XtGem Forum catalog
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323102

Bình chọn: 8.00/10/310 lượt.

hấy Lục Ứng Khâm, Trình Đoan Ngọ không tự chủ mà run lên. Cô gọi tên anh ta nhưng lại không biết nói gì thêm nữa, chỉ đứng ngây ra nhìn.

“Sao cô lại ở đây?” Giọng nói vừa lạnh lùng vừa giận dữ vang lên bên tai cô. Trình Đoan Ngọ ngẩng lên, khuôn mặt đang cau có của Lục Ứng Khâm

thu vào trong đáy mắt cô.

“Liên quan gì đến anh?” Trình Đoan Ngọ phản bác theo bản năng.

“Cô…” Lục Ứng Khâm trợn tròn mắt, giơ tay định lôi cô đứng dậy, nhưng

Trình Đoan Ngọ lại dùng hai tay ôm đầu. Hành động bản năng này khiến ánh mắt anh ta toát ra sự đau đớn. Anh ta ảo não nhớ lại những lần mất kiểm soát của mình, không ngờ lại khiến cô sợ hãi đến mức này.

Vì suốt này bận rộn với công việc nên đầu tóc cô cũng rối tung, dính đầy nước tẩy rửa, bộ đồng phục trên người cũng dính đầy vết bẩn, từng mẳng

loang lổ, trông bộ dạng cô lúc này nhếch nhác vô cùng nhưng trước mặt

anh ta cô vẫn đứng thẳng người mà phòng bị, tựa như con nhím không biết điều, nhất đinh phải làm tổn thương người khác tổn thương chính mình

mới chịu dừng lại.

Lục Ứng Khâm lạnh lùng nhìn cô, nắm chặt tay lại.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tại sao lại đến nơi này? Cô có biết đây là

nơi nào không?” Lục Ứng KHâm hỏi một cách quan tâm nhưng vẻ mặt cứng

nhắc. Anh ta nhíu mày,rõ ràng muốn chất vấn cô nhưng khẩu khí thì lại

như vậy. Nhiều năm qua, anh ta và Trình Đoan Ngọ đã quen với kiểu như

thế này rồi, giờ bỗng thay đổi, anh ta cảm thấy không quen.

“Không cần anh quan tâm!” Trình Đoan Ngọ đương nhiên là không nhận ra sự quan tâm của anh ta, cô vẫn cho rằng đó là những lời nói châm chọc như

trước kia.

Lục Ứng Khâm lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt hiện rõ sự chán ghét. Trình Đoan Ngọ chẳng nhìn ra điều gì khác nữa. Ánh đèn ngoài hành lang mờ ảo nhẹ

nhàng chiếu lên người Lục Ứng Khâm, anh ta không có biểu cảm gì đặc

biệt. Bộ dạng lúc này của anh ta khác hẳn so với ngày thường, giống như

hai con người hoàn toàn khác nhau vậy. Trình Đoan Ngọ cứ ngây ra nhìn

Lục Ứng Khâm bất ngờ cởi áo khoác.

Hành động này của anh ta khiến Trình Đoan Ngọ cảm thấy hoảng sợ. Toàn

thân cô cứng đờ, tay để trước ngực, giờ đây cô cũng chẳng còn sức lực mà phản kháng. Cô túm chặt vạt áo, trên áo loang lổ vết nước tẩy rửa khiến cô có cảm giác lòng bàn tay mình cũng dính đầy thứ nước đó.

“Anh muốn làm gì?!” Trình Đoan Ngọ hoảng hốt muốn né tránh, nhưng đằng sau cô là bức tường lạnh lẽo.

Lục Ứng Khâm không trả lời, khoác chiếc áo lên người cô, cười châm chọc: “Không tự nhìn vào gương xem, trông bộ dạng này thì làm gì có người đàn ông nào hứng thú chứ!”

Hơi ấm trên chiếc áo khoác Lục Ứng Khâm nhanh chóng bao trùm lên người

Trình Đoan Ngọ, sự tiếp xúc ấm áp đó khiến cô run lên, cô hoài nghi

không biết có phải mình đang bị ảo giác hay không. Một tên động vật máu

lạnh như anh ta sao lại có hành động ấm áp như thế này chứ? Khoảnh khắc

ấy khiến trái tim cô đập mạnh bất thường. cô nhìn Lục Ứng Khâm vẻ khó

tin, tựa như vừa chạm vào củ khoai nóng bỏng, cô chỉ muốn vứt ngay chiếc áo đó ra.

“Cảm ơn sự quan tâm của anh.” Cô vội vã đưa chiếc áo khoác cho Lục Ứng

Khâm, lạnh lùng nói: “Người tôi rất bẩn, mặc vào lại làm bẩn hết áo của

anh.”

Thái độ xa lạ đến hàng ngàn dặm đó của cô khiến Lục Ứng Khâm rất bực

tức, tại sao người phụ nữ này lại không biết điều chút nào như vậy chứ? Nhưng càng bực tức anh lại càng cảm thấy khó chịu, không biết rốt cuộc

phải làm thế nào mới có thể trút được cơn tức giận trong lòng.

“Trình Đoan Ngọ, cô đừng có không biết điều như vậy!”

“Đúng!” Trình Đoan Ngọ nhún nhường đáp nhưng ánh mắt vẫn dửng dưng, cô

khẽ phủi bụi bẩn trên người, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Cô đẩy chiếc xe

vệ sinh, chẳng chút lúng túng hay ngại ngùng, cô sống cực khổ nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ, chẳng phải là Lục Ứng Khâm vẫn muốn cô sống như vậy sao? Chẳng qua cô cũng chỉ là muốn thuận theo ý nguyện của anh

ta, thỏa mãn tâm lý trả thù của anh ta mà thôi.

“Đứng Lại!” nhìn Trình Đoan Ngọ đẩy chiếc xe định rời đi Lục Ứng Khâm

bực bội vô cùng. “Mẹ kiếp, cô định đi đâu? Tôi đã cho phép cô đi chưa?”

Trình Đoan Ngọ xoay người lại, thở dài một tiếng. “Vậy anh còn muốn thế

nào nữa hả ông chủ Lục? Ông chủ Lục vị thế cao vời vợi như vậy thì làm

gì có chuyện gì mà nói với một nữ công nhân vệ sinh cơ chứ?”

“Hỗn xược!” Lục Ứng Khâm vươn tay kéo mạnh một cái, Trình Đoan Ngọ nhanh chóng bị khống chế. Anh ta ép Trình Đoan Ngọ vào góc tường rồi gầm lên

chất vẫn: “Trình Đoan Ngọ! sao cô lại hèn mọn như vậy? Thế nào? Du Đông

ngồi ở trong đó nên giờ cô chẳng còn chỗ mà dựa dẫm, đúng không?” Anh ta lạnh lùng cười nhạo, nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ. “Đến đây cho người

ta chơi đùa, sờ soạng là có tiền, đúng không? Cô kiếm được bao nhiêu hả

Trình Đoan Ngọ? sao cô lại không biết tính toán như vậy? Cứ trực tiếp

đến gặp tôi thì có phải nhanh hơn không?”

Trình Đoan Ngọ bị anh ta ghì chặt, không giãy giụa nữa, chỉ ngẩng đầu

lên nhìn, mỉm cười nói: “Cứ cho là tôi đến đây để bán thân đi, liên quan gì đến anh chứ? Sao nào, ông chủ Lục bây giờ chuyển nghề rồi à, chuyên

làm ăn với những người đi bá