm mơ sao?

Hạ Hầu Yến khóc thút thít, lại bám lấy váy Họa. “Bá mẫu, Yến nhi nhớ người, nhớ người lắm!”

Nàng ôm tiểu cô nương, tâm loạn mờ mịt.

” Phụ thân ngươi đâu?”

“Phụ thân còn tại Nam Dương.” Hạ Hầu yến chôn mình trong váy nàng,

khóc nói. “Bá mẫu, cháu rất muốn gặp người, nhưng bá bá nói Yến Nhi phải ngoan ngoãn chờ, bằng không sẽ dọa đến bá mẫu. Nhưng mà cháu nghe được

có người nói người té xỉu, cháu lo lắng quá, lo lắng quá. . . . . .”

Nàng ngẩng đầu lên, rốt cục khóc lớn. “Yến nhi nhịn không được! Yến nhi

không ngoan, nhưng mà Yến nhi rất nhớ người!”

Đôi tay ôm tiểu cô nương bỗng dưng cứng lại.

Sau một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi mở miệng, dùng thanh vô cùng âm bình tĩnh hỏi: “Bá bá muốn cháu ngoan ngoãn chờ?”

“Ân.” Tiểu cô nương gật đầu.

Lúc đầu Họa Mi không nhúc nhích, qua một hồi lâu sau, nàng mới chậm

rãi, từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt ướt đẫm lệ nhìn thẳng vào nam nhân

đứng một bên, trầm mặc không nói.

Thời tiết mặc dù nóng, nàng lại cảm thấy toàn thân lạnh như băng.

Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, toàn thân mặc hắc y, mặc dù gấy yếu

nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy nam tính khí lực. Nam nhân trước mắt thân hình

không hề khòm xuống, khôi phục cao ngất như xưa, mà nàng lúc nãy vì đắm

chìm trongđau xót mà không nhận thấy được!

Mọi chuyện được vạch trần.

Hắn lừa nàng.

Ông trời, sao nàng lại mù quáng đến mức này?

Bên trong rơi vào yên lặng, chỉ nghe được tiếng nức nở của Yến Nhi.

Cô bé khóc trong chốc lát, rồi cảm giác được không khí có chút không

bình thường, mới ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn hai người.

“Bá mẫu?” Nàng kêu to, kéo kéo Họa Mi váy.”Bá mẫu, người làm sao

vậy?” Vì sao bá mẫu sắc mặt lại tái nhợt như vậy? Là nàng dọa bá mẫu

sao?

Ngoài cửa lại lần nữa truyền đến tiếng bước chân, lão nhân tuổi hơn

năm muoi, đầu bạc râu bạc trắng, vẻ mặt lo lắng, ở cửa nhìn xung quanh,

chính là Hạ Hầu gia quản sự.

Nhìn thấy tình hình trong phòng, quản sự trong lòng kêu hỏng bét rồi, lập tức biết sự tình trở nên gây go, bởi vì sự xuất hiện của Hạ Hầu Yến xuất hiện, mà bị vạch trần.

“Tiểu thư!” Hắn kiên trì tiến vào, ôm lấy Hạ Hầu Yến, đầu tóc bạc

trắng từ đầu đến cuối đều gục xuống, không dám liếc nhìn Họa Mi một cái.

“A, không cần bắt ta, ta muốn ở trong này, ta muốn ở bên cạnh bá mẫu. . . . . . A. . . . . .” Tiểu cô nương giãy dụa nhưng vẫn bị lão quản

gia ôm lấy, vội vàng dẫn ra ngoài.

Tiềng ồn ào dần dần đi xa, hai người lại thủy chung nhìn nhau.

Đối mặt ánh mắt lên án của Họa Mi, Hạ Hầu Dần sắc mặt xanh mét, trong lòng hiện lên trăm ngàn cái ý niệm. Hắn mấy lần mở miệng muốn giải

thích, nhưng biết nàng sẽ không còn tin tưởng hắn .

Yến Nhi xông vào làm hỏng tất cả dự tính của hắn.

Không biết qua bao lâu, Họa Mi ngồi sững trên giường nãy giờ, mới

thong thả vươn tay, tay nhỏ bé trắng noãn khẽ run, chặt chẽ nắm lấy gối

trúc. Tiếp theo nháy mắt, nàng không chút nghĩ ngợi, dùng hết khí lực

nắm gối trúc ném về Hạ Hầu Dần.

“Sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy? !” Nàng khó tin chất vấn, tức giận thở hào hển.

Hạ Hầu Dần đứng ở chỗ cũ, không tránh cũng không trốn. Nàng ném gối trúc đánh trúng giữa


Old school Easter eggs.