Hồ Ly Phu

Hồ Ly Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322760

Bình chọn: 7.00/10/276 lượt.


Lăng

Thanh Tuyết không muốn giải thích nỗi lo lắng trong lòng, chỉ đơn giản giãy tay

ra khỏi tay hắn, chui ra bên ngoài.

Giang thiếu gia không thể không đi theo.

Vừa bước chân ra, đã thấy thê tử như bướm vờn hoa,

thân ảnh mơ hồ loáng cái ở bên này, loáng cái ở bên kìa, lên lên xuống xuống,

không bao lâu sau, chiến sự đang ở thế giằng co liền nghiêng về một phía.

Nhưng anh hùng của Giang gia, người đem chiến thắng về

cho Giang gia, Lăng Thanh Tuyết, mặt mũi hơi hơi tái nhợt, che miệng vọt đến

một góc, vịn vào cây đại thụ, bắt đầu ói không ngừng.

“Nương tử…” – Giang Tùy Vân tay chân rối loạn.

Nha hoàn vẫn luôn đi theo hầu hạ hai người dường như

nhìn ra manh mối, kéo thiếu gia qua một bên, nói nhỏ mấy câu.

Khiến Giang Tùy Vân đang tâm hoảng ý loạn chợt trở nên

vô cùng vui sướng, chạy đến bên thê tử, thân mật hỏi: “Nương tử,

trong người rất không thoải mái à?”

Lăng

Thanh Tuyết khoát tay, mặt nhanh thành một cục, “Mùi máu tươi…” – Việc lạ à nha, trước đây chưa bao giờ bị vậy mà.

“Nương tử, để

ta đỡ nàng lên xe nghỉ một chút.”

Nàng

gật đầu, theo hắn trở lại xe.

Đến khi bọn họ đến thành trấn kế tiếp, sau khi đã tìm

được chỗ trọ, Giang Tùy Vân mới mời đại phu tốt nhất trong thành đến xem cho

nàng.

Lăng Thanh Tuyết không hiểu ra sao cả, nhìn hắn.

“Phu nhân,

mời đưa tay phải ra.” – đại phu ôn hòa

nói.

Vẫn nghi hoặc như trước, nàng đưa tay phải ra.

Sau khi bắt mạch, đại phu cười tủm tỉm, nói với Giang

Tùy Vân đang đứng chờ bên cạnh: “Chúc mừng công tử, tôn phu nhân

đã hoài thai.”

Lăng

Thanh Tuyết ngây người.

Giang Tùy Vân thì mừng như điên, “Nhạc

Thanh, lấy mười lượng bạc thưởng cho đại phu.”

“Lão

hủ đa tạ công tử.”

“Đây

là việc dĩ nhiên, dĩ nhiên thôi.” –

nét cười trên mặt Giang Tùy Vân đã hoàn toàn không thể che giấu.

Đợi mọi người đều đi hết, hắn ngồi xuống giường, ôm

thê tử,“Nương tử, chúng ta có bé bi rồi.”

Lăng

Thanh Tuyết mỉm cười xoa bụng, nét mặt vẫn vương vẻ khó tin.

Giang Tùy Vân nói vào tai nàng, “Ta cố gắng

như vậy, đây là điều tất nhiên thôi.”

Nàng

lập tức khinh bỉ hắn, “Không

đứng đắn.”

“Mẹ biết

tin này, nhất định sẽ vui lắm đây.”

Lăng

Thanh Tuyết chỉ cười cười, không nói.

Giang Tùy Vân đặt tay lên bụng nàng, khát khao nói: “Sau

này chúng ta sẽ sinh thật nhiều bé bi, như vậy chúng sẽ không cảm thấy cô đơn.”

Giọng

nói chất chứa cô đơn tịch mịch, nàng nắm tay hắn. Hắn là con trai độc nhất của

Giang gia, cũng là đứa con duy nhất của vợ chồng lão gia, tuy mọi yêu thương

chăm sóc đều dồn cho hắn, nhưng vẫn không khỏi lắm lúc thấy cô đơn.

