một bóng người nhỏ nhắn thướt tha từ chỗ các phu
vác kiệu chạy ra, quỳ gối trước mặt lão phu nhân.
Phản ứng đầu tiên của Lăng Thanh Tuyết là đẩy mẹ chồng
ra sau lưng để bảo vệ, nhanh đến mức mọi người đều không thấy rõ động tác của
nàng, chỉ há hốc mồm kinh ngạc.
“Lão phu
nhân, thiếu phu nhân, van xin các người, xin các người cứu tiểu thư nhà ta,
Tiểu Hồng xin các người...”
Đối
diện với cô gái áo xanh không đầu không đuôi không ngừng cầu cứu này, Lăng
Thanh Tuyết không biết làm sao cho phải, đưa mắt sang hỏi ý mẹ.
Giang lão phu nhân hơi bình thản nhìn nha đầu đang
không ngừng dập đầu kia, thanh âm vài phần lãnh đạm, nói: “Lý
gia các người cũng là nhà phú gia, tiểu thư nhà ngươi nếu có chuyện gì, Lý gia
cũng không nên mặc kệ cô ấy, sao lại đổ lên đầu Giang gia chúng ta, huống hồ
hai nhà chúng ta cũng đã chẳng còn liên quan đến nhau nữa.”
Lý
gia? Lăng Thanh Tuyết hơi hơi đăm chiêu nhìn tiểu nha hoàn vẫn đang không ngừng
dập đầu.
“Lão phu
nhân, nô tì thật sự không còn cách nào khác, lão ta nhà ta vì tiểu thư đào hôn
nên đã giận dữ cắt đứt quan hệ với tiểu thư, mà tiểu thư lại bị người ác bắt
buộc phải bán mình...” – Tiểu Hồng khóc
không thành tiếng, nước mắt không ngừng rơi.
“Cô ấy không
phải đi với người yêu sao? Người nọ sao lại để chuyện như vậy xảy ra?” – Lăng Thanh Tuyết nhíu mày nghi ngờ. Những chuyện này
nàng đều biết được từ miệng Vạn Sự Thông.
Tiểu Hồng lệ rơi đầy mặt, cố không lau nữa, phẫn hận
nói: “Gã đàn ông vô sỉ kia đến tột cùng chỉ muốn tiền tài của
tiểu thư mà thôi, hết ăn lại nằm, cuối cùng lừa lấy tất cả trang sức của tiểu
thư, không những thế còn bán tiểu thư vào thanh lâu.”
Hai
mẹ con Giang gia liếc nhau, không chen ngang.
“Sau lại có
người bao dưỡng tiểu thư, tiểu thư nghĩ đến cuối cùng cũng đã tới hồi thái lai,
không ngờ người đó mới đúng là ác ma thật sự.”
Nói
tới đây, thân hình Tiểu Hồng không ngừng run rẩy, như nhớ lại chuyện gì vô cùng
đáng sợ.
Sau đó, Lăng Thanh Tuyết thấy ánh mắt cô ta cứ hướng
về phía mình, nghi ngờ liền trỗi dậy. Chẳng lẽ việc này có liên quan đến nàng?
Quả nhiên, Tiểu Hồng nói tiếp: “Thiếu
phu nhân, nô tì biết tiểu thư nhà mình không đúng, nhưng cô đã là Thiếu phu
nhân, Tề Trang chủ sao vẫn cứ cố chấp tra tấn tiểu thư nhà nô tì, dù sao cô
cũng không thể nào lại gả cho hắn, thiếu phu nhân, xin cô thương xót, đi cầu
tình với Tề Trang chủ, để hắn thả tiểu thư nhà nô tì với.”
Tề
Hạo Vũ?
Lăng Thanh Tuyết lòng giật mình. Nàng chỉ ở Giang gia
an thai có mấy ngày, bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì?
“Thanh Tuyết,
chúng ta hồi phủ thôi.” – Giang lão phu
nhân nắm chặt tay con dâu, ngăn nàng đi đỡ Tiểu Hồng dậy.
“Mẹ __” Lăng Thanh Tuyết không đồng ý, gọi khẽ.
Giang lão phu nhân quay lại, nhìn tượng Phật trong
điện, giọng điệu trở nên mềm mỏng hơn, “Thanh Tuyết, không phải
mẹ lòng dạ sắt đá, việc này Vân nhi cũng đã từng nói với Tề Trang chủ, hậu quả
lại càng đáng sợ, hắn không những không buông tha, mà còn làm sự tình nghiêm
trọng thêm, cho nên, việc này chúng ta tốt nhất đừng nhúng tay vào nữa, tránh
để càng lúc càng khó cứu chữa.”
“Thiếu
phu nhân, cô đi nói nhất định có thể, Tề Trang chủ yêu cô như vậy...” – Tiểu Hồng nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Lăng
Thanh Tuyết, cả kinh, lời nói bị cắt ngang.
“Cô nương ăn
nói cẩn thận dùm, ta đã là người có chồng, những lời này truyền đến tai tướng
công e rằng không tốt lắm.”
“Nô
tì lỡ lời, nhưng mà, thiếu phu nhân, xin cô, nô tì xin cô nhất định phải cứu
tiểu thư.” – Tiểu Hồng liều mạng dập đầu.
“Tiểu thư nhà
cô đang ở đâu?” – Lăng Thanh Tuyết bình
tĩnh hỏi.
Tiểu Hồng mừng rỡ, vội nói. “Ở Hàng
Châu.”
“Làm
sao cô đến Dương Châu được?”
“Nô
tì trốn ra, nô tì...” – Tiểu Hồng lòng đầy chua xót, đối với quãng đường
chật vật trốn chạy tới Dương Châu, không hề muốn nghĩ tới.
Lăng Thanh Tuyết nói: “Cô đối với tiểu
thư nhà mình thật có lòng.”
“Mạng
của nô tì là do tiểu thư cứu, vì tiểu thư, nô tì có chết cũng cam lòng.”
“Cho
nên, lúc trước, vì cô ấy hại người, cũng là tình nguyện.” – Lăng Thanh Tuyết đột nhiên thay đổi, thanh âm cũng
lạnh vài phần.
Tiểu Hồng co người lại, “Thiếu phu
nhân...” – lúc ấy không phải vẫn đang
hôn mê sao?
Lăng Thanh Tuyết thản nhiên cười: “Tuy
ta mơ hồ nhưng vẫn nhớ rõ giọng nói của cô, hẳn cô là người giúp ta gả vào
Giang gia nhỉ?”
“Vâng.” – đầu Tiểu Hồng càng cúi thấp.
“Lúc ấy tiểu
thư nhà cô có nghĩ đến hậu quả khi người khác bị gả thay không?”
Tiểu
Hồng đầu cúi thấp đến nỗi không thể thấp hơn, xấu hổ vô cùng. Nếu hôm nay Lăng
nhị tiểu thư lấy chồng khổ sở, cô ta và tiểu thư sẽ làm gì?
Đúng vậy, cô ta không tưởng tượng nổi, cũng không dám
tưởng tượng.
“Lúc ấy ta
cũng đang mặc giá y, các người có nghĩ cho ta không?” – Lăng Thanh Tuyết lại tiến thêm một bước.
Tiểu Hồng á khẩu, không trả lời được.
“Nếu lúc ấy
các người đặt mình vào vị trí người khác để nghĩ một chút, có lẽ cục diện hôm
nay đã không thế này.” – giọng nói của
nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhưng vẫn vướng vất một chút không đành l