iểu thư Lý gia đã được cứu ra, mà lại không nói cô ta đã
__ phát điên.” – hai chữ cuối cùng,
nàng nói thật nhẹ, thật ưu thương.
Hắn hiểu ra, “Nàng đã gặp cô ấy?”
“Gặp
rồi, Tề Hạo Vũ mang thiếp đi gặp, dáng vẻ này của thiếp cũng chính là dáng vẻ
của cô ấy, mà cô ấy có lẽ còn thảm hơn.”
“Nương
tử…” – Giang Tùy Vân kích động.
Ngón tay thon dài đặt lên môi hắn, nhẹ nhàng lắc đầu, “Thiếp
không muốn để một kẻ điên hủy diệt cuộc sống của chúng ta. Hắn nói với thiếp,
chỉ cần thiếp dám uống thuốc này, hắn liền buông tay, như vậy thiếp uống vào có
đáng gì đâu?”
Hắn
không nói gì, càng ôm chặt nàng.
“Dậy thôi
nào, hắn đang chờ.”
Giang
Tùy Vân tức giận gầm nhẹ một tiếng, “Cứ để hắn chờ.”
“Giang
Tùy Vân.” Nhẹ nhàng gọi.
Hắn cụp mắt, cắn răng nói: “Chúng ta đi
gặp hắn vậy.”
Hai
người bèn rời giường, Giang Tùy Vân đau lòng nhìn thê tử lấy tấm lụa mỏng đã
chuẩn bị từ trước bịt kín mặt, vậy mà vẫn nhìn thấy hai nốt ban đỏ trên trán,
chỉ có đôi thu thủy sáng ngời vẫn chưa hề đổi thay mà thôi.
Khi phu thê hai người tay trong tay bước vào đại sảnh,
Tề Hạo Vũ đã dùng đến chén trà thứ ba.
Hắn nhìn thấy Lăng Thanh Tuyết mặt che bởi tấm lụa
mỏng, cả ngừơi chấn động mạnh mẽ, kinh ngạc dị thường nhìn chằm chằm nàng,“Thanh
Tuyết __” – nàng thật sự bị hủy dung.
Nàng nhấc khăn che mặt lên, khuôn mặt phù dung không
còn trắng nõn như ngọc nữa, mà chi chít những nốt ban đỏ ghê người.
“A…” – hạ nhân trong phòng nhìn thấy diện mạo hiện giờ của
thiếu phu nhân từng xinh đẹp mê người, không kiềm chế được thảng thốt la to.
Giang Tùy Vân hung hăng trừng Tề Hạo Vũ, “Bây
giờ Tề Trang chủ đã vừa lòng chưa?”
Tề
Hạo Vũ điên cuồng cười to, “Vừa lòng chứ, cớ sao lại không vừa lòng
được, không biết Giang công tử đối với thê tử như thế này sẽ hạ khẩu thế nào
nhỉ. Ta không có nàng, kết cục sau này của ngươi không cần nghĩ cũng đoán được.” (xin lỗi bà con,
truyện có pha yếu tố bạo lực *bụp, chát, hự* chết đi, đồ điên hoang tưởng! Bao
cảm thông nay mất sạch! Thằng điên không có tính người! Càng lúc càng mất thiện
cảm!)
Giang Tùy Vân lạnh lùng nhìn hắn.
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyết lại thản nhiên, không hận,
cũng chẳng oán, giống như người trước mặt chẳng làm gì nàng, cũng chẳng có quan
hệ gì với mình, nàng nhẹ nhàng nói, “Dù sao này ta có cô đớn lẻ
bóng một mình, Tề Hạo Vũ, ta cũng không nhớ đến một người từng mơ có ta như
ngươi.” – đây là câu trả lời của nàng.
Kẻ điên đang cười to im bặt, đờ đẫn nhìn thân ảnh hắn
từng khắc sâu tự đáy lòng, hoảng hốt nhớ lại nàng đã từng vui vẻ cười, lễ phép
gọi “Tề đại ca”, khi đó thân thiết bao nhiêu, nay càng xa lạ bấy nhiêu.