“Ừa.” nàng nhẹ nhàng đáp ứng.

Giang Tùy Vân vui mừng vô hạn, hôn lên mặt thê tử, “Một

lời đã định.”

“Một

lời đã định.”

“Nghoéo

tay nào.”

Nhìn cử chỉ trẻ con của hắn, nàng bất giác bật cười.

Giang Tùy Vân mặc kệ nàng, quyết tâm lôi kéo nàng cùng

làm trò trẻ con với hắn.

“Nương tử,

chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời, không cho nàng rời khỏi ta và con.”

Nàng

mỉm cười nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu.

~~~~~***~~~~~

Khi hai vợ chồng Giang Tùy Vân trở lại, Dương Châu đã

vào đông.

Đáng lẽ bọn họ không chậm chạp như vậy, chỉ vì Giang

thiếu gia ngàn cẩn thận, vạn cẩn thận lo lắng cho thê tử bảo bối đang mang thai

của mình, mà Giang lão phu nhân cũng hết sức duy trì như thế, nên đoàn người cứ

đi một tí lại ngừng, ngừng một lúc lại đi.

Cuối cùng, nếu không phải Giang thiếu phu nhân ý kiến

về hành trình dài đằng đẵng này quá nhiều, e rằng bọn họ đến cả lễ mừng năm mới

cũng không thể ăn ở Dương Châu.

Sau đó, khi trở lại Giang phủ, bước vào Tê Vân tiểu

trúc, Lăng Thanh Tuyết liền cảm thấy ngạc nhiên hoảng hốt, không tin vào những

gì trước mắt.

Những tì nữ xinh đẹp trong tiểu trúc không còn một ai,

thay vào đó là những vú già trung niên mặt mũi đôn hậu giản dị.

“Giang Tùy

Vân.” – nàng theo thói quen gọi cả họ

lẫn tên của hắn.

Giang Tùy Vân lên tiếng trả lời, “Chuyện

gì vậy nương tử?”

“Nè…” – nàng chỉ chỉ vú già trong viện.

Hắn “A” một tiếng, không cho là đúng nói: “Nương

tử đang mang thai mà, những tì nữ nhỏ tuổi kiến thức nông cạn, hơn phân nửa hầu

hạ không tốt, để những người phụ nữ lớn tuổi một chút, có kinh nghiệm hầu hạ

nàng vẫn ổn hơn.”



thế này à? Ánh mắt Lăng Thanh Tuyết đầy hoài nghi.

Một đường vào phủ, nàng thấy những tì nữ trẻ tuổi vừa

nhác thấy Giang Tùy Vân đã nhanh chân lẩn mất, cứ như hắn là ôn dịch không

bằng.

“Nương tử,

chú ý dưới chân, đi chậm thôi.” – Giang

Tùy Vân như bảo vệ bảo vật bằng gốm, trân quý mà dễ vỡ, cẩn thận dìu nàng.

Lăng Thanh Tuyết cau mày, mặc hắn chuyện bé xé ra to.

Mãi đến lúc bước qua cửa phòng, chờ nàng ngồi lên

giường, Giang Tùy Vân mới buông tha nàng, rời khỏi tiểu trúc lo việc của mình.

“Thiếu phu

nhân, mời lau mặt.”

Nàng

gật đầu, nhận lấy khăn vải từ tay bà vú, lau lau mặt thật sạch.

“Thiếu gia

phân phó rằng, nếu thiếu phu nhân nói muốn nghỉ một chút, thì chờ phòng bếp đưa

nước ấm lên, tắm rửa sạch sẽ rồi hãy nghỉ, thiếu gia còn phân phó đầu bếp trong

phủ chuẩn bị canh ngọt bổ dưỡng, chút nữa sẽ mang tới…”

Lăng

Thanh Tuyết mặt không ch


Polaroid