ói: "Dã thú có hung ác, cũng có lòng thương hại. Tôi chẳng hề thương hại, nên chẳng phải dã thú."
"À. Vậy sao cô bảo nó tiến bộ? Shakespeare tuyệt lắm sao?"
"Không phải ý này. Trước kia nó chỉ nói thang máy hỏng, giờ nó nói ngay cả thang máy cũng không phải. Đây là tiến bộ từ cảnh giới thấy núi là núi tới cảnh giới thấy núi không phải núi."
"Thật không? Tôi lại thấy nó càng ngày càng rỗi hơi."
Diệp Mai Quế mở ví da, lấy ra một cái bút, đưa cho tôi: "Cậu muốn viết gì thì viết đi."
"Không cần đâu."
"Chẳng phải cậu không viết gì đó mắng Ngô Trì Nhân thì không thấy thoải mái sao?"
"Tôi nghĩ mình đã là một phần tử của chung cư này thì nên cảm nhận cảm giác hài hước đó."
"Ừm, cậu quen rồi là được."
Diệp Mai Quế mỉm cười, thang máy cũng đồng thời mở ra.
Tiểu Bì quả nhiên không quen hình dáng của mình, thấy gương cái là tránh thật xa.
Ba ngày liên tục, tôi đi làm về nó đều trốn dưới ghế sô pha.
Diệp Mai Quế nói với nó rất nhiều, tỷ như Tiểu Bì tỉa lông xong thật đẹp trai, gì gì đó.
Có điều hình như nó cũng chẳng tin.
"Làm sao đây? Tiểu Bì cả đêm đều trốn dưới ghế sô pha." Diệp Mai Quế hỏi tôi.
"Có lẽ chờ đến lúc lông dài lại nó sẽ không như vậy nữa."
"Vậy bao lâu nữa lông nó mới dài lại?"
"Ừm." Tôi trầm ngâm một lúc sau đó nói: "Để tôi tới viết vài chữ."
Tôi ôm Tiểu Bì ra khỏi ghế sô pha, cầm lấy chân trước của nó, viết vài chữ lên ghế.
Viết xong, Tiểu Bì có vẻ rất vui mừng, lại đứng trên ghế sô pha sủa.
"Rốt cuộc cậu viết cái gì vậy?"
Diệp Mai Quế thấy Tiểu Bì lại bắt đầu hoạt bát trở lại, vui vẻ ôm lấy nó rồi quay sang hỏi tôi.
"Luân hồi hồng trần trăm ngàn thay đổi, kiếp này làm chó thật tiêu dao. Hiếm có lục căn đã thanh tịnh, hà tất trả ta lông rậm kia." Tôi nói.
"Cậu vẫn rỗi hơi như trước."
Tuy cô mắng tôi một câu nhưng cả giọng nói lẫn khuôn mặt đều có vẻ vui cười.
Trong tivi đột nhiên có tin bão, tôi nghe vài câu xong bèn nhíu mày.
"Bão? Mặt biển phía đông bắc." Tôi lầm bầm tự nói.
"Sao vậy? Có bão cũng bình thường mà."
"Không, rất không bình thường." Tôi quay sang nhìn Diệp Mai Quế: "Bão vào Đài Loan thường tạo thành ở hai hướng phía đông nam và tây bắc Đài Loan. Lần này lại có bão ở mặt biển phía đông bắc, chuyện này cực kỳ hiếm thấy."
Tôi nghĩ một chút, hỏi cô: "Trong nhà có đèn pin hay nến gì đó không?"
"Không có." Cô cười nói: "Tôi không sợ mất điện."
"Tôi xuống lầu mua." Tôi đứng dậy, cũng mỉm cười: "Nếu mất điện buổi tối cô đọc sách sẽ không tiện."
"Mất điện còn đọc sách làm gì."
"Cô đã quen ngủ muộn, vạn nhất mất điện, đêm dài dằng dẵng, cô sẽ rất buồn chán."
Diệp Mai Quế không trả lời, chỉ mỉm cười, gật đầu.
Tôi tới hành lang, mở cửa.
"Kha Chí Hoành." Tôi nghe cô gọi từ trong phòng khách.
"Chuyện gì?" Tôi đi về hai bước, nghiêng đầu vào phòng.
"Cám ơn cậu." Giọng Diệp Mai Quế thật ôn nhu: "Còn có..."
"Ừm?"
"Đã khuya rồi, cẩn thận một chút."
Tuy rằng Diệp Mai Quế chỉ nói hai câu song lại khiến tôi cảm thấy trên bông hoa hồng đêm đã bớt đi hai gai nhọn.
"Israel dựng nước ở vùng đất trên sa mạc, vì vậy tìm nước là chuyện lớn nhất trong cuộc sống của nhân dân. Bọn họ thường xuyên phải tìm kiếm nguồn nước trong sa mạc, mỗi khi phát hiện ra nước sẽ vui mừng hoan hô, ca hát, khiêu vũ thành vòng tròn. Đó là xuất xứ của điệu thủy vũ này."
Nhảy điệu thủy vũ xong, chị ngồi trên bức tường thấp bên quảng trường, tiếng hít thở vẫn còn chút dồn dập: "Mayim nghĩa là 'nước' trong tiếng do thái, cho nên trong điệu thủy vũ không ngừng hô Mayim. Các anhc chị khóa trên của khoa em thường nhảy điệu nhảy cầu mưa, rất thú vị."
"Chị biết nhiều thế."
"Là em quá ngốc thôi." Chị nở nụ cười, hít thở đã trở lại bình thường: "Điệu thủy vũ là điệu nhảy dân gian đầu tiên lưu truyền tới Đài Loan, thế mà em lại không biết."
"Cái này." Tôi hơi bất an: "Em rất xấu hổ."
"Chị đùa thôi." Chị vẫy vẫy tay, ý bảo tôi cũng ngồi xuống trên bức tường thấp này.
"Vì chị thích điệu nhảy của Israel nên có tìm hiểu đôi chút."
"Sao chị lại thích điệu nhảy của Israel?" Tôi đi tới bức tường thấp đó, ngồi bên tay trái chị.
"Israel vô cùng đoàn kết, vì vậy điệu nhảy của họ hơn nửa đều là tay nắm tay nhảy thành một vòng tròn. Mượn câu nói của em: mọi người tạo thành một vòng tròn, cùng bước theo điệu nhảy."
Chị quay đầu lại nhìn tôi, khóe miệng như cười mà không phải cười: "Thật ra chị với em giống nhau, cùng khao khát cảm giác hòa nhập."
Chị nói xong, đứng trên bức tường thấp, nhìn lên bầu trời đêm, hai tay ra sức duỗi thân, hít thở thật sâu. Còn tôi nghe xong cảm thấy rất kinh ngạc nhưng không dám hỏi vì sao.
Dưới bầu trời đêm, chị nhất định là ngôi sao sáng chói, còn tôi lại cảm thấy, tôi biến mất trong màn đêm đem kia.
Sao đương nhiên thuộc về bầu trời đêm, dù sao chúng cũng là tiêu điểm của những ánh mắt, chỉ có bóng tối mới khát khao được là một bộ phận của bầu trời đêm.
Cho nên tôi không thể hiểu được lời của chị, chị cũng khao khát cảm giác được hòa nhập.
Sau này tôi mới nghe nói, chị mồ côi cha mẹ.
"Cậu em, em có biết chị thích nhất điệu nhảy nào không?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn chị, s