ợc.
Nhưng người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn lần lượt báo cáo kết quả mà
anh ta điều tra được, anh ta không nhìn thấy sắc mặt Quan Nghĩa gần như
đã hoàn toàn biến đổi.
“Cô Trình hẳn sẽ đi cùng Du Đông, nhưng vé máy bay lại do Du tiểu thư
đặt. Người của Du Tiểu thư có đặt vé máy bay ở ba nơi khác nhau nhưng
lại cùng một thời điểm, một vé bay đến Nhật Bản, một vé đến Singapore và một vé đến Hồng Công, có lẽ đó chỉ là điểm trung chuyển, Tôi nghĩ ý đồ
của họ là muốn che mắt. Lục Ứng Khâm. Tôi cũng không rõ họ định đi đâu,
nếu đợi bọn họ làm xong thủ tục ở sân bay rồi mới kiểm tra thì e rằng sẽ rất khó tìm.”
“Biết rồi.” Quan Nghĩa tắt điện thoại, quay sang nhìn Lục Ứng Khâm, muốn nói gì nhưng lại thôi.
Lục Ứng Khâm đang thư thái nhăm mắt, khẽ nhíu mày hỏi: “Thế nào?”
Quan Nghĩ nghĩ một lúc rồi cẩn trọng trả lời: “Đại ca bảo em phải theo dõi Trình Đoan Ngọ, giờ đã có chút bất thường rồi…”
Lục Ứng Khâm vẫn không ngẩng đầu lên. “Nói!”
Quan Nghĩa thấy sợ hãi trước tâm trạng bất định của Lục Ứng Khâm nhưng
vẫn lấy hết can đảm nói: “Du tiểu thư… đặt vé máy bay cho Trình Đoan Ngọ và Du Đông, hình như là muôn cho bọn họ xuất ngoại..”
“Xuất ngoại?”
Lục Ứng Khâm vẫn nhắm mắt, chẳng có chút biểu cảm khác lạ, khóe môi cong lên, lạnh lùng nói: “Trình Đoan Ngọ và Du Đông muốn cao chạy xa bay à?”
Quan Nghĩa do dự hồi lâu rồi mới nói: “Nếu đoán không sau thì có cả Đông Thiên nữa…”
Lục Ứng Khâm liền trừng mắt, Quan Nghĩa bổng cảm thấy sống lưng lạnh
toát. Anh lạnh lùng “hừm” một tiếng rồi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở
chốt cửa. Ánh nắng ấm áp từ bên ngoài chiếu vào, xua tan phần nào sự
lạnh lẽo bên trông căn phòng. Cơ thể đag căng ra của Quan Nghĩa cũng cảm nhận được chút ấm áp.
Rất lâu sau, Lục Ứng Khâm mới nói: “Giỏi lắm, từng đứa một, giỏi lắm!”
Anh ta không giận dữ, cũng chẳng quát mắng, nhưng trên người anh ta lại
toát ra vẻ lạnh lùng khiến Quan Nghĩa cảm thấy sợ hãi.
“Không!” Lục Ứng Khâm vẫn không nhúc nhích, nhẹ nhàng chạm vào ngón tay
bị chặt đứt của mình, chăm chú nhìn nó, giọng nói trở nên thâm trầm và
dữ tợn: “Tôi sẽ cho bọn họ phải đến cầu xin tôi.” Rồi anh ta cười lạnh
lùng. “Quan nghĩa, cậu là người hiểu rõ nhất, những kẻ phản bội tôi chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp. Tôi đã tha thứu cho Du Đông một lần nhưng
tuyệt đối không có lần thứ hai.”
Trình Đoan Ngọ ngày
càng to gan, cô dám cả gan chạy trốn cùng Du Đông và Đông Thiên. Quan
Nghĩa cũng không biết là mình khâm phục sự can đảm đó hay khinh thường
cô vì không biết tự lượng sức mình. Còn cả Du Giai Giai nữa, một người
không tự lượng sức mình như cô, tại sao lại có thể phạm sai lầm nhỏ nhặt như vậy chứ?
Với thế lực lớn mạnh như hiện nay của Lục Ứng Khâm thì Trinh Đoan Ngọ có thể trốn đi đâu được?
Lẽ nào đến bây giờ cô vẫn không hiểu rằng, với những thứ mà Lục Ứng Khâm không chịu buông tay thì cho dù có bị phá hủy đi chăng nữa, anh ta cũng sẽ không nhường cho kẻ khác?
Bất kể là giờ đây Lục Ứng Khâm có tình cảm như thế nào với Trình Đoan
Ngọ thì những hành động của anh ta cho thấy anh ta vẫn còn rất có hứng
thú với cô.
Vậy thì Trình Đoan Ngọ có trốn đi đến đâu cũng không thoát được…
Ngày hôm đó, Lục Ứng Khâm bỏ mặc chuyện công việc bận rộn, trở về căn biệt thự ở ngoại ô…
Quan Nghĩa biết, không phỉa vì anh ta muốn gặp con trai cũng chẳng phải
vì nhớ Du Giai Giai. Bản tính của anh ta là muốn không chế người khác,
thích cái cảm giác khống chế mọi thứ. Anh ta rất thích trò chơi đó,
không biết mệt.
Buổi sáng, khi Quan Nghĩa cùng lái xe đến biệt thự đón Lục Ứng Khâm, Du
Giai Giai vẫn tiễn họ đến tận cửa như mọi khi, Quan Nghĩa cũng nhìn thấy vẻ mặt rất tình tứ của Du Giai Giai lúc đó, không hề phát hiện ra chút
khác biệt.
Không thể không nói, so với Trình Đoan Ngọ, Du Giai Giai ở bên cạnh Lục Ứng Khâm hợp hơn rất nhiều.
Trình Đoan Ngọ không đủ thông minh, tình yêu hay lòng hận thù, cô đều
thể hiện rõ ràng trên nét mặt, dù cho trải qua bao nhiêu biến cô và thời gian bao lâu thì đôi mắt xinh đẹp ấy vẫn cứ ngây thơ như vậy. Rõ ràng
cô không phải là người phụ nữ hợp với Lục Ứng Khâm.
Khi đối diện với Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm vẫn mỉm cười và có cử chỉ
rất tình cảm, nhưng ngay sau khi bước lên xe, anh ta liền thu lại nét
mặt đó, sự biến đổi nhanh chóng ấy khiến Quan Nghĩa nơm nớp lo sợ.
“Đại ca, bây giờ đến công ty ạ?”
“Ừ.”
Tài xế cho xe chạy, trên đường đi¸ Lục Ứng Khâm không nói câu nào, lúc
gần đến công ty thì đột nhiên anh ta lại thay đổi quyết định, “Quay
lại.”
“Dạ?” Cả lái xe và Quan Nghĩa đều ngạc nhiên.
“Du Giai Giai hẹn gặp Trình Đoan Ngọ ở đâu?”
“Đường XX.”
“Đến đó.”
“Vâng ạ!”
“…”
Quan Nghĩa không biết tại sao Lục Ứng Khâm lại muốn đích thân đến đó.
Thực ra, họ đã sắp đặt mọi thứ ở sân bay, chỉ chờ Trình Đoan Ngọ và Du
Đông đến đó thôi. Còn Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Thủ đoạn của anh độc ác đến mức Quan Nghĩa cũng cảm thấy không
đành lòng.
Quan Nghĩa không biết tại sao Lục Ứng Khâm lại muốn đích thân đến đó.
Thực ra, họ đã sắp đặt mọi thứ ở sân bay, chỉ chờ Trình