XtGem Forum catalog
Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325140

Bình chọn: 8.00/10/514 lượt.

cố ý lôi ra.

Cho dù ký ức đó đột nhiên hiện trong đầu ra như băng ghi hình, tôi vẫn luôn cảm thấy thiếu mất vài thứ, như âm thanh hay ánh đèn linh tinh.

Tôi rất quen thuộc với chị trong cuộn băng đó, nhưng hình dáng bản thân trong đó, lại cảm thấy thật xa lạ.

Có lẽ nếu cho tôi nghe lại bài hát "hoa hồng đêm", hay nhìn lại điệu nhảy "hoa hồng đêm" cuốn băng sẽ trở nên hoàn chỉnh.

Chỉ tiếc là sau khi tốt nghiệp đại học tôi chưa từng nghe thấy hay nhìn thấy "hoa hồng đêm".

Đã có kinh nghiệm vì Diệp Mai Quế mà đột nhiên nhớ tới chị lần trước nên lần này tôi có vẻ tương đối thong dong.

"Đúng rồi, Tiểu Bì đâu?" Tôi thử nói sang chuyện khác.

"Nó đang đi cắt tóc."

"Cắt tóc?"

"Lông Tiểu Bì quá dài, tôi đưa nó đi cắt. Đợi tí nữa sẽ tới đón nó về."

"Tiểu Bì vốn là chó lông dài, không cần tỉa lông."

"Nhưng lông nó đã che khuất cả mắt, tôi sợ nó đi đường va nhầm thứ gì."

"Cô nghĩ nhiều quá. Khứu giác của chó tốt hơn thị giác."

"Thật không?"

Diệp Mai Quế đứng dậy, bỏ kẹp tóc ra, sau đó rủ thẳng tóc trên trán xuống, mái tóc như thác nước đổ xuống che khuất vầng trán và đôi mắt.

"Cậu cho là lúc này nếu cho tôi một cái mũi thật tốt tôi sẽ không đụng phải thứ gì?"

Cô duỗi thẳng hai tay, từ từ sờ sạng trong phòng khách.

"Đúng đúng đúng, cô nói đúng, Tiểu Bì nên tỉa lông."

"Hiểu là được." Diệp Mai Quế vẫn tiến lại.

"Cô có muốn đổi một bộ quần áo màu trắng không?"

"Sao cơ?"

"Như vậy cô có thể xuống lầu sáu, giả quỷ đi dọa thằng nhóc rỗi hơi Ngô Trì Nhân kia."

"Này!"

Cô rốt cuộc cũng ngừng chân, kẹp tóc lại, sau đó trừng mắt nhìn tôi một cái.

Diệp Mai Quế ngồi trở lại ghế sô pha, bật tivi.

Ánh mắt tôi tuy đặt lên cái tivi nhưng khóe mắt vẫn lén nhìn cô.

Thật ra mái tóc cô không thật sự cắt ngắn, chỉ hơi chỉnh sửa một chút thôi.

Ban đầu khi tóc cô dài, đuôi tóc hơi cuộn lại, còn hiện giờ đuối tóc chỉ còn hơi gợn một chút.

Tôi cảm thấy, hoa hồng đêm chỉnh sửa đi cành lá, lại càng thêm xinh đẹp.

Nhưng với một đóa hoa hồng đêm, Diệp Mai Quế nên chính sửa không chỉ là cành lá, mà còn là những thứ khác trên người.

"Tôi đi đón Tiểu Bì." Diệp Mai Quế cầm ví da lên, đi ra ngoài hành lang.

"Tôi đi cùng cô." Tôi tắt tivi, cũng ra ngoài hành lang.

Cô do dự một chút rồi nói: "Được rồi."

"Không tiện sao?"

"Không phải." Cô mở cửa rồi quay lại nói với tôi: "Chỉ không quen thôi."

Trong thời gian đi thang máy xuống lầu, tôi luôn nghĩ về ý của câu "không quen" mà Diệp Mai Quế nói.

