? Cô đã từng yêu Lục Ứng Khâm, cô là đứa đê hền, nếu bị báo ứng thì
tại sao không phải là cô? Tại sao lại liên lụy đến anh ấy? tại sao Lục
Ứng Khâm nhất định phải áp bức người khác? Lẽ nào.. lẽ nào thật sự cô
chết đi thì tất cả những tai họa này mới kết thúc?
Trình Đoan Ngọ rất bận, hận mình sao lại nhỏ bé và bất lực như vậy.
Bảy năm qua, cô chưa bao giờ xúc động như thế này, cũng chưa bao giờ thấy hận Lục Ứng Khâm đến vậy.
Trước đây, cô luôn muốn chạm vào trái tim anh ta, nhưng anh ta giống như củ hành tay, cô phải bóc từng lớp, từng lớp một. cứ mỗi lần bóc như
thếm cô lại chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối
cùng cô đã phát hiện ra rằng, thì ra anh ta không hề có trái tim.
Cô nghĩ cả đời nay sẽ không gặp lại anh ta nữa, nhưng anh ta lại ép cô phải gặp.
Lần đầu tiên cô dám cả gan xông thẳng vào công ty của Lục Ứng Khâm, nhưng vì cô sức yếu nên bị bảo vệ chặn ngoài cửa.
Đợi hơn ba tiếng đồng hồ, Quan Nghĩa mới đủng định bước ra, dẫn cô lên trên.
Lúc ở trong thang máy, cảm giác nhục nhã, phẫn nộ đau đớn… trào dâng, cô như muốn phát điên.
Giờ cô không nghĩ được bất cứ thứ gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng lên gặp Lục Ứng Khâm để cùng chết với anh ta.
Quan Nghĩa nãy giờ vẫn đứng ở một góc trong thang máy, không nói lời
nào, nhìn thấy vẻ hung hãn nơi đáy mắt cô, anh ta xoay người lại, thở
dài một tiếng, nhắc nhở: “Ông chủ hoàn toàn có thể không gặp cô, nhưng
anh ấy vẫn đồng ý gặp, cô đừng lãng phí cơ hội này.”
Câu nói đó của anh ta khiến Trình Đoan Ngọ càng tức giận, giọng nói cũng không tự chủ mà rất cao: “Quan Nghĩa! Anh có bị điên không thế? Tại sao anh lại muốn giúp một tên cầm thú như vậy chứ?! Tại sao cái tên cầm thú này lại tác oai tác quái, coi trời bằng vung như vậy? Tôi không tin!
Tôi không tin không có ai trị được anh ta!”
“Cô nghe tôi hay không thì tùy, tôi thì nhắc nhở cô một câu, với khả năng hiện nay của cô thì không thế đấu được anh ấy đâu.” Trình Đoan Ngọ kiên định ngẩng cao đầu, ánh mắt nghiêm nghị Quan Nghĩa rồi nói: “Quan Nghĩa, tôi không sợ, không sợ anh ta một chút nào. Tôi chẳng có bất cứ thứ gì, tôi không sợ anh ta, tôi cũng không có ý định đấu với anh ta, tôi chỉ muốn đi thật xa, không phải anh ta ức hiếp người quá đáng sao?!”
Quan Nghĩa chau mày, ánh mắt phức tạp, “Đoan Ngọ cô thực sự không có bất cứ thứ gì sao? Tại sao tôi lại thấy cô có rất nhiều thứ nhỉ? Tại sao tôi thấy trên người cô toàn điểm yếu? Anh trai cô, con trai cô, lại còn Du Đông nữa, hãy nói cho tôi biết, cô có thể từ bỏ người nào?”
Câu hỏi này của Quan Nghĩa khiến Trình Đoan Ngọ cứng họng, không nói được gì. Cô trợn tròn mắt nhưng lại phát hiện minhg không thể phản bác. Đúng vậy, cô chẳng có bất cứ thứ gì, nhưng trên người cô toàn điểm yếu, điều này khiến Lục Ứng Khâm sỉ nhục cô hết lần này đến lần khác.
“Đoan Ngọ, cô đã từng nghĩ tới chưa? Tại sao ông chủ lại hết lần này đến lần khác áp bức cô? Anh ấy thực sự rảnh rỗi như vậy sao? Giờ đây anh ấy đã có mọi thứ rồi, đối với anh ấy, cô chẳng là gì cả.”
“Đúng, tôi chẳng là gì cả, tôi chỉ hi vọng anh ta có thể rộng lượng mà quên đi quá khứ. Điều này cũng không được sao?!”
Thấy Trình Đoan Ngọ ngày càng kích động, Quan Nghĩa muốn cho thang máy dừng lại. Trình Đoan Ngọ như thế này đối đầu với Lục Ứng Khâm thì chẳng phải là trứng chọi đá sao? Anh ta thực sự cảm thấy không nhẫn tâm.
Quan nghĩa nhìn cô, nói rõ ràng: “Đoan Ngọ, những chuyện quá khứ, cô quên rồi sao?”
“Tôi…quên rồi…”
Trình Đoan Ngọ bỗng ngạc nhiên khi chính mình nói ra câu hùng hồn như thế.
Quan Nghĩa nhìn thấy nét mặt đỏ ửng đóTại sao cô lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?
Trước kia… trước kia cô luôn theo dõi danh ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ, dường như cô yêu anh ta với tất cả sự ngưỡng mộ, còn giờ đây, cô đã thay đổi, cô thực sự thay đổi rồi.
Lục Ứng Khâm bỗng thấy không thể hiểu được cô nữa. cảm giác mất kiểm soát khiến anh ta khó chịu vô cùng.
Anh ta trừng mắt nhìn cô, trong ánh mắt hằn những tia máu, như muốn nhảy vào cắn xé người khác.
“Lục Ứng Khâm, cô nói lại lần nữa xem!”
Rốt cuộc cô cũng không thể hững hờ mà coi anh ta như kẻ xa lạ được, nhưng nếu anh ta đã chọn tuyệt tình với cô thì cô cũng chỉ có thể thuận theo sự lựa chọn đó mà thôi. Cô đã từng ngây thơ nghĩ rằng, cho dù họ không thể yêu nhau thì cũng không đến mức trở thành kẻ thù. Nhưng anh ta không muốn như vậy, anh ta luôn muốn cô và anh ta phải đứng ở hai thái cực khác nhau.
Cô chậm rãi nói: “Không nghe thấy à? Lục Ứng Khâm tôi hận anh!”
Cuối cùng, cô cũng thừa nhận, yêu Lục Ứng Khâm thực sự là một cơn ác mộng, tỉnh không được ngủ chẳng xong. Cô giống như đang bước trên một lớp băng mỏng nhưng dù thế nào cũng không thể thoát ra. Cô đối với anh ta, rất giống câu mà người xưa từng nói “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục!”
Trình Đoan Ngọ nắm chặt tay, dường như cô chẳng cần biết đến thứ gì mà chỉ trích: “Lục Ứng Khâm, tại sao anh không muốn buông tha cho tôi? mà cho dù anh không muốn buông tha anh cũng không nên làm hại Du Đông như vậy. Chẳng phải anh cũng là anh em với anh ấy sao? Lục Ứng Khâm, tại