“Trung thúc,
tiễn khách.” – Giang Tùy Vân lạnh lùng
hạ lệnh trục khách.
“Tề Trang
chủ, mời.” – Trung thúc nghiêm mặt đưa
tay mời người. Ông đã sống hơn nửa đời người rồi, nhìn tình hình cũng đoán được
phần tiềm ẩn bên trong hết bảy tám phần, dĩ nhiên đối với kẻ trước mắt này nửa
điểm cảm tình cũng không có.
~~~~~***~~~~~
“Thiếu phu
nhân, cô không ôm tiểu thiếu gia sao?” –
bà vú thật cẩn thận hỏi, chỉ sợ chạm vào nỗi đau của thiếu phu nhân nhà mình.
Một ngày, tiểu thiếu gia đột nhiên giật tấm lụa mỏng
vẫn bịt mặt mẫu thân ra, sau đó liền bị dọa khóc lóc om sòm, từ đó về sau,
thiếu phu nhân chưa từng ôm con một lần nào nữa, đợi đến khi bé ngủ thật say
mới si ngốc đứng ngắm bé thật lâu.
“Đừng dọa bé
nữa, bà ôm đi đi.” – Lăng Thanh Tuyết
thản nhiên nói, không hề quay lại, mặt vẫn hướng về vườn hoa.
“Thiếu phu
nhân, cô thử một chút thôi, lần trước là vì quá đột ngột, tiểu thiếu gia mới
khóc, cô xem này, ánh mắt bé rất đáng thương.”
Lăng
Thanh Tuyết không nói gì, nhưng bàn tay đang nắm chặt cành hoa đã trở nên trăng
trắng.
“Vú bồng tiểu
thiếu gia cho ta.”
“Vâng,
thiếu gia.”
Giang
Tùy Vân ôm con đến gần thê tử, ngồi xổm xuống.“Nương tử, nàng là mẹ của nó, nếu ngay
cả mẫu thân thân sinh nó cũng ghét bỏ, thì đứa con này chúng ta không cần cũng
được.”
“Giang
Tùy Vân, Thực nhi vẫn còn nhỏ mà.”
“Trẻ
con mới thuần khiết trắng trong, nên bé sẽ không ghét bỏ mẫu thân thân sinh của
mình.”
Hắn
cường ngạnh nhét con vào trong lòng thê tử.
Lăng Thanh Tuyết cúi đầu nhìn con thơ trong lòng. Đôi
đồng tử đen như mực của Giang Ngộ Thực nhìn chằm chằm người phụ nữ mặt che lụa
mỏng, nhìn chằm chằm đôi mắt thân quen, lúm đồng tiền hồn nhiên chậm rãi nở rộ,
tay nhỏ bé sờ rồi lại sờ trước ngực mẫu thân. Bé vẫn nhớ rõ mùi hương của mẹ
mà.
“Tiểu sắc
lang.” – Giang Tùy Vân vừa thấy bé làm
vậy liền phỉ nhổ, nhanh tay lẹ mắt ôm bé lại, ném cho vú em.
Lăng Thanh Tuyết tránh ra, cười: “Nào
có phụ thân như vậy.”
Giang
Tùy Vân hừ nhẹ, bế bé đưa cho ái thê, tay xoa xoa khuôn mặt hồng hào nhỏ nhắn
của bé con, hơi hơi bất mãn nói: “Vi phu cứ nghĩ đến sau này hắn
sẽ bái Tô cô nương làm sư phụ, lòng liền lo lắng.”
Nhìn
một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, đám hạ nhân thức thời lùi ra xa một chút, để
lại không gian riêng tư.
“Cũng chẳng
cần lo buồn như thế.”
Mắt
thấy chung quanh không có ai, Giang Tùy Vân nói thầm vào tai thê tử, “