Tôi chưa bao giờ thấy có bạn bè tới tìm cô, cũng rất ít khi nghe thấy tiếng điện thoại của cô kêu.

Trừ khi đi làm với mang Tiểu Bì ra ngoài, cô rất ít khi ra khỏi cửa.

Đương nhiên cũng có thể cô ra ngoài sau khi tôi ngủ, có điều khi đó đã quá khuya rồi, hẳn không đến mức đó.

Nói như vậy, con người cô cũng như cuộc sống của cô đều rất yên tĩnh.

Nghĩ tới đây, tôi quay đầu lại nhìn cô, thử thăm dò ánh mắt cô.

"Cậu đang nhìn gì thế?"

Vừa ra khỏi cửa chung cư, cô dường như phát hiện ánh mắt tôi vì vậy mở miệng hỏi.

"Không có gì. Chỉ có điều đột nhiên nghĩ tới, cô rất ít khi ra ngoài."

"Không có chuyện gì thì ra ngoài làm gì?" Diệp Mai Quế trả lời rất đơn giản.

"Có thể là đi dạo với bạn bè, đi xem phim, nghe hát."

"Tôi thích một mình, cũng đã quen một mình."

"Nhưng..."

"Đừng quên..." Cô ngắt lời tôi: "Cậu cũng rất ít khi ra ngoài."

Trong lòng tôi chấn động, bước chân ngừng lại.

Diệp Mai Quế nói đúng, tôi cũng giống cô, đều rất ít khi ra ngoài.

Tôi thậm chí cũng giống cô thích và quen một mình.

Có lẽ tôi có thể tìm được lý do để nói, là vì tôi chưa quen với con người và sự vật ở Đài Bắc này nên mới ít ra ngoài.

Nhưng từ một góc độ khác nhìn lại, rất nhiều người vì nguyên nhân không quen không biết này nên mới hay ra ngoài.

Vì con người, sự vật đều rất mới mẻ, đáng để ra ngoài tìm hiểu và cảm thụ.

Tôi đột nhiên nhớ lại, cho dù là ở Đài Nam quen thuộc tôi vẫn rất ít khi ra ngoài.

"Sao vậy?"

Diệp Mai Quế cũng dừng chân, đứng cách tôi hai mét, quay lại đối mặt với tôi."

"Cô có cô độc không?" Tôi hỏi.

Dưới đèn đường chiếu xuống, tôi bỗng thấy ánh mắt cô bắt đầu có ánh nước.

Như một trận mưa xuân trôi qua, hoa hồng bắt đầu nở rộ thật xinh đẹp.

"Cô độc là bạn bè thân cận nhất của tôi. Tôi không đi tìm nó nhưng nó luôn tới tìm tôi."

"Thật sao?"

"Ừ. Tôi nghĩ rất nhiều cách để quên nó đi, nhưng nó vẫn không quên tôi."

Tôi nhìn khóe môi đang nhếch lên thành một nụ cười của Diệp Mai Quế, trong lòng lại có cảm giác quen thuộc khó nói thành lời.

"Nếu không thấy nó đâu thì bởi nó trốn đi chứ không phải vì nó đã bỏ đi." Tôi hỏi cô: "Cô cũng có cảm giác như vậy chứ?"

"Đúng vậy." Diệp Mai Quế mỉm cười.

"Người trên núi thường không biết hình dạng quả núi ra sao."

Diệp Mai Quế ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, dường như đang rất xúc động: "Chỉ có người bên ngoài núi mới thấy rõ hình dạng quả núi."

"Có ý gì?"

"Rất đơn giản." Cô quay đầu lại nhìn tôi, sau đó lúi lại ba bước, mỉm cười nói: "Cậu đang đứng trên một ngọn núi, tôi đang đứng ở một ngọn núi khác. Cả hai ta đều biết ngọn núi mà người kia sống trông ra sao, nhưng lại